watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6118 Lượt

đông nhìn nhau, thằng nhóc ấy lấy đâu ra những chứng cứ này cơ chứ? Họ thật quá xem thường Triệu Thiên Minh rồi. – Các người cho rằng việc làm của các người không ai biết hay sao chứ? – Anh dằn mạnh sấp tài liệu trên tay xuống mặt bàn. Ánh mắt như dao găm vào từng cổ đông. – Lại còn dám trắng trợn dành giật dự án lần này! Tôi khuyên các người một câu, ăn vụng thì nhớ chùi mép cho sạch, ăn mà nhai không kĩ coi chừng bội thực đấy.

Đám cổ đông nhìn nhau, mặt tái mét không còn giọt máu. Thật không ngờ cả đời lăn lộn ngoài thương trường, xưng hùng xưng bá, đến lúc bạc đầu lại bị một thằng nhóc ngạo mạn dạy đời. Nỗi nhục nhã này không sao nuốt trôi!

- Còn chú nữa, Triệu Kính Thù! – Triệu Khiên Minh nhìn người chú ruột. – cháu không ngờ chú cũng cùng một giuộc với đám người kia. Ông nội mà biết được chắc sẽ thích lắm đây! Ha ha, coi như đây là quà cưới mà thằng cháu này ra mắt ông vậy.
– Minh… – Triệu Kính Thù trán lấm tấm mồ hôi.

Triệu Thiên Minh chỉnh lại áo vét điềm nhiêm bước ra khỏi phòng họp, anh không buồn để tâm đến những ánh mắt hằn học dõi theo mình.

- Triệu Thiên Minh! – Vương Kiệt đột nhiên lên tiếng. – Cậu nghĩ chỉ với chút tài lẻ này mà có thể hạ gục chúng tôi sao?
– Chậc… Tôi chưa từng có ý nghĩ sẽ hạ gục các vị! – Triệu Thiên Minh thủng thỉnh đáp. – Những những gì tôi biết cũng không dừng lại ở đây đâu! Thế nào? Định làm gì thằng nhóc hỉ mũi chưa sạch này à? Khiến các lão tiền bối phải lưu tâm thật là đắc tội, ha ha!

Triệu Thiên Minh đã đi một lúc, các cổ đông của tập đoàn Doanh Chính vẫn chưa đứng dậy được.

Họ đã quá coi thường Triệu Thiên Minh, thật không thể ngờ những ông vua trên thương trường lại bị một thằng nhãi nắm thóp.

Những cổ đông trao đổi ánh nhìn với nhau, họ có chung một ý nghĩ: phải liên kết với nhau để triệt hạ mầm mống đe dọa mới nhen nhóm này.

Con người ta đến một lúc nào đó mới nhận ra rằng chẳng có gì trên đời đáng trân trọng hơn hạnh phúc cả.

Cả một đời theo đuổi tiền bạc, công danh, đến cuối đời người, Triệu Doanh Chính mới nhận ra rằng những thứ ấy chưa khi nào đem lại cho ông cảm giác thoải mái.

Tiền bạc, công danh giống như một loại ma túy. Con người ta nghiện thứ ma túy này lúc nào cũng không biết, để rồi quên mất bản thân mình đang là một con nghiện. Người nghiện lúc đó chẳng để tâm tới mọi người xung quanh, kể cả vợ con hay cha mẹ mà chỉ cắm đầu vào thứ ma túy đó, rồi đến một ngày kia, khi tỉnh dậy, người nghiện chợt nhận ra những người thân không còn một ai, lúc đó họ mới biết rằng thứ ma túy kia hủy hoại họ đến mức nào.

Triệu Doanh Chính cũng thế.

Gia tộc họ Triệu vốn là một danh gia trong thời kì phong kiến, suốt mười đời giữ chức quan đại thần, thế nhưng đến thời kì cách mạng xã hội chủ nghĩa, họ Triệu cũng không thoát khỏi cơn sóng của thời đại mới. Họ Triệu nhanh chóng suy vi, gia sản cũng bị cách mạng tịch thu không ít.

Thời ông nội của Triệu Doanh Chính, nhà họ Triệu còn giữ được gian nhà đại đường thế nhưng đến đời cha ông, ngay đến cái nhà tranh cũng không còn để ở. Bao nhiêu đồ quý giá đều bị cha ông đem đi bán sạch, mẹ ông thương con nên cố sức là việc quần quật để nuôi con học được cái chữ.

Năm hai mươi tuổi, Triệu Doanh Chính lúc đó vừa vào đại học, ông phải lên tỉnh để theo học trong một trường đại học chính quy, chưa đầy nửa năm thì nghe tin bố mất, chẳng bao lâu mẹ ông cũng mất theo.

Lúc đó, ông cảm thấy vô cùng hổ thẹn, đau khổ vì chưa báo hiếu cho cha mẹ được một ngày nào, ông chợt nhận ra sức mạnh của đồng tiền quả thật quá ghê gớm.

Giá như nhà ông có tiền thì bố mẹ ông đâu đến nỗi phải bán rẻ sức lao động đến thế, giá như nhà ông có tiền thì bố mẹ ông đâu phải cực khổ mà chết?

Chính nỗi đau ấy đã tiếp cho ông cái ý nghĩ làm giàu.

Bắt đầu từ hai bàn tay trắng, ông vay vốn khắp nơi và mở một xưởng in. Trong thời kì cách mạng văn hóa, nghề in làm ăn rất phát đạt, chẳng bao lâu xưởng in của ông đã trở thành một công ty in nổi tiếng với hệ thống công ty con dày đặc. Triệu Doanh Chính với trí óc nhạy bén đã tận dụng sức mạnh sẵn có thâu tóm thêm nhiều lính vực khác vào, chẳng bao lâu sau, tập đoàn Doanh Chính đã được hình thành.

Thời bấy giờ, tập đoàn tư nhân của ông còn vấp phải sự cản trở của các tập đoàn nhà nước khác nhưng với bản lĩnh, sự khôn ngoan và kinh nghiệm dày dạn, Triệu Doanh Chính đã nhanh chóng dẹp bỏ mọi rào cản, cánh tay của tập đoàn Doanh Chính vươn ra, thâu tóm cả những công tập đoàn khác, thế tiến không gì cản nổi.

Những năm 70, chính phủ phải ngả mũ kính chào, tập đoàn Doanh Chính trở thành đại tập đoàn đứng đầu quốc gia, ngay cả người đứng đầu đất nước khi nói chuyện với Triệu Doanh Chính cũng phải khách sáo mấy phần.

Những năm

80, cả châu Á bất ngờ trước một siêu tập đoàn đang phát triển với tốc độ ánh sáng. Triệu Doanh Chính trở thành cái tên quyền lực nhất châu Á, người ta xưng tụng cái đầu kinh doanh của ông với tất cả các mĩ từ mà họ có thể nghĩ ra.

Những năm 90, tập đoàn Doanh Chinh lần đầu tiên bước vào thị trường châu Âu, vôn đã nghe danh, các nước châu Âu đâu dễ để cho ông hợp tác một cách thuận lợi. Họ vừa sợ, vừa không thể từ bỏ cái suy nghĩ xem thường một người châu Á. Triệu Doanh Chính có thể khiến cả châu Á khiếp sợ nhưng xen ông ta có thể làm gì bên thì trường châu Âu? Vấp phải sự chống đối ngầm của các nước châu Âu bên những ngành công nghiệp trọng điểm, Tập đoàn Doanh Chính đã thu con cờ này về và tung ra chiêu bài dịch vụ. Với sựu nhạy bén, Triệu Doanh chính lại một lần nữa chớp thời cơ, lợi dụng thị hiếu của khách hàng mà phát triển ngành dịch vụ, đem lại nguồn lợi khổng lồ cho tập đoàn. Hôn Lên Đôi Môi Em – Chương 05
Và đến nay, Triệu Doanh Chính đã trở thành người khổng lồ ngồi chễm chệ trên ngai vàng của giói kinh doanh, người ta xưng tụng ông là vua của các vua, chưa bao giờ có một con người lại có tài kinh doanh như thế.

Ông luôn nằm trong top những người giàu nhất thế giới.

Đến tận bây giờ, điểm mặt tất cả các ngành trong cả nước, không chỗ nào thiếu hai chữ Doanh Chính.

Và hiện tại ngay lúc này đây, con người siêu phàm ấy đang ngồi xem một bức hình 3×4 với nụ cười hiền từ trên môi. Ông không còn là Triệu Doanh Chính hô phong hoán vũ trên thương trường nữa. Ông bây giờ là ông nội của ba đứa cháu Triệu Thiên Minh, Triệu Thiên Kỳ và them cả Dương Mẫn nữa.

Cô bé trong bức ảnh 3×4 cười rất tương, hai má lúm đồng tiền duyên dáng, nét đẹp trong sáng ngây thơ vô cùng, trông như mới mười sáu, mười bảy tuổi. Có lẽ cái tập đoàn mang tên ông kia cũng không đem lại cho ông nụ cười như lúc này. Cô bé ấy chính là cháu dâu của ông, vợ của thằng cháu đích tôn Triệu Thiên Minh.

Bàn tay già nua khẽ vuốt ve tấm hình với vẻ trìu mến.

- Ây da, Mẫn ơi Mẫn à, hay là cháu mau mau sinh cho ông một thằng Tiểu Bảo Bối đi nhỉ?

Nói đoạn, ông thở dài. Triệu Doanh Chính biết là hiện tại Dương Mẫn chưa thể có con vì chuyện học trên trường còn đang giang dở, thế nhưng nếu đợi đến lúc cô học xong đại học, sợ ông cũng chả còn sống để nhìn mặt cháu nữa. Hơn nữa dễ gì con bé đồng ý, lại còn cái thằng cháu cứng đầu cứng cổ của ông nữa chứ!

- Haiz… – Ông thở dài. – Lão Ngũ, ông tính sao đây nhỉ?
– Vâng thưa chủ tịch!
– Ông nghĩ xem có cách nào cho ta mau mau có cháu bế không nhỉ?
– Chủ tịch!

– Ông Ngũ vội xua tay. – Cô Mẫn và cậu Minh hãy còn trẻ lắm, có con lúc này…
– Vậy ông xem ta còn trẻ không??

Người quản gia gãi đầu. Không biết phải đứng về phe vợ chồng Minh Thiếu gia hay về phe Triệu chủ tịch nữa!

- Thôi được rồi, ông giúp ta điện thoại cho bố mẹ con bé, nói họ dọn đồ đạc cho con bé, trưa nay chuyển sang nhà chồng ở!
– Chủ tịch… thế có vội quá không ạ?
– Vội cái gì mà vội! Làm mau, làm mau!

Bạn Dương Mẫn đương nhiên vẫn chưa biết tí ti gì về chuyện này. Trong suy nghĩ của cô cưới chồng là một chuyện, ở với chồng lại là chuyện rất khác!

Từ bé đến lớn, Dương Mẫn vẫn quen với sự bảo bọc của cha mẹ, hai mươi mốt năm qua, chưa từng một ngày rời khỏi căn nhà quen thuộc đó.

Một Dương Mẫn ngây thơ, dễ dụ chẳng thể nào ở kí túc xá dù đã vào đại học. Ông bà nhà ấy đương nhiên rất phiền lòng nhưng biết làm sao, giáo dục mãi mà chẳng vô chút nào.

Dương Mẫn chưa bao giờ nghĩ đến một ngày kia phải rời xa cha mẹ, sáng sáng không còn được ba kêu dậy, không được nhìn thấy đồ ăn sáng dọn sẵn trên bàn.

Những việc nội trợ, Dương Mẫn chưa một lần chạm tay vào, một phần vì bản tính lười biếng, phần khác vì mẹ cô rất khiếp sợ sự vụng về của con gái, thành thử ra cô chỉ biết theo cha học chăm sóc cây cảnh.

Thử hỏi một Dương Mẫn như vậy mà về ở chung với Triệu Thiên Minh thì liệu sẽ ở được mấy ngày? Họ Triệu có một quy tắc đặt tên, dựa vào đó người ta có thể phân biệt được thứ tự của từng cá nhân trong dòng họ.

Cụ tổ của dòng họ là Triệu Doãn Tiền.

Doãn – Kiên – Dương … – Mục – Doanh – Kính – Thiên.

Chữ “Kính” xếp trên chữ “Thiên” một bậc, có thể xem Triệu Thiên Minh hiện hiện nay là hậu bối, xét về thứ tự cũng thuộc hang cháu chắt nhỏ

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,45 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT