watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:14 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2656 Lượt

quá đi!

- Tiểu Đan Đan! Đã bảo không dc gọi anh là Minh Minh nữa cơ mà, nghe giống con gái quá!

- Kệ em, em thích gọi thế đấy ha ha

- Tiểu Đan Đan ngoan, đừng khóc mà.

- Nhưng em đau lắm, chảy máu rồi này!

- Anh đưa em về nhà băng lại nhé?

- Đau lắm, em không đi được.

- Anh cõng.

- Hi hi hi

- Tiểu Đan Đan cười gì thế? Hết đau rồi à?

- Không ,vẫn đau lắm.

- Vậy sao còn cười?

- Vì em thấy giống trong truyện “Hoàng tử và công chúa” quá. Trong truyện hoàng tử cũng cõng công chúa thế này.

- Em thích làm công chúa không?

- Có ạ.

- Vậy anh sẽ làm hoàng tử của công chúa nhé?

- Ừm, cũng được, nhưng mà hoàng tử thì sẽ phải cõng công chúa cả đời đấy!

- Chỉ cần công chúa thích là được!

- ha ha vui quá đi!

- Nhà anh sẽ đi ư? Hu hu, không thích đâu, Muốn anh Minh ở đây chơi với Tiểu Đan Đan cơ…

- Tiểu Đan Đan đừng khóc mà, nhất định anh sẽ đến thăm em, rồi chúng mình lại cùng nhau chơi xích đu nhé, ngoan nào…

- Đây là gì?

- Quà sinh nhật của em đấy, em thích không?

- Ôi đẹp quá! Nhưng anh đã hứa rồi đấy nhé, nhất định phải quay lại chơi với em!

- Ừ, anh hứa.

- Ngoắc tay nhé!

Đúng rồi, đây là chiếc vòng mà anh Minh

Minh tặng cho tôi, làm sao mà tôi lại quên được chứ? Minh Minh của tôi, người con trai năm xưa luôn đẩy xích đu cho tôi được lên cao, người đỡ tôi mỗi khi tôi té ngã, người lo lắng tìm kẹo bạc hà cho tôi ngậm mỗi khi tôi kêu đau họng,… Anh đã hứa sẽ về thăm tôi, và chúng tôi lại cùng nhau chơi với xích đu cơ mà! 13 năm rồi… Liệu Minh Minh của tôi có giữ lời hứa với tôi không? Anh ấy thực sự có quay về không? Mà …có về thì sao mà gặp được tôi chứ! Nhưng, nhà tôi đã chuyển đi, không còn ở đó nữa… Gia đình anh ấy thì cũng dời đi và không một chút tin tức gì… Tôi đã liên tục hỏi mẹ, ngày nào cũng nhắc nhỉ anh Minh Minh có đến chơi với con không, và buồn thay là lần nào câu trả lời của mẹ cũng là “Không”… Tôi còn nghe mẹ nói chiếc xe chở hai anh em Duy Phong và Duy Minh gặp tai nạn, rồi gì mà cả nhà chuyển sang Mỹ chữa trị và định cư luôn bên đó. Nhưng tất cả cũng chỉ là lời đồn thổi mà thôi…Anh ấy, Minh Minh của tôi còn nhớ tôi không? Chiếc vòng đẹp đẽ ngày nào giờ đã hoen ố theo thời gian…Tình cảm, kí ức về một con người phải chăng cũng như vậy? Mỏng manh, đơn thuần, dễ dàng lãng quên… Trời vẫn mưa…Những hạt mưa táp vào khung cửa sổ nơi tôi đang ngồi, tạo thành một bức màn trắng xóa… Mờ mịt, ảm đạm như chính tâm trạng tôi lúc này… Nghĩ đến anh, sao tôi lại thấy buồn như vậy…Minh Minh, có lẽ cũng giống như màn mưa này, mang đến cho người ta cảm giác vui vẻ, thích thú đấy, nhưng lâu dần lại tê tái lòng người… Có đến thì sẽ có đi. Khi trời tạnh, mưa cũng biến mất… Haizzz anh ấy đi thật rồi, sẽ không trở lại đâu… Lời hứa của trẻ con, sao mà tin được chứ? Thế mà tôi lại vẫn cứ tin đấy, suốt nhiều năm luôn hi vọng sáng hôm sau ngủ dậy Minh Minh sẽ lại đến và đẩy xích đu cho tôi… Lên cao, lên cao mãi… Rồi khi lớn hơn có nhiều thứ chuyện phải lo nghĩ hơn nên có lẽ tôi đã vô tình quên đi. Bây giờ nhìn thấy chiếc vòng ấy, những kỉ niệm ngày xưa lại ùa về như thước phim quay chậm từng chút, từng chút sao mà gần gũi, thân thương đến thế… Nhưng mà nhớ để làm gì khi mà tất cả chỉ còn là quá khứ… Hôm Minh Minh đi, trời cũng mưa thế này… Cho nên mưa à, tôi ghét mưa lắm, mưa biết không?

Giờ,
Anh sẽ xóa nhòa hình bóng em
Trong anh sẽ không còn chút vương vấn
Nhưng khi trời lại mưa,
Tất cả những ký ức về em mà anh cố giấu bao lâu nay
sẽ ùa về, chúng sẽ kiếm tìm em Part 4: Khi kí ức trở về…

” Anh à, thực sự không còn cách nào khác sao?”

” Nếu có thể tìm giải pháp khác anh đã không phải đau đầu thế này… Thái gia… đúng là những con quỷ!”

” Nhưng chạy trốn thế này cũng không phải là cách hay… Nếu muốn họ có thể tìm ra chúng ta bất cứ lúc nào…”

“Vậy em nói anh phải làm sao bây giờ? Uy Châu này là nơi anh đã sống gần nửa đời người… Mảnh đất này cũng là mảnh đất của tổ tiên 15 đời họ Đặng để lại… Vậy mà cuối cùng đến đời mình lại phải bỏ lại tất cả mà chạy trốn một cách nhục nhã…Anh… là một thằng vô dụng!!!”

” Đừng kích động vậy mình! Anh sẽ lại lên cơn đau tim mất! ”

Hai vợ chồng Đặng Duy Khiêm đau đớn khi phải chứng kiến cả gia nghiệp nhà họ Đặng rời vào tay Thái gia mà không thể làm gì hơn… Thái phu nhân- người phụ nữ độc ác xảo trá ấy đã dùng thủ đoạn hèn hạ để chiếm lấy tất cả… Có trách thù chỉ trách hai người đã quá trọng tình nghĩa với Thái Lăng Tiêu ngàyxưa… Nực cười! Thái tiên sinh nếu còn sống liệu có để vợ mình làm cái trò bẩn thỉu đó không? Nhưng giờ có thể làm gì đây? Nghĩ đến cũng chỉ thêm đau lòng… Ngày xưa, những năm tháng khó khăn, hai nhà Thái – Đặng đã gắn bó biết bao… Nước mắt lặng lẽ rơi trên mắt Đặng phu nhân. Đặng Duy Khiêm thở dài não nề, ai oán nhìn ra cửa số dẫn ra khu vườn thông sau nhà… Vườn thông ấy tổ tiên Đặng gia đã thay nhau bao đời vun đắp, giờ mới được như ngày hôm nay… Không khí được mùi bi thương, mất mát…Tất cả dường như sắp kết thúc… Nhưng đâu chỉ người lớn mới biết buồn đau? Phía sau cánh cửa gỗ im lìm mùi trầm hương thơm ngát, cậu bé Minh Minh 7 tuổi đã nghe được tất cả… Tuy không hiểu hết được tất cả nhưng cậu biết thực sự mình sẽ phải đi rồi, thậm chí còn không thể trở lại nữa. Vậy.. còn lời hứa với Tiểu Đan Đan thì sao đây? Cô bé sẽ lại khóc, lại buồn nếu cậu không trở lại… Minh Minh cũng đâu khá hơn gì, cậu sẽ rất buồn nếu không được chơi với Đan Đan… Đúng rồi, tất cả là tại Thái gia gì đó!!! Thái gia… Thái gia… Hot boy ? Rắc rối đấy, chạy mau ! – Chương 33
Danny choàng tỉnh giấc! Đau quá, đầu anh lại đau nữa rồi!!! Uống vội ngụm nước lạnh, cơn đau cuối cũng cũng dần dịu bớt.. Chưa bao giờ anh gặp cơn ác mộng nào kinh khủng đến nỗi phải tỉnh giấc giữa đêm thế này. Nhưng, rất thật! Đúng rồi, rất chân thực!!! Nó thân quen như chính con người của anh vậy…Đó… là kí ức của anh, là phần kí ức bao lâu nay anh vẫn đang tìm kiếm… Vậy thì cậu bé Minh Minh trong những giấc mơ lâu nay thực sự là anh rồi! Minh Minh ~ Đặng Duy Minh, tại sao Danny không nghĩ ra sớm hơn chứ! Xâu chuỗi lại tất cả…

“Cốc cốc cốc!!!”

- Vào đi!

- Ba ạ.

Ông Đặng khẽ đẩy gọng kính của mình lên nhìn cậu con trai duy nhất của mình. Nửa đêm, bây giờ là nửa đêm rồi… Sao Duy Minh lại sang phòng ông giờ này?

- Ba làm việc khuya vậy sao?

- Ừ, đây là những hợp đồng quan trọng cần xử lý gấp trong tháng này.

- Ba vẫn không tin tưởng thư kí Hoàng ?

- Đúng vậy, ta không thể tin tưởng một ai khác ngoài chính bản thân mình!

- Vì chuyện năm đó sao?

- Con nói gì ?

- 13 năm trước… Vì quá tin tưởng…

- Ta không hiểu con đang nói gì! – Đặng Duy Khiêm chậm rãi đứng dậy, quay người về phía cửa sổ lớn trong phòng. Trăng đêm nay rất sáng, và tròn lắm… Nhưng không phải ông hứng thú gì việc ngắm khung cảnh thanh bình này, bởi vì bản thân ông đâu còn được thanh bình như thế? Một lần nữa lòng ông lại nổi sóng… Chuyện năm xưa ông không muốn nhắc lại, thêm bất cứ lần nào… Phải, là ông hèn nhát, giờ đây ông không thể thẳng thắn đối diện với con trai mình…

- Con biết là ba hiểu mà.- Danny tiếp tục bước tới – Tại sao ba không nói cho con biết mọi chuyện?

- Rốt cuộc thì con đã nhớ được những gì? Đã biết được những gì?

- Không hẳn là tất cả,nhưng cũng đủ để hiểu cơ sự năm xưa. Ba à…

- Ha ha – Ông Đặng cười nhạt – Con thực sự rất muốn biết sao?

- Vâng, con rất muốn biết!

- Nhưng để làm gì? Biết cũng đâu có thể thay đổi được mọi chuyện! Ta đang làm lại từ đầu, chẳng phải Đặng thị đang hoạt động rất tốt đó sao?

- Con hiểu, nhưng con chỉ muốn biết v
ề quá khứ của mình… 7 năm ấy thực sự rất quan trọng với con. Còn… tại sao chúng ta phải chạy trốn? Tại sao ba mẹ lại đau đớn như vậy? Con có quyền được biết mà, ba!

Đặng Duy Khiêm quay lại nhìn thẳng vào con trai mình. Duy Minh, đã lớn rồi, lớn thật rồi. Ánh mắt nó toát lên một sự kiên định rõ rệt, không như ông… Có lẽ nó thực sự muốn biết… 13 năm qua, nhìn những nỗ lực từng ngày của con, rồi cả những cơn đau hằng đêm… Ông đã không hiểu sức mạnh nào đã khiến Duy Minh trở nên kiên cường như vậy, và giờ thì… Thực sự những kí ức ấu thơ của con trai ông có ý nghĩa rất lớn… Hơn nữa, những sai lầm năm xưa, ông không thể trốn tránh mãi được! Đã đến lúc phải đối mặt với tất cả…

- Thôi được… Dù sao con cũng đã lớn, ta sẽ nói cho con rõ chuyện năm xưa…

***

- Ryan à, hôm nay anh có thể ở nhà một mình được không?

- Sao thế?

- Em muốn đến một nơi, nhưng chỉ đi một mình thôi.

- Nơi nào mà bí mật thế, không cho anh biết được à?

- Khô… Đi mà đi mà, mai em sẽ dẫn anh đi chơi khắp Lâm Giang này…

- Ba cái ngày mai rồi đấy cô nương.

- Hề hề – tôi gãi gãi đầu- Là tại trời mưa mà. Hôm nay trời có vẻ hửng hơn một chút, em sẽ đi “thăm dò ” trước, nếu thuận lợi thì mai chúng ta đi!

- Chỉ giỏi hứa!

- Em nói thật mà!!! A, Rei đâu rồi anh?

- Đi chợ cùng mẹ em từ sáng sớm rồi.

- há! Sao em không biết?

- Con heo em ngủ đến nửa buổi mới dậy thì biết sao được

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT