|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
vào đây nữa, chính hắn- hotboy Billy nhà ta =.= Chứng kiến tất cả những trò đó, tôi, với tư cách nhân chứng, chỉ còn biết ngồi đây và lắc đầu: ” Hotboy? Rắc rối đấy !!!” . Không hiểu với tính cách như thế thì ba người họ chơi với nhau như thế nào nhỉ? Có lẽ vì trái tính nên càng thân thiết hơn chăng, như Lia và Susan chẳng hạn?
“The world**+**es to life
And there’ll be things for eye
From beginning to end
When you have a friend by yourside
That helps you to find
The beauty of all
when you’ll open your heart and believe in
THE GIFT OF A FRIEND…”
- Alo Rei à?
- “Không, tớ Chris đây, cậu đến ngay sân bóng sau trường đi!”
- ..Ơ, nhưng mà mình đang bận rồi. Có chuyện gì thế?
- ” Rei nó… này trả đây…”
Tút…tút …tút
- Alo, alo…
Sao thế nhỉ? Điện thoại của Rei mà Chris lại dùng để gọi cho tôi? Không lẽ Rei xảy ra chuyện rồi? Hàng trăm dấu hỏi hiện lên trong đầu khiến tôi không thể ngồi im tiếp tục đợi mọi người tập luyện thêm nữa. Nhưng còn đống đồ này?
- Đan!
- Ơ… Danny, anh lên khi nào thế?
- Mới thôi…
- Anh trông chỗ này hộ em nhé, em đi có việc!
Không kịp để ý xem Danny có nhận lời không, tôi ném luôn mấy túi đồ như núi lại cho anh rồi chạy một mạch ra ngoài.”Rei, Rei, cậu không sao chứ Rei ơi…” >Hot boy ? Rắc rối đấy, chạy mau ! – Chương 13
Nỗi đau của Rei
- Đây là đâu? Sao tôi lại ở đây?
- A, Rei tỉnh rồi à? Mình Judy nè, nhận ra không?
Bạn đang đọc truyện tại YenBai.Mobi . Chúc các bạn vui vẻ
– Ừ, Judy à, nhưng…
- Đây là phòng của mình. Cậu bị ngất ở dưới sân bóng rổ ý, làm mình và Chris mãi mới đưa dc cậu về. – Tôi vừa giải thích vừa thay cái khăn ướt thứ 5 trên trán Rei.
0
- Jimmy, Jimmy, lại đây kiểm tra cây đàn này xem có trục trặc gì không!
- Marry, em thấy anh thế này dc chưa?
- Ey, trợ lý đâu rồi, chỉnh hộ cái nơ này nào!!!
- …
Tối nay tôi đang rất “nhàn nhã” vì không phải bê vác thêm cái gì, cũng tạm có thể coi tên Ryan này dc bữa “tử tế” rồi đây. Nhưng mà, nghe xong tiếng hét kinh thiên động địa vừa rồi, tự nhiên tôi lại thấy thế nào đó…
Quay lại thời điểm cách đây 3 tiếng…
- Ơ, Ryan. anh không lo đi chuẩn bị cho mình đi, đến đây làm gì? – Tôi khá bất ngờ khi thấy Ryan đang đứng trước cửa phòng mình, tay… cầm một cái hộp gì đó. “Không phải lại bắt tôi lát nữa ôm luôn nó nữa chứ! Ôi trời, đến phút cuối vẫn không thoát khỏi cái số làm phu khuân vác >”< “.
- Ha ha – Ryan bỗng bật cười – Cô lại đang nghĩ ra cái linh tinh gì thế? Tôi đến là để đưa cho cô cái này.
Nói rồi anh ta dúi luôn cái hộp vào tay tôi.
– Mở ra đi!
- Ừm…Há, cái này…
- Cho cô đấy, tối nay nhất định phải thật nổi bật mới dc!
- …
- Nhìn gì? Dù sao cô cũng là trợ lý của tôi, hơn nữa… còn là trợ lý của Prince tương lai, không thể …”xoàng” thế này dc!
Ryan nhìn tôi chằm chằm, “xem xét” từ đầu đến chân rồi “phán” tôi một câu xanh rờn như vậy. Hic liệu có phải lúc trước tôi đã sai khi khích lệ anh ta quá lên như vậy không. Sự tự tin của con người này… @@
~~~
- Oa!!! Đẹp thế! Ryan của cậu đúng là chu đáo thật! – Lia mắt sáng ngời trước những thứ bên trong chiếc hộp ấy. Haizzz, mà công nhận tên Ryan này cũng có thẩm mỹ thật đấy. Xem nào: váy dạ hội màu trắng sữa kiểu vai trần, thắt nơ ngang eo đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ sang trọng, không “tầm thường” chút nào ( đúng kiểu tôi thích); một đôi giày simily không quá cao mà lại rất êm, đi vào thật thoải mái ( tôi thích!!!) ; lại còn một chiếc băng đô bím tóc đáng yêu nữa chứ (thích nốt !!!).
- Nào nào, biết là các nàng rất ưng ý chúng rồi nên không cần chưng ra cái bộ mặt thèm muốn như thế đâu- Susan bỗng nhiên xuất hiện làm “mất cảm xúc” của hai chúng tôi.
- hu hu, đồ đẹp thế mà không phải của mình – Lia “mếu ” nhìn thật đến nỗi suýt nữa tôi đã định đưa hết chỗ đồ này cho cô ấy.
- Đừng có mè nheo nữa, cậu có thiếu những thứ đó đâu. Đồ của cậu có thẻ chất dc cả mấy chiếc xe tải ấy chứ! Mà… mấy cái kia… – Susan nháy mắt, Lia cũng nhảy vào phụ họa:
- Ừ nhỉ, đồ đó là để dành riêng cho một người…
- Này, các cậu đừng có hùa vào trêu mình nữa đi! – tôi bỗng.. xấu hổ đỏ cả mặt ( mà có gì phải thế nhỉ =.=)
- Có ai nói gì cậu đâu? Xem ra Judy của chúng ta “có tật giật mình” rồi ha ha
- …
Trở về hiện tại…
Thì thế cho nên tôi mới thấy là lạ đây. Nhìn xung quanh, trong số các assistant ở đây làm gì có ai như mình váy váy áo áo thế này. Còn nữa, trong khi mọi người tất bật chạy qua chạy lại thì tôi và Ryan lại ngồi riêng ở một góc thế này. Mà cũng phải
nói rằng Ryan tối nay nhìn rất “tuyệt”: bộ vest nam theo phong cách Hàn Quốc này thật sự rất hợp với anh, mái tóc nâu cũng dc chải chuốt gọn gàng, không dùng keo mà để thành nếp tự nhiên nhìn lại càng “quyến rũ” ( á, tôi đang nghĩ đi đâu thế này??? T.T), còn nữa, gương mặt Ryan rất “sáng”, thân thiện, ấm áp… Tựu chung tất cả những điều trên thì có thể “tạm” chắc chắn ngôi vị quán quân là dành cho anh ta rồi…
- Hình như hôm nay tôi rất quyến rũ thì phải?
- Hả, à… ừ
“Trời ơi, cứ như đọc dc suy nghĩ trong đầu mình vậy”, tôi nghĩ thầm và đã trả lời trong vô thức như thế, để đến lúc nhận thức tr
ở lại thì đã … muộn rồi hic
- Tôi biết mà, ha ha- Ryan lại cười, ôi cái nụ cười ấy…
- Hưm hưm – Tôi khẽ ho khan– Sao chúng ta lại ngồi ở đây?
- Thì không có việc gì, ra ngoài đó lại cản trở người ta.
- Không có việc gì? Bộ anh chuẩn bị xong hết rồi sao?
- Tất nhiên, từ… hai ngày trước rồi.
- Hả!!!
Grừ… Thế mà chiều hôm qua còn có người bắt tôi đi lượn phố chọn đồ, kết quả đi cả buổi mà chẳng mua thêm dc cái gì, báo hại tôi chân mỏi nhừ mà tối vẫn lo lắng gọi điện hỏi xem liệu có còn thiếu gì không >””< lại câu này) SAU ĐÂY LÀ PHẦN TRẢ LỜI CUỐI CÙNG CỦA THÍ SINH DANNY !!!
Im ắng…Im ắng
Quả nhiên cái tên Danny vừa dc nhắc đến là đã ngay lập tức thể hiện sức ảnh hưởng của mình rồi.
Đọc kĩ câu hỏi của mình, Danny cầm mic lên và bắt đầu trả lời:
- Câu hỏi của Danny là :” Hãy kể lại một kỉ niệm tuổi thơ đáng nhớ nhất và có sức ảnh hưởng lớn nhất với bạn cho những quyết định sau này “…
Cả sân trường im lặng chờ đợi kỉ niệm của chàng trai lạnh lùng. Tất cả đều tò mò, có thể đó là lý do mà Danny lạnh lùng đến vậy. Bên trong cánh gà, bàn tay Ryan như xiết chặt vào tay tôi hơn. Tôi quay sang, nét mặt anh thoáng buồn.
– Ryan, sao thế? Có chỗ nào không khỏe sao?
- Ừm… Không sao…
Bên ngoài sân khấu, sau khi ngừng lại một lúc, cuối cùng Danny cũng cất lời:
- Thực ra, với Danny, những kỉ niệm tuổi thơ quan trọng và ý nghĩa nhất đều nằm trong 7 năm đầu tiên của cuộc đời. Nhưng… một vụ tai nạn đã lấy đi tất cả những kí ức ấy. Tuổi thơ của Danny này dường như chỉ bắt đầu từ năm 8 tuổi, nhưng tất cả chúng, với tôi, chỉ là vô nghĩa. Nó không có gì đáng nhớ hay ảnh hưởng gì lớn cả. vì vậy , với yêu cầu này của câu hỏi, xin lỗi… tôi không thể trả lời!
Nói rồi Danny đi thẳng vào trong trước sự ngỡ ngàng của toàn bộ học viên và cả thầy cô bên dưới. Thật không ngờ tuổi thơ của Danny lại buồn như vậy. Cái bóng cô độc một mình lặng lẽ như một con nhím đang xù lông, không một ai có thể chạm tới.
- Chết tiệt !!! Kẻ nào đã ra những câu hỏi ngớ ngẩn này!!! – Billy tức tối đấm mạnh tay vào tường.
- Cậu bình tĩnh lại đi!- Ryan ôm lấy vai Billy- Cuộc thi này do Đoàn trường tổ chức cho tất cả nam sinh trong Học viện Royal này chứ không phải cho riêng 3 chúng ta, cậu có tức giận cũng không thể giải quyết dc việc gì đâu!
***
Không khí lại ồn ào trở lại, nhưng là để bàn tán về ba câu trả lời của “Tam đại thần”. Và, cuộc thi càng thêm “nóng ” hơn với phần quan trọng nhất: “Bình chọn Hoàng tử”. Sau khi MC tuyên bố, lần lượt các học viên sẽcầm một lá phiếu của mình bỏ vào một trong năm chiếc hòm ghi tên năm người trên sân khấu kia. Từng dòng người đổ đến bên những chiếc hòm, nhưng đông nhất vẫn là hai chiếc ghi tên Ryan và Danny. Và, tất cả sẽ vẫn diễn ra bình thường nếu như không có cấu nói ấy của Caroll:
- Thưa các bạn, với tư cách là Princess của Học viện Royal, Caroll xin dc nói lên ý kiến của mình như thế này: Với Caroll, Prince xứng đáng nhất của chúng ta chính là… Danny!
Nói xong, cô nàng nhanh chóng nở một nụ cười thật tươi, bỏ lá phiếu duy nhất của mình vào hòm của Danny. Như một hiệu ứng tức thời, rất nhiều người sau đấy đã đổ dồn cả về phía Công chúa đang đứng.
~~~
30 phút kiểm phiếu…
- SAU ĐÂY CHÚNG TÔI XIN CÔNG BỐ KẾT QUẢ : PRINCE CỦA CHÚNG TA CHÍNH LÀ …
Hot boy ? Rắc rối đấy, chạy mau ! – Chương 17
Nhận diện Hoàng tử – Những nụ hôn bất ngờ
Xì xầm. Xì xầm.
- Ai sẽ là tân Hoàng tử của học viện chúng ta đây?
- Chắc là Ryan rồi, phần thi của anh ấy quá xuất sắc!
- Tôi thì lại nghĩ là Danny, vì rõ ràng Công chúa đã ủng hộ anh ấy.
- …
- NÀO NÀO, BÂY GIỜ CHÚNG TA SẼ THẬT TRẬT TỰ ĐỂ NGHE XƯỚNG DANH PRINCE CỦA ĐÊM NAY! VÂNG VÀ NGƯỜI ĐÓ LÀ …
~~~
- Hey, là anh rồi Ryan! – Tôi nói nhỏ vào tai Ryan, nhưng hình như từ sau khi chứng kiến Caroll bỏ phiếu cho Danny, sắc mặt anh ta không dc tốt lắm, bằng chứng là…
- Không đâu, hoàng tử chắc chắn là Danny.
-
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




