|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
sự chú ý của anh ta.
“Bạn nhỏ tên là gì?” Cơ Quân Đào chủ động hỏi.
“Cháu tên là Lỗ Hãn Thần, mọi người đều gọi cháu là Đậu Đậu. Còn chú?” Đậu Đậu là một em bé rất dễ gần, hơn nữa cũng rất giỏi bắt chuyện.
“Chú họ Cơ”, Cơ Quân Đào mỉm cười nói: “Chị Lỗ, con trai chị rất đáng yêu”.
“Tôi họ Thương”. Thương Hoài Nguyệt cải chính theo thói quen. Cô sớm đã không còn là bà Lỗ rồi, bà Lỗ bây giờ là một người khác.
“Ờ”, Cơ Quân Đào thờ ơ đáp. “Tôi vừa đến đây không lâu, còn chưa quen biết mọi người”.
Hoài Nguyệt nghĩ thầm với tình tình lạnh như băng này của anh ta, nếu mẹ con cô không mặt dày tự tìm tới cửa như vậy thì có khi ở đây mười năm anh ta cũng sẽ không quen ai cả. Mới chuyển tới đây? Chẳng lẽ lại là một người chủ khác rồi? Người phụ nữ lái xe đua kia đã bán lại căn nhà này cho anh ta sao? Cô ta cũng mới chuyển đến không lâu mà, thật sự là hơi đáng tiếc.
Thấy trong nhà không có ai khác, cô lại cảm thấy sốt ruột. Người nhà anh ta đâu? Cô và Đậu Đậu không thể trông coi anh ta mãi được. Cô đành phải tiếp chủ đề của anh ta: “Nơi này hơi xa nội thành cho nên rất nhiều hộ gia đình cuối tuần mới đến đây nghỉ. Thực ra mọi người ở đây cũng không quen biết nhau lắm”.
“Nhà chú có bạn nhỏ không?” Đậu Đậu hỏi.
Nghe vậy, Hoài Nguyệt âm thầm vui vẻ, nhân tiện có thể hỏi thăm xem người nhà anh ta đâu, bao giờ về, cậu con trai này đúng là quá hợp ý mình rồi.
“Không có. Trong nhà chú chỉ có một cô, cô ấy đến bệnh viện thú cưng khám cho con chó của cô ấy rồi, mấy hôm nay con chó con của cô ấy chán ăn”. Cơ Quân Đào kiên nhẫn đáp, đây là em bé xinh đẹp nhất anh ta từng nhìn thấy, ngoại hình rất giống mẹ nhưng vẫn không mất phong độ của một cậu bé. Có thể thấy bố cậu bé này nhất định cũng là một người đàn ông đẹp trai.
Đến bệnh viện thú cưng chắc cũng không mất bao nhiêu thời gian. Hoài Nguyệt thở phào, lại thấy con trai hỏi: “Chó con cũng bị sốt nhiệt à? Mẹ cháu bảo ngày mai sẽ nấu cơm đen, Đậu Đậu ăn cơm đen sẽ không bị sốt nhiệt, hay là cũng cho chó con ăn một chút?”
Hoài Nguyệt thấy người đàn ông bên cạnh tỏ vẻ nghi hoặc liền vội giải thích: “Đây là một phong tục, nếu ngày lập hạ ăn một chút cơm đen thì trẻ con sẽ không bị sốt nhiệt, cũng sẽ không bị muỗi đốt. Ngày mai là lập hạ, các hiệu bánh bên ngoài có bán bánh cơm đen nhưng tiếc rằng đều là đồ ngọt, Đậu Đậu không thích ăn. Tôi sẽ làm chút cơm mặn cho cháu ăn”.
Cơ Quân Đào ờ một tiếng, “Tôi không biết còn có phong tục như vậy, cơm đen là cái gì?”
“Chính là cơm màu rất đen”, Đậu Đậu nói, “Chú ơi, cháu kể cho chú nghe chuyện cơm đen nhé!”
Cơ Quân Đào còn chưa kịp trả lời thì Lỗ Đậu Đậu đang cực kì muốn thể hiện đã đứng lên: “Ngày xưa có một bà già rất thích ăn ngỗng nướng, mỗi lần muốn ăn thịt ngỗng bà lại để những tấm sắt nung đỏ trên mặt đất trong ngõ nhỏ, hai đầu ngõ một đầu đặt bát xì dầu, đầu kia đặt bát dấm thơm, sau đó đuổi ngỗng vào
trong ngõ. Con ngỗng trắng đáng thương vừa bỏng vừa khát cứ chạy từ đầu này sang đầu kia, chạy đến đầu này uống một ngụm xì dầu, chạy đến đầu kia uống ngụm dấm thơm, chỉ chốc lát sau đã trở thành ngỗng nướng. Sau khi bà già đó chết, Diêm vương bắt bà ấy xuống địa ngục. Biết mẹ đang phải chịu khổ dưới âm phủ, con trai bà là hòa thượng Mục Liên thường đưa cơm cho mẹ ăn, nhưng mỗi lần đưa đi đều bị rất nhiều
tiểu quỷ cướp sạch, mẹ ông ấy dường như không bao giờ được ăn. Mục Liên liền lên trên núi hái lá cơm đen về giã lấy nước đen rồi dùng nước đó nấu cơm mang đi. Tiểu quỷ dưới âm phủ vừa thấy cơm màu đen liền nghĩ rằng là thứ không tốt nên không dám ăn nên mẹ ông ấy mới không bị đói nữa. Đây chính là truyền thuyết cơm đen, cho nên cơm đen cũng là cơm của người con hiếu thảo”.
Chuyện này Hoài Nguyệt đã kể cho cậu bé nghe rất nhiều lần, Đậu Đậu đã thuộc làu nên kể lại rất trôi chảy không hề vấp váp chút nào.
Cơ Quân Đào rất ít tiếp xúc với trẻ con nên anh ta rất ngạc nhiên khi thấy một em bé lại nói năng trôi chảy đến vậy. Thực ra là anh ta không hiểu tình hình xã hội, bây giờ trẻ con đi mẫu giáo đứa nào cũng biết kể chuyện. Lỗ Đậu Đậu có một người mẹ là thạc sĩ nghiên cứu văn học, có một ông bố là luật sư, chỉ tính riêng gien di truyền đã đủ để cậu bé trở nên nổi bật trong đám bạn rồi.
Đậu Đậu đắc ý nhìn ánh mắt tán thưởng của Cơ Quân Đào, xua tay nói rất có phong độ: “Còn muốn nghe nữa không?”
Cơ Quân Đào bị dáng vẻ của cậu bé chọc cười, gật đầu.
Vậy là Đậu Đậu kể hết chuyện này đến chuyện khác. Đến tận lúc có tiếng xe hơi vang lên ngoài cửa, Hoài Nguyệt mới dắt tay Đậu Đậu đứng dậy ra về.
Những viên thuốc rơi vãi đã được nhặt lên, người đàn ông trước mặt cũng dần dần trở nên vui vẻ. Cô lén thở phào nhẹ nhõm, vì mình, vì con trai, cũng vì người đàn ông này.
Chương 3
Cơ Quân Dã cầm lọ thuốc Bách Ưu Giải trên bàn trà lên cau mày hỏi: “Anh, anh vẫn còn uống thuốc này à?”
Cơ Quân Đào ngồi trên sofa chơi với Leshy. Leshy là một con chó chăn cừu, sau khi xem bộ phim truyền hình “Chú chó Leshy” Cơ Quân Dã cứ nhớ mãi không quên, quả thực có thể gọi là quên ăn quên uống, sau đó trăm cay nghìn đắng tìm được một con hầu như giống trong phim như đúc không biết từ đâu ra, ngay cả tên cũng không muốn thay đổi. Hai ngày trước, Leshy bỗng dưng chán ăn, Cơ Quân Dã sốt ruột đến mức vội vã đưa đến bệnh viện thú cưng, sau vài ngày cuối cùng cũng đỡ hơn một chút.
“Hai ngày trước dọn dẹp lại đồ đạc phát hiện còn có một lọ nên tiện tay để ở đây. Leshy, ném cái này vào thùng rác!” Cơ Quân Đào vỗ vỗ đầu Leshy, Leshy gặm lấy lọ thuốc vội vàng chạy vào trong bếp.
Cơ Quân Dã nhìn bóng lưng Leshy với vẻ vô cùng cưng chiều, nói: “Thằng bé này thật là ngoan”.
Cơ Quân Đào đột nhiên nhớ tới cậu bé hôm qua đến nhà mình, thuận miệng nói: “Đáng tiếc là không biết nói, trẻ con bây giờ mồm mép tốt lắm”.
Cơ Quân Dã không vui lườm anh trai: “Leshy của chúng ta cũng biết nói, anh nghe không hiểu mà thôi. Hai ngày trước, nó còn nói với em là nó nhớ anh, sống chết bắt em phải dẫn nó đến thăm anh. Anh không được ghét nó, nó còn đang bị ốm đấy, hôm nay cũng không ăn được mấy”.
Leshy chạy về nằm cuộn tròn trong lòng Cơ Quân Dã, Cơ Quân Dã hớn hở mặt mày ôm đầu nó dựa vào sofa. “Anh, đậu hôm qua ăn ngon thật, đây là lần đầu tiên em được ăn đậu do chính tay anh bóc đấy. Hay là em lại đi mua một ít nữa để trưa nay chúng ta nấu ăn, A Thích đã mua được kha khá rượu Thổ Thiêu từ dưới quê, uống vào thì ổn lắm”.
Cơ Quân Đào lắc đầu: “Em cũng biết tửu lượng của anh rất kém mà, rượu đó để em với A Thích uống đi. Đậu hôm qua là do bà Lỗ hái nên mới tươi thế, mua về chưa chắc mùi vị đã ngon như vậy, thôi đừng mua nữa”. Anh ta nheo mắt lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Thời tiết hôm nay rất tốt, ánh nắng chan hòa, bây giờ cậu bé xinh đẹp kia chắc là đang đá bóng trên bãi cỏ.
Cơ Quân Dã a một tiếng, nói: “Hay là chúng ta cũng trồng một ít rau trong vườn, em thấy không ít người ở đây đều trồng rau trong vườn hoa, có nhà còn trồng cả ngô, thân cây cao bằng cả thân người, thú vị thật”.
Cơ Quân Đào liếc mắt nhìn cô, cái cô em gái này đã 30 tuổi rồi mà tính nết vẫn còn như trẻ con, từng làm không ít chuyện bồng bột. Mấy năm nay, cô hết chăm sóc mẹ lại đến chăm sóc mình nên đã lỡ thanh xuân. Làm anh trai, anh ta luôn cảm thấy có lỗi, bây giờ cũng đến lúc để cô lập gia đình sinh em bé rồi.
“Tiểu Dã, năm nay em với A Thích cưới nhau đi, A Thích đã 37 tuổi rồi, mặc dù nó không nỡ giục em nhưng bố mẹ nó nhất định là sốt ruột lắm”.
Cơ Quân Dã sửng sốt, cười nói: “Tại sao lại nhớ đến chuyện này, không phải ngày nào em cũng ở bên anh ấy à? Cưới hay không thì cũng có gì khác nhau. Còn anh thì sao? Định cô đơn tới khi nào?”
Cơ Quân Đào sợ nhất là em gái nói chuyện này nên vội chuyển chủ đề: “Hôm nay là lập hạ đấy biết không?”
“Không biết, có vấn đề gì đáng chú ý à?” Cơ Quân Dã tùy tiện gác chân lên trên bàn trà, khi thấy Cơ Quân Đào cau mày thì vội co lại trên sofa. Cô ít hơn Cơ Quân Đào 5 tuổi. Mặc dù việc lớn việc nhỏ trong nhà hay ở phòng triển lãm tranh đều do cô lo liệu nhưng trước mặt anh trai cô vẫn không dám quá mức xấc xược. Cơ Quân Đào không thích người có hành vi phóng đãng, cho rằng nghệ thuật là thứ ngấm vào xương cốt, không cần người nghệ sĩ phải cố tình tạo nên.
“Nghe nói phải ăn cơm đen”. Cơ Quân Đào nói, nhớ lại vẻ nghiêm trang của Đậu Đậu lúc kể chuyện, khóe miệng hơi cong lên, “Cơm hiếu thảo do hòa thượng Mục Liên, đệ tử của Như Lai phát minh ra”.
“Ngon không?” Cơ Quân Dã cảm thấy hứng thú, “Trưa nay chúng ta ăn cơm đó nhé. Em cũng ăn chán thức ăn ở mấy nhà hàng gần đây rồi, bây giờ anh thường xuyên ở đây, em nghĩ phải thuê một người giúp việc đến nấu cơm cho anh mới được”.
“Ăn cơm không phải việc lớn gì, không cần phiền phức như vậy. Anh không quen thấy trong nhà có thêm người lạ, người giúp việc theo giờ đến dọn dẹp làm vệ sinh nhà cửa đã làm anh thấy rất phiền rồi”, Cơ Quân Đào nói: “Cơm đen thì chắc nhà hàng không có, trong cửa hàng bánh có bán cơm đen ngọt, em muốn ăn thử thì đi mà mua”.
Cơ Quân Dã
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




