watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:42 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7915 Lượt

khiến thần kinh tôi hưng phấn hẳn.

Tôi liền mở mắt, ngoài trời đã có tia sáng, có thể nhìn thấy khuôn mặt và ngũ quan của Tôn Gia Ngộ. Người tôi cuộn chặt trong áo khoác lông vũ của anh, mặt tôi vùi vào áo len lông cừu của anh. Trong không khí giá lạnh tột độ, đây là nơi duy nhất có chút hơi ấm.

“Anh điên rồi à?” Sau khi định thần, tôi vội giật áo khoác lông vũ: “Anh muốn bị đông cứng hay sao?”

“Đừng động đậy”. Tôn Gia Ngộ giữ chặt tay tôi: “Em đừng động đậy”.

“Gia Ngộ”. Tôi nghẹn ngào ôm chặt lấy anh. Hai mắt nhức nhối khó chịu nhưng nước mắt không thể chảy ra, trời lạnh đến nỗi dung dịch lỏng trong cơ thể hình như cũng bị đóng băng.

Đầu óc tôi hiểu rõ hơn bao giờ hết, trừ khi có người phát hiện ra hành tung của chúng tôi, nếu không chúng tôi khó có thể thoát khỏi nguy khốn.

Thế nhưng, giữa bốn bề mênh mông tuyết trắng như thế này, niềm hy vọng tìm thấy con người hoặc xe cô là rất mong manh.

Ukraine không phải là nước Mỹ. Ở bên đó nếu xảy ra sự cố ngoài ý muốn, người ta sẽ huy động nhân lực vật lực, thậm chí cả vệ tinh tìm kiếm, bởi vì bọn họ tin sinh mạng là vô giá.

Ở đất nước này, nơi duy nhất có thể cầu cứu là Đại sứ quán Trung Quốc. Nhưng đại sứ quán năng lực có hạn, thậm chí còn cho rằng công dân xuất cảnh vì việc cá nhân.

Tôi ngẩng đầu, tia sáng bình minh chiếu vào con ngươi của Tôn Gia Ngộ, mắt anh trong suốt hơn bao giờ hết.

Tôi tin vào lúc này, hai chúng tôi tâm linh tương thông.

Anh cúi xuống nhìn vào mắt tôi mỉm cười: “Anh kể một chuyện cười cho em nghe, bình thường anh hay nói, cái chết khiến người đàn ông thích nhất là phóng túng cho đến chết ở dưới hoa mẫu đơn. Hôm nay tuy không có hoa mẫu đơn nhưng có một bông hồng ở đây, miễn cưỡng cũng coi như thỏa nguyện ước”.

Tôi hiểu anh cố ý chọc tôi cười để qua cơn buồn ngủ lúc sáng sớm. Nhưng vì quá lạnh, hai hàm răng của anh lập cập, người anh run rẩy.

“Em xin anh, anh mặc áo khoác vào có được không? Em không sao đâu, thật đấy”. Tôi cầu xin anh.

Lần này anh không lên tiếng cũng không nhúc nhích.

Cuối cùng tôi khoác áo lông vũ lên người Tôn Gia Ngộ và kéo khóa giúp anh. Sau đó tôi kéo tay anh đặt vào ngực mình để sưởi ấm. “Chuyện cười vừa rồi của anh khá thô tục. Dính đến “sắc” cũng có truyện cười không thô đấy, để em kể cho anh nghe một truyện”.

Trước đây tôi có đọc một truyện trong tuyển tập truyện cười “Tiếu Lâm Quảng Ký”, ấn tượng tương đối sâu sắc. Tôi kể cho anh nghe: “Có một ông già cưới một cô gái trẻ trung xinh đẹp. Từ đó ngày ngày ông ta bị tổn hại khí huyết, anh có biết nghĩa là gì không?”

“Tất nhiên anh biết, chính là ngày ngày vận động ở trên giường. Trò vận động đó tuyệt vời biết bao”.

“Im miệng nghe em nói đã”. Tôi lườm anh: “Sau đó ông già bệnh nặng đến nỗi không thể rời khỏi giường. Thầy thuốc đến bắt mạch nói cho ông ta biết, các hạ tủy xương đã tận, chỉ còn lại chút tủy não mà thôi. Ông già ngồi bật dậy hỏi: tủy não có thể “chiến” thêm mấy lần nữa?”

Tôn Gia Ngộ cười lớn: “Con bé này, không ngờ đầu óc của em cũng đen tối như vậy”.

Mặt trời lên cao, ánh nắng phản xạ trên truyết trắng, khiến hai mắt nhức đến nỗi không thể mở ra. Thế mà nhiệt độ ở dưới mặt đất còn thấp hơn hôm qua.

“Anh đi ra ngoài xem có kiếm được ít củi không?” Tôn Gia Ngộ trườn người qua cửa sổ xe ô tô. Lúc quay lại, trong tay anh ôm ít cành cây khô.
Từng Có Một Người Yêu Tôi Như Sinh Mệnh – Chương 14
Cuối cùng cửa xe cũng có thể mở ra, chúng tôi không phải trèo đi trèo lại qua cửa sổ.

Lúc ánh lửa bùng cháy, tôi chỉ cảm thấy trên thế giới này không có thứ gì đẹp đẽ hơn ngọn lửa.

Tôi cuộn người ngồi xổm sát bên ngọn lửa, đốm lửa ấm áp khiến làn da bị đông cứng của tôi đau rát. Nhưng so với việc vật lộn trong đêm đen, tôi cảm thấy một niềm hạnh phúc và thanh thản không thể miêu tả thành lời.

Tôi cười ngây ngốc, hóa ra ngưỡng cửa hạnh phúc lại thấp như vậy.

Tôn Gia Ngộ lấy dụng cụ trong thùng đồ nghề rồi bắt đầu tháo bốn lốp bánh xe Jeep.

“Anh làm gì vậy?” Tôi giật nảy người.

Không có xe ô tô đồng nghĩa với việc chặt đứt hai chân ở nơi hoang vắng này.

“Chúng ta lo tình hình trước mắt đi đã”. Tôn Gia Ngộ ném một chiếc lốp vào đống lửa rồi kéo tôi đứng ở đầu ngọn gió.

Lốp cao su nhanh chóng bén lửa, tỏa ra mùi hôi nồng nặc. Một luồng khói đen theo gió bốc lên cao.

Tôi hiểu ý Tôn Gia Ngộ, đốt lốp xe có tác dụng giữ ấm. Quan trọng hơn, ngọn lửa có thể trở thành tín hiệu cấp cứu, thu hút sự chú ý của người khác.

Thế nhưng từ lúc mặt trời mọc cho đến khi mặt trời lặn, chúng tôi không nhận được bất cứ sự cứu viện nào. Cả khu vực bị tuyết trắng bao phủ vẫn vắng vẻ không một bóng người qua lại.

Hết phần 1

Ngày mai, tôi sẽ ngồi bên bếp lửa đỏ quên đi tất cả
Ngắm người tôi yêu, ngắm mãi không thôi
Chúng ta sẽ chờ đợi kim đồng hồ kêu tích tắc
Từ sáng sớm tới đêm đen
Đợi lũ người tẻ nhạt đi hết
Đến lúc đó chúng ta sẽ không chia ly

0

Khi mặt trời xuống núi, nhiệt độ càng hạ thấp, toàn thân tôi tê liệt đến mức không còn cảm thấy giá lạnh. Tôi không biết mình có thể qua nổi đêm nay. Dạ dày tôi trống rỗng, trước đó còn nhói đau nhưng tôi nghiến răng chịu đựng nên cơn đau dường như tan biến, tôi không còn một cảm giác nào khác.

Khi những tia nắng cuối cùng trong ngày dần tắt, trái tim tôi như bị rút ra khỏi lồng ngực. Có lẽ đây là lần cuối cùng trong cuộc đời tôi được chứng kiến cảnh mặt trời lặn. Nhớ đến bố mẹ ở quê nhà, sống mũi tôi cay cay, trước mắt nổi lên màn sương mù dày đặc.

Vì sự kích thích của giá lạnh, Tôn Gia Ngộ lại một lần nữa bị co rút dạ dày. Sợ tôi lo lắng nên anh cắn răng chịu đựng. Nhưng lần này, chứng bệnh phát tác còn nghiêm trọng hơn lần trước. Khi đau đến mức không thể chịu nổi, anh đã lịm đi trên tay tôi, gương mặt anh trắng bệch.

Tôi vội lục túi tìm thuốc nhưng ngón tay không nghe theo sự điều khiển, dù tôi cố gắng thế nào cũng không thể xé nổi túi bọc ở bên ngoài vỉ thuốc.

Tôi đưa tay lên miệng, cố dùng hơi thở sưởi ấm mười đầu ngón tay đã đông cứng nhưng không ăn thua.

Tôi hoàn toàn suy sụp, vừa khóc vừa ôm chặt Tôn Gia Ngộ: “Anh đừng như vậy, anh mau tỉnh lại đi! Để em thay anh, em sẽ chết thay anh!”

Cuối cùng Tôn Gia Ngộ cũng tỉnh lại, anh nhìn tôi chăm chú, ánh mắt anh chứa đựng sự dịu dàng và nỗi buồn tôi chưa từng thấy bao giờ. Anh cất giọng thều thào: “Cô bé ngốc nghếch này…chỉ biết khóc thôi…dạy em bao nhiêu lần rồi, nước mắt có thể giải quyết vấn đề gì chứ?”

Anh nói đúng, khóc cũng vô tác dụng. Tôi đưa tay lau sạch nước mắt, bởi vì nước mắt không thể cứu sống chúng tôi.

Chai nước khoáng biến thành cục đá từ lâu, tôi bỏ nó vào lòng sưởi ấm. Cuối cùng đá ở trong chai cũng tan chảy một chút, đủ để Tôn Gia Ngộ nuốt trôi viên thuốc. Hai mươi phút sau thuốc bắt đầu phát huy tác dụng, sắc mặt Tôn Gia Ngộ dần dần hồi phục.

Tôi hỏi anh: “Anh bị bệnh này bao lâu rồi? Sao anh không đi khám bác sỹ?”

“Từ năm bố anh qua đời”. Tôn Gia Ngộ gượng cười: “Anh đã kiểm tra vô số lần rồi nhưng không có bất cứ dấu hiệu biến đổi bệnh lý nào, là do tâm bệnh gây nên”.

Tôn Gia Ngộ nhắc đến một cái tên quen thuộc. Tôi sững người, không ngờ đó lại là bố anh.

Tôi từng nghe nói đến người này, ông phụ trách công tác văn hóa giáo dục, sau đó ông dính đến vụ tham nhũng hối hộ XXX nổi tiếng nên cuối đời lâm vào cảnh bi đát. Bố anh lúc sinh thời tuy chức vụ không có thực quyền nhưng cũng có chút ảnh hưởng trong ngành.

Tôi rất bất ngờ, mở to mắt nhìn anh: “Trông anh chẳng giống một chút nào”.

Bình thường Tôn Gia Ngộ có vẻ nghênh ngang nhưng nhìn anh chẳng hề giống con cháu cán bộ cao cấp.

Tôn Gia Ngộ cười cười, thần sắc anh vô cùng bình thản, cứ như anh đang kể chuyện của người khác: “Lúc vụ án xảy ra, anh đang ở Hungary. Thật ra trong vụ án đó, bố anh chỉ là quân cờ nhỏ, người ở cấp thấp nhất. Vì chuyện bồi hoàn tiền, bố mẹ anh phải bán nhà do ông bà để lại. Sau đó bố anh vào viện cấp cứu, gia đình liên tục gọi điện thoại giục anh về nước. Anh vì muốn gom tiền mang về nên nán lại Hungary ba ngày. Nhưng khi anh về tới Bắc Kinh, bố anh đã qua đời. Trước khi giã từ cõi đời, ông còn hỏi mẹ anh: “Sao Gia Ngộ vẫn chưa về, tôi có lời muốn dặn nó”.

Tôi bất giác nắm chặt tay anh.

“Cho đến tận ngày hôm nay anh cũng không biết, rốt cuộc bố anh muốn nói với anh điều gì?” Tôn Gia Ngộ cúi thấp đầu, anh giơ tay che mắt và im lặng một lúc lâu.

Tôi vùi mặt vào đầu gối anh, không biết làm thế nào để an ủi anh. Mỗi người đều có quá khứ đau lòng, tôi biết anh kể ra chuyện này không phải vì muốn nghe mấy lời đồng tình của tôi.

Tôn Gia Ngộ từ từ thiếp đi trong sự mệt mỏi tột cùng. Tia sáng yếu ớt cuối cùng từ bên ngoài phản chiếu lên mặt anh, gương mặt không một chút sắc hồng.

Tôi mò mẫm sờ soạng khắp nơi để tìm thứ có thể chống giá rét. Đầu tôi lóe lên một ý nghĩ khi tôi vô tình sờ xuống ghế ngồi ở dưới thân.

Tôi rút con dao Thụy Sỹ luôn mang theo bên người cố gắng chọc thủng vỏ da bên ngoài rồi rút từng miếng mút nhét vào áo anh.

Tôn Gia Ngộ giật mình kinh ngạc. Anh ngổi thẳng

Trang: [<] 1, 26, 27, [28] ,29,30 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT