|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
tại sao có hình săm đó không?”
Ngón tay Diệp Anh lạnh ngắt.
Không ngoái đầu, tiếp tục đẩy xe đưa Việt Tuyên đi.
Nhìn bóng Diệp Anh khuất dần, Thái Na cười khẩy, quay đầu nhìn về bụi cây phía xa. Chỗ đó có một cô gái bước ra, váy dài đỏ, vân hoa, xinh đẹp kiều diễm, dây chuyền kim cương lóng lánh. Dưới ánh trăng, Sâm Minh Mỹ tay cầm ly rượu nâng cao tươi cười hướng về Thái Na.
Cô ta là kẻ điên.”
Trong bể bơi, sóng nước xanh trong vắt nhuốm ánh trăng lấp láy, bên nhà bát giác với những dây tường vi dại nở đầy hoa trắng từ trên mái buông rủ như rèm, Diệp Anh bình tĩnh lại, nói vói Việt Tuyên:
“Em biết cô ta là Thái Na. Ba ngày trước, cô ta đã đến phòng thiết kế, nói là cô ta đang điều tra em, còn nói rất nhiều điều kinh khủng. Em đã đuổi cô ta đi, bởi ánh mắt cô ta làm em khó chịu, và cả những lời nói của cô ta nữa, em hoàn toàn không hiểu cô ta nói gì.”
“Ừ.”
Việt Tuyên nhìn mặt hồ.
Nhìn khuôn mặt bình thản không gợn sóng của anh, Diệp Anh cắn môi, cầm tay anh đặt lên eo mình nói: “Nếu không tin, anh có thể xem, trên eo em rốt cuộc có hình săm hay không!”.
“A Anh!”, Việt Tuyên đặt tay lên tay cô, “Anh sẽ chỉ nghe những gì chính em nói với anh”.
Hoa tường vi trắng dịu dàng như ánh trăng.
Tay anh ấm áp đặt lên tay cô, đó là một câu nói lẽ ra khiến cô cảm động, nhưng trong làn gió hè thoáng mang hơi lạnh lúc này lại khiến lòng cô hoang mang, những xúc cảm trôi nổi.
“Anh không quan tâm, đúng không?”
Vùng khỏi tay anh, Diệp Anh cười đau khổ, nói:
“Anh không quan tâm em là ai, không quan tâm em từ đâu đến, không quan tâm những lời nói của Thái Na. Em hiểu rồi, anh cho phép em đến gần anh, chỉ bởi em xuất hiện đúng lúc.”
Việt Tuyên nhìn cô.
“Mọi người đều cho rằng, Nhị thiếu gia nhà họ Tạ tính khí lạnh lùng”, môi cô khẽ nhếch, “Thì ra, anh lại trọng tình như vậy. Anh cố ý để mọi người nghĩ rằng anh có tình cảm với em, cho nên không quan tâm chuyện Sâm Minh Mỹ hủy hôn, cũng không quan tâm Đại thiếu gia cướp vị hôn thê của mình”.
“Anh muốn tác thành cho họ, đúng không? Mặc dù không biết, rốt cuộc anh vì Sâm tiểu thư hay vì Đại thiếu gia, hay là vì cả hai.”
Cô âm thầm nói tiếp:
“Nhưng em rất cảm động khi anh là người lương thiện như vậy. Chỉ có điều anh nên nói trước với em mới phải, như thế em sẽ phối hợp với anh tốt hơn, cũng không nhầm tưởng anh đã chấp nhận em, nhầm tưởng là…”
Cô nhắm mắt.
“… Anh thích em.”
Nhà bát giác dưới trăng.
Hoa tường vi trắng muốt lặng lẽ tỏa hương, Việt Tuyên nắm bàn tay buông thõng của cô, kéo lại gần. Nhìn khuôn mặt trắng ngần hơn cánh hoa tường vi của cô, đáy mắt anh tối sẫm, đặc quánh, khẽ thở dài:
“Anh phải làm thế nào em mới tin?”
Ánh trăng lốm đốm giữa tán hoa.
Việt Tuyên hôn cô.
Vốn chỉ là một nụ hôn nhẹ nhàng, môi anh hơi lạnh khẽ chạm vào môi cô, cô bất ngờ vội vàng đón nhận, tưởng chừng như một giây sau anh sẽ rời ngay. Nhưng môi anh đã dừng rất lâu, lặng lẽ, không chà sát, không có hòa trộn day chuyển, chỉ lặng lẽ áp môi như vậy, đôi môi nóng dần.
Cô không kìm được, mi mắt run run.
Ngước nhìn anh.
Hôn cô giữa khung cảnh mùi hoa thanh thanh nhạt nhạt, đáy mắt anh trong veo như dãy núi phía xa hơi nheo lại, trong đồng tử in hình mặt cô, má anh phớt hồng, vành tai hơi đỏ. Anh giơ ngón tay, bối rối che mắt cô, sau đó như một cậu bé vụng về, thận trọng hôn sâu.
Đầu lưỡi anh ấm áp.
Một mùi thanh khiết.
Một thứ gì tinh khôi khiến những sợi tơ bao quanh tim cô lay động, phảng phất như hơi thở dài nhè nhẹ, cô vòng tay ôm cổ anh, hít lấy hơi thở thơm như hương tường vi của anh. Hơi thở gấp dần, nhịp tim dồn dập không biết là của ai, anh ôm cô mỗi lúc càng chặt, tất cả như không thể kiềm chế, hơi nóng càng tăng, run rẩy càng mạnh. Đón nụ hôn của anh, cô cũng hôn đáp trả, như mạch nước nguồn, cô mút môi anh, khuấy đảo trong miệng anh, ép sâu vào anh mỗi lúc càng nóng ran. Cô không thể khống chế hơi thở của mình, cơ thể như có thứ gì đó không ngừng cuộn dâng, trào ra, trào ra!
Mặt đỏ lựng, anh bỗng đẩy cô ra!
Ngực phập phồng, cơ hồ như anh đang cố kiềm chế thứ gì đó, rồi lại cơ hồ cuối cùng không thể kiềm chế, anh giang hai tay xiết chặt cô, hổn hển gối đầu lên vai cô. Bờ vai trần lồ lồ dưới trăng, trắng ngần sáng lóa, khiến anh không kiềm chế được, nhắm mắt hôn lên đó.
Cảm giác đau từ bờ vai truyền đến.
Lan tới ngực.
Ôm riết mái đầu đen nhánh tóc anh, cảm thụ hơi thở và nhiệt độ không bình thường của anh, cô đột nhiên hốt hoảng.
Mặt bể bơi nhuốm ánh trăng vẫn chao đảo sóng vàng.
Không biết bao lâu.
Hai người cứ ôm nhau như vậy. Trong tĩnh mịch có vị ngọt ngào dai dẳng, cũng có chút thảng thốt thoáng qua, cơ hồ có điều gì đã thay đổi từ lúc đó. Sự tĩnh lặng thần tiên của đêm hè, từ mái lầu bát giác những dây tường vi nở đầy hoa trắng buông lơi, vươn ra, tầng tầng lớp lớp như biển hoa trắng muốt.
“Nhị thiếu gia.”
Bóng Tạ Bình xuất hiện trên con đường nhỏ dẫn đến lầu bát giác.
“Lão thái gia chuẩn bị phát biểu.”
Trở về phòng tiệc, tất cả tân khách đã tụ tập đông đủ trong phòng, Tạ Hoa Lăng, Việt Xán và Sâm Minh Mỹ đã đứng trên sân khấu nhỏ phía sau chiếc bục cao để micro. Diệp Anh đưa Việt Tuyên đến, Tạ Hoa Lăng đứng nhích sang bên, để Việt Tuyên ở giữa bà và Việt Xán.
Dưới ánh sáng lóng lánh của chùm đèn.
Tạ Hạc Phố sắc diện hồng hào đi đến trước micro.
Diệp Anh lùi xuống vị trí của tân khách phía dưới. Trong khi Tạ Hạc Phố phát biểu, ánh mắt cô chầm chậm lướt qua những người có mặt, không thấy bóng Thái Na. Hình như có người đang chờ đợi ánh mắt cô, khi mắt cô lướt tới, một người đàn ông trẻ đứng bên mé phải phòng tiệc, dung mạo cực kỳ khôi ngô, nổi bật trong đám quan khách, anh ta mỉm cười hướng về cô nâng ly rượu trong tay.
Cô thoáng ngây người, cũng gật đầu đáp lễ.
Nhưng
cô biết chắc mình chưa từng gặp người này.
Cuối bài phát biểu, Tạ Hạc Phố vuốt râu cười mãn nguyện, nói với tân khách: “Tôi đã già rồi, ước nguyện lớn nhất là nhìn thấy thế hệ cháu con thành gia lập nghiệp, sớm có chắt bế, cho nên…”.
Dự cảm được những lời sắp nói sẽ là gì, Diệp Anh chầm chậm nhìn về phía người đó. Ở khoảng cách xa như vậy, dưới ánh đèn sáng chói, người đó đứng trên sân khấu nhỏ phía sau Tạ Hạc Phố, dường như cũng đang nhìn cô. Ký ức thời thơ ấu như màn sương đêm phủ trên cánh tường vi đã sớm tiêu tan không tỳ vết.
“Ngày Mười hai tháng sau sẽ tổ chức hôn lễ cho Việt Tuyên và Minh Mỹ, rất mong lúc đó quý vị hạ cố đến dự, mừng cho hai trẻ và gia đình chúng tôi”. Trước micro, Tạ Hạc Phố cười rạng rỡ, dung quang chói ngời, cơ hồ hoàn toàn không nhận ra vẻ ngạc nhiên và tiếng xì xầm tức thì dội lên của tân khách.
Khúc mắc giữa hai anh em họ Tạ với thiên kim tiểu thư họ Sâm, mặc dù là bí mật của Tạ gia, nhưng bên ngoài cũng biết ít nhiều. Đặc biệt sau khi Nhị thiếu gia bị trọng thương trong vụ tai nạn xe hơi, suýt bại liệt, Sâm Minh Mỹ hủy hôn với Nhị thiếu gia, còn ngày ngày cặp kè với Đại thiếu gia, là chuyện hầu như ai cũng biết. Vừa rồi cũng là Đại thiếu gia sánh vai cùng Sâm Minh Mỹ đi đến chúc thọ Tạ công, sao có thể hôn lễ tổ chức tháng sau lại là Nhị thiếu gia và Sâm Minh Mỹ được?
Không ít quan khách tưởng mình nghe nhầm. Nhưng biểu hiện trên mặt của Tạ phu nhân, Đại thiếu gia, Nhị thiếu gia và Sâm Minh Mỹ cũng một vẻ ngạc nhiên như vậy.
Tạ Hạc Phố tươi cười quay lại vẫy tay, ra hiệu cho Việt Tuyên và Sâm Minh Mỹ bước ra.
Sâm Minh Mỹ đứng yên, mặt bối rối nhìn Việt Xán bên cạnh, Việt Xán nháy mắt ra hiệu, cô mới ngập ngừng đi về phía Tạ Hạc Phố. Ngồi trên xe lăn, Việt Tuyên cau mày, ánh mắt như đang tìm kiếm người nào bên dưới, nhưng Tạ Hoa Lăng đã đẩy anh tới bên Tạ Hạc Phố.
“Ha ha, ngoan lắm.”
Kéo tay Việt Tuyên và Sâm Minh Mỹ lại gần nhau, Tạ Hạc Phố cười mãn nguyện.
Khi Việt Tuyên ngồi trên xe lăn đẩy vào phòng tiệc với ánh đèn lỗng lẫy, ánh mắt của mọi quan khách đều dồn lại. Đây là lần đầu tiên Nhị thiếu gia nhà họ Tạ xuất hiện sau vụ tai nạn xe hơi. Nhìn dáng ngồi thẳng, vẻ mặt điềm tĩnh của Việt Tuyên trên chiếc xe đang từ từ tiến đến trước Tạ Hạc Phố, những lời đồn anh sẽ trở thành người thực vật, hoặc bại liệt suốt đời cũng tự nhiên chấm dứt.
Người đẩy xe là một cô gái trẻ xinh đẹp.
Chiếc váy thời trang buối tối màu xám, bờ vai trần mảnh dẻ, làn da mịn trắng muốt, mái tóc đen dài đẹp như dải sa tanh, buông lơi thấp thoáng che khuất rìa má. Cùng sống mũi và chiếc cằm thanh tú, hàng mi dài đen mượt tựa nhung, tròng mắt đen thẳm, cổ thon mảnh, dáng điệu uyển chuyển vẫn khiến người ta không khỏi liếc nhìn.
“Cô ta là ai?”
Khổng Diễn Đình hứng thú hỏi.
“Là hộ lý đặc biệt của Nhị thiếu gia, mới vào tập đoàn Tạ thị, cùng phòng thiết kế với Sâm tiểu thư, giữ chức phó phòng”, Dương Thận nghĩ một lát, “Tên là Diệp Anh”.
“Cô ta chỉ là hộ lý đặc biệt của Nhị thiếu gia thôi ư?”
Khi nhìn thấy chiếc xe lăn đẩy đến trước mặt Tạ Hạc Phố, Tạ Tuyên ngoái đầu nhìn cô gái xinh đẹp, nhẹ nhàng nắm tay cô, rồi mới nói với Tạ công. Khổng Diễn Đình nhấp một ngụm rượu, càng hứng thú hỏi.
“Nghe nói, Diệp tiểu thư có
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




