|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
nói lại xem.”
Diệp Anh chớp mắt.
“… Em muốn…”, giọng Việt Tuyên khàn tắc, “… tôi kết hôn với…”.
“Anh còn dám nhắc lại lần nữa!”, Diệp Anh nghiến răng xông đến, hai tay ấp lên má anh, vuốt ve, “Anh là của em! Em đã nói với anh từ trước rồi, anh là của em! Từ cái ngày Sâm Minh Mỹ bỏ anh, anh đã là của em! Sống là người của em, chết là ma của em, hiểu không?!”.
“Sao em có thể muốn anh kết hôn với Sâm Minh Mỹ!”
Cô lườm anh tỏ vẻ tức giận.
“Anh đã nói anh thích em, lại còn nói trước mặt bao nhiêu người như vậy, nói thẳng với ông nội anh, cho nên anh không có quyền hối hận! Nếu anh dám bỏ em, đi kết hôn với cô gái khác, em sẽ… em sẽ…”
Việt Tuyên nhìn cô đăm đăm.
Dường như đang nghiên cứu cô nói thật hay đang diễn kịch.
“… Em sẽ cắn chết anh dần dần từng miếng!”, cúi đầu, cô cắn vào môi anh, cắn thô bạo, làm rách môi anh. Anh khẽ rên, một chút máu nóng dính trên môi cô. Ngẩng đầu, cô cười đắc ý, “Sợ chưa? Anh còn dám nhắc lại lần nữa, em sẽ cắn lần nữa cho xem!”.
Môi dính máu anh.
Nụ cười diễm lệ như tường vi đỏ màu máu.
Nhưng lại không nhận ra.
Môi dưới của mình cũng có một vết rách nhỏ, Việt Tuyên khẽ nói: “Anh biết rồi”.
Nếu anh kết hôn với Sâm Minh Mỹ, như vậy, cô ta càng có thể…
Nhưng cô ta từ chối.
Mặc dù không biết sự từ chối của cô ta có mấy phần là thật. Nhưng ngửi thấy mùi hoa tường vi trong gió, nhìn nụ cười diễm lệ kề sát mặt, anh không muốn nghĩ thêm gì nữa.
Đêm hôm đó trôi thật chậm.
Diệp Anh ngáp dài, khi cô cũng chui vào tấm chăn mỏng kim đồng hồ trên tường đã chỉ một giờ đêm. Tắt đèn, trong phòng tối om, chỉ có trần nhà vẫn thấp thoáng đung đưa in hình bóng tường vi ngoài cửa sổ. Cô rất buồn ngủ nhưng không thể nào nhắm mắt.
Việt Tuyên bên cạnh cũng không ngủ được.
Trong lòng có gì chua chát mềm yếu như đang lay động, cô lật người, nhắm mặt thận trọng dịch tới gần gối anh. Mùi cơ thể anh bao bọc cô, cô khẽ cảm nhận, đôi mắt vẫn nhắm, dưới tấm chăn mỏng lén thò một chân quờ quạng.
Trong đêm tối, cô vừa giả bộ ngủ vừa khẽ hỏi:
“… Như thế này có đau không?”
Tiếng nói nhỏ bật ra từ trong cổ, Việt Tuyên vẫn nằm yên, mặc dù trong bóng tối có thể cảm thấy hơi nóng đó tỏa ra từ một bên tai anh, lát sau anh trả lời giọng khàn khàn:
“Không.”
“Có cảm giác không?”
“… Một chút.”
“Cảm giác gì?”
Trong chăn, ngón chân cô se sẽ lần từ dưới lên.
“Vậy, ở đây có cảm giác không?”
“… Có.”
“Còn ở đây?”
“… Có…”
“Ở đây?”
“…”
Đến khi anh đỏ mặt, nặng nề lật người hôn môi cô!
Trong tấm chăn ấm áp, hai người nhẹ nhàng hôn dai dẳng, ép người vào nhau, dần dần ngủ thiếp.
* * *
Cũng màn đêm như thế.
Trong phòng tắm, chùm tia nước trắng bốc hơi nghi ngút chảy lên mắt và làn da màu tiểu mạch lõa lồ. Việt Xán nhắm mắt, mặt không biểu cảm đứng dưới vòi sen, mặc cho dòng nước xối như mưa. Dòng nước lóng lánh từ từ đổ xuống, từ mi mắt đến cổ, đến ngực…
Gần đến giữa ngực.
Chỗ nốt ruồi son đỏ tươi.
Rất lâu, rất lâu trở về trước.
Cô gái kiêu ngạo và cô đơn đó đã gục trên ngực anh, dùng móng tay gãi nhẹ vào nốt ruồi son đó, cô nói trông nó giống như giọt máu, như giọt máu chảy ra từ tim.
Cô hôn giọt máu đó.
Cô nói, nốt ruồi son này là của cô, cả đời này anh không thể để cô gái nào khác nhìn thấy nó.
Dòng nước ấm chảy suốt toàn thân anh.
Từ vầng ngực chầm
chậm qua phần eo gọn săn chắc, Việt Xán đột nhiên nhắm mắt, nước từ từ chảy tới mé trong đùi.
Ở đó còn có một nốt ruồi son nữa.
Bản thân anh cũng không biết nốt ruồi ở đó, mãi đến khi bị cô phát hiện. Lúc đó cô xấu hổ vờ nhắm mắt, sau đó là trấn tĩnh, dõng dạc nói, ở vị trí này nó sẽ là nốt ruồi canh giữ cấm cung.
Nước làm ướt hàng mi khép chặt.
Đó là những hồi ức chôn sâu trong lòng anh, và chỉ có trong đêm khuya anh mới lấy ra nhấm nháp từng chút một. Anh không dám nghĩ quá nhiều, chỉ sợ khi nghĩ đến ký ức đó sẽ bị va chạm với những thứ khác, và nó không còn tươi mới như vậy nữa.
Mà những thứ đó anh luôn cất giữ như một kẻ keo kiệt…
…
…
“… Lần đầu tiên trong trắng của anh đã trao em…”
Những ngón tay thon mảnh chỉ vào ngực anh, cô cười đắc ý.
“… Sâu trong lòng anh, yêu sâu sắc, không thể nào quên, chỉ có mối tình đầu là em…”
…
Mỉm cười nhìn đi chỗ khác, ánh mắt cô dừng lại trên vầng ngực hơi phập phồng của anh.
“Cô ấy đã nhìn thấy nốt ruồi son ở ngực anh chưa? Nốt ruồi giống như dấu son ấy, nốt ruồi son đẹp mê hồn, cô ấy có biết thực ra còn một nốt ruồi như vậy nữa ở chỗ khác trên người anh không, ở một nơi còn kín đáo hơn…”
…
Lại bị cô lấy ra uy hiếp anh.
Dòng nước như màn mưa, Việt Xán lại ngửa mặt nín thở, sau đó đột nhiên tắt vòi hoa sen, choàng khăn tắm lên người, mở mắt, trong mắt chỉ còn một màu đen băng lạnh.
Tường Vi Đêm Đầu Tiên – Chương 09
Một buổi chiều ba ngày sau.
“Diệp tiểu thư, kiểu trang trí này phải chăng hơi lạnh và cứng nhắc.”
Đứng trước cửa hiệu đã sửa chữa hoàn tất, Tracy ngắm nghía khắp lượt, ngây người hỏi. Nếu không phải đã biết nơi đây sẽ là hiệu thiết kế thời trang cao cấp dành cho nữ thì cô sẽ tưởng mình vào nhầm địa chỉ. Phóng mắt nhìn, tường xung quanh ốp đá hoa cương đen tuyền, cột đá trắng kiểu La Mã trông như cung điện lạnh lẽo, đẹp thì rất đẹp, nhưng lạnh và cứng như thế giới của đàn ông.
“Rất tốt.”
Mỗi chi tiết đều đúng như thiết kế, Diệp Anh gật đầu, nói:
“Tracy, cô vất vả quá.”
“Nhưng, Diệp tiểu thư”, đuổi theo Diệp Anh đến cửa, Tracy băn khoăn nói, “Khách hàng của chúng ta là phụ nữ, cô nên xem lại, liệu họ có thích một cửa hiệu trang trí thế này không?”.
Tối qua cô đã đến xem cửa hiệu của Sâm Minh Mỹ, cũng vừa hoàn tất. Phong cách mềm mại, dịu dàng, gam chủ đạo là màu hồng phấn, điển nhã hơi hoài cổ như nàng công chúa xinh đẹp e lệ, rèm cửa sổ gắn đầy những hạt thủy tinh lóng lánh như thế giới mộng ảo, khiến người ta mê đắm.
“Sẽ thích.”
Diệp Anh không ngẩng đầu, đi nhanh khỏi cửa hiệu.
“Diệp tiểu thư, Diệp tiểu thư…”
Chân tay luống cuống gọi mấy câu, cuối cùng Tracy bần thần nhìn bóng Diệp Anh mất hút, lòng vẫn bồn chồn không yên.
“Quả nhiên, rất giống nữ hoàng.”
George uể oải ngả mình vào ghế da màu đen, mình vận sơ mi hoa sặc sỡ, anh ta nghịch nghịch chiếc khuyên mã não dưới môi, lười biếng mỉm cười.
“George!”, Tracy băn khoăn nhìn George, “Trang trí thế này ngộ nhỡ khách hàng không đến thì sao?”.
“Cô có thấy cô ta lo lắng tí nào không?”, George ngáp một cái, “Cô ta đã mười phần tự tin như vậy, thì cô thử đợi xem sao”.
“…”
Nhìn đường phố đông đúc bên ngoài cửa kính, Tracy mấp máy môi, vẫn không yên tâm.
Không khí mùa hè, ẩm ướt oi nồng.
“Đây là danh sách các minh tinh và những nhân vật nổi tiếng các giới sẽ đến dự lễ khai trương chính thức”, trợ lý đưa một tờ giấy đánh máy dày đặc những chữ là chữ, lại đưa một tập giấy khác, “Đây là kế hoạch quảng cáo đã chỉnh sửa, mời cô xem”.
Sâm Minh Mỹ cầm lên.
Đọc kỹ một lượt, cô gật đầu rồi đưa cho mấy đồng nghiệp bên cạnh. Bên tai là tiếng tranh luận của các nhà thiết kế thỉnh thoảng vọng tới, Sâm Minh Mỹ ngẩng đầu nhìn sắc trời qua cửa sổ, từng đám mây đen vần vũ trên không, dường như sắp có mưa lớn.
Hôm nay là ngày thứ ba.
Nếu người đàn bà đó vẫn không chịu rời khỏi Tạ gia…
Sâm Minh Mỹ lạnh lùng mím môi.
Khi tài xế mở cửa xe cho Diệp Anh, đã có những hạt mưa đầu tiên rơi trên cánh tay trần trắng muốt của cô, để lại dấu nước tròn, ướt lạnh.
“Diệp tiểu thư, đi đâu đây ạ?”
Trở về vị trí sau vô lăng, lái xe lễ phép hỏi.
Chỉ trong chớp mắt, bầu trời đã tối sầm, không trung dày đặc những sợi mưa đan chéo như những mũi kim sắc lạnh. Diệp Anh cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay, mới bốn rưỡi chiều, cô trầm ngâm một lát, nói:
“Đến hiệu bánh Tường Vi.”
Mưa càng lúc càng dày.
Việt Xán đứng dậy khỏi bàn làm việc. Giống như trước giờ, mỗi khi gặp trời mưa, tâm trạng anh trở nên bồn chồn bất an, cơ hồ như có gì dồn ép, đè nén đến mức không thở được. Mưa bão hoặc sấm sét còn dễ chịu hơn, sợ nhất là kiểu mưa nhỏ, dày hạt không âm thanh.
Như đêm nhiều năm trước.
Như triền miên bất tận.
Như những chiếc kim dài.
Dai dẳng đâm vào lòng vốn đã nát bời, anh tưởng dây thần kinh đó đã tê liệt, đã chết từ lâu, nhưng vẫn lộ ra vết thương choe choét máu tươi, đau tới tận tim gan.
“Đại thiếu gia.”
Gõ cửa văn phòng tổng giám đốc, Tạ Phong – một chàng trai trẻ tuổi rất điển trai, sắc mặt bất thường đi vào. Do dự một lát, rồi bước đến bên Việt Xán báo cáo tình hình vừa được biết.
Việt Xán tái mặt, xẵng giọng hỏi:
“Bao giờ?!”
“… Có lẽ là bây giờ.”
Nước mưa đọng làm mờ lớp kính.
Diệp Anh dùng ngón tay, vạch lên lớp kính. Ngón tay di qua, di lại trên cửa kính mờ nước, hiện ra một bông hoa tường vi.
…
…
“Đây là tường vi đêm đầu tiên.”
Tay trái ôm cô vào lòng, tay phải cha dùng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




