|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
Xán.
Như không nghe thấy lời Tạ Hoa Lăng, Việt Xán lẳng lặng lên chiếc xe đua màu xám bạc đang dừng bên ngoài, cũng biến mất trong màn mưa sầm sập.
***
Đêm khuya.
Chớp giật sấm rền, mưa ngợp trời không dứt. Mặt đất ngập nước, trên con đường trống rỗng, không hề có xe, cũng không có người, đèn trên đỉnh taxi lóe sáng, xe dừng lại bên đường mưa táp xối xả, lái xe nhận xong tiền, vẻ quan tâm nói vài câu với cô gái áo trắng đang mở cửa xe. Cánh cửa đóng “Sập” một tiếng, cô gái áo trắng cầm ô đen, quay đi, trong tiếng mưa sầm sập, cô kéo chiếc va ly to, chầm chậm xa dần.
Gió lớn thổi từng trận.
Nước mưa bủa vây tứ phía.
Nắm chắc cán ô ướt át, chiếc ô trong tay nghiêng ngả lắc dữ dội, mặt đầy nước mưa, mắt mờ nhìn không rõ đường. Lại một trận gió mạnh mang theo nước mưa, “phù” một tiếng kéo giật chiếc ô tô về phía sau ! Chiếc ô lật ngửa, biến thành con diều no gió, gió mạnh lồng lộn, trong chớp mắt giật bay chiếc ô khỏi tay cô !
Trong màn mưa.
Cô vội vàng giơ tay chộp lại, nhưng gió quá mạnh, chiếc ô chập choạng bay là là, lúc đập xuống đường, lúc bay lên, chớp mắt biến mất trong biển mưa sâu hút. Cô ngây người đứng lặng, mặc mưa như roi quất và người, quần áo dán chặt vào thân, lạnh như sa xuống hố băng.
Đứng mãi trong mưa.
Nước mưa trắng xóa mênh mang dìm cả thế giới trong một biển trắng hỗn độn, mi mắt đọng nước mưa, tóc dài bết lại, tay trái vẫn nắm tay kéo va ly, cô đứng thẫn thờ giữa đường, mặc cho mưa xối, không biết đây là đâu, không biết mình muốn đi đâu, không biết có còn nơi nào để đi.
Tất cả đều đang tiến triển thuận lợi.
Hầu như mọi việc đều diễn biến theo kế hoạch đã định, thậm chí quá thuận lợi, vậy là cô tưởng có thể thuận lợi mãi, càng đi càng cao, đến khi lên đến võ đài, mới phát hiện mình chẳng qua là con rối bị người ta để lên đó, bên dưới chỉ cần rút dây là mình ngã xuống.
Tay trắng.
Không có gì.
Ánh chớp chiếu sáng đôi mắt trống rỗng của cô.
Một tiếng sấm chói tai bùng nổ.
Mưa vẫn không ngớt.
Kéo chiếc va ly to tướng, cô đờ đẫn bước trong mưa, cảnh bên đường chập chờn, nước vọt lên từ bánh xe, váy ướt đẫm, cổ chân lấm đất.
…
…
“Cô nhầm rồi, không phải tôi tuyên chiến với cô”, Sâm Minh Mỹ lạnh lùng, “Loại rác rưởi nhà tù thải ra như cô hoàn toàn không đáng là đối thủ của tôi, cũng không đáng là đối thủ cạnh tranh của tôi ! Tôi chỉ dùng một ngón tay là có thể nghiến chết cô.”
…
Việt Xán trợn mắt nhìn cô, nghiến răng nói:
“Đúng…! Anh không quan tâm đến chuyện sống chết của em, anh chỉ quan tâm, em đến đây, khuấy đảo khiến nơi này không được yên ! Anh vẫn câu nói đó, bất luận em có thù hận tày trời thế nào cũng không nên dùng Tạ gia làm bàn đạp ! Việt Tuyên không nợ em ! Minh Mỹ không nợ em ! Tạ gia cũng không nợ em !”.
…
“Cút…!”
Tạ Hoa Lăng chỉ tay ra cửa thét to:
“Cô lập tức cút khỏi Tạ gia ! Đừng bao giờ bén mảng trở lại…!”
…
…
Trong mưa, cô đờ đẫn lê từng bước chân vô định trên đường phố vắng ngắt, mái tóc dài ướt đẫm, vón lại, bết vào hai má đẫm nước, áo sơ mi ướt sũng, cái lạnh chích vào xương, nhưng lại khiến đầu óc càng tỉnh táo.
Thì ra, cô chỉ dựa vào một mình Việt Tuyên.
Còn người thực sự đùa giỡn cô…
Cũng chính là Việt Tuyên.
…
“Trong đêm tiệc mừng thọ ông, Việt Tuyên đã nắm tay tôi, anh ấy nói, anh ấy muốn cưới tôi”, Trong vườn hoa đêm hè, Sâm Minh Mỹ ánh mắt thương hại nhìn cô, “Cô không ngu ngốc đến mức tưởng là, Việt Tuyên thích cô thật chứ.”
…
“Ngay từ đầu Việt Tuyên đã biết em là ai ! Cậu ta là người lạnh lùng ít ham muốn, như núi băng, em tưởng mấy chiêu cố tình tiếp cận của em, là có thể quyến rũ được cậu ta ? Bởi vì Việt Tuyên đã biết quan hệ giữa tôi và em, nên mới tương kế tựu kế, đưa em vào Tạ gia ! Hôm em xảy ra tai nạn, trong bệnh viện Tuyên đã thừa nhận, từ lâu cậu ta đã biết em là ai !”
Việt Xán đau khổ rên lên:
“Em nghĩ kỹ xem, thời gian lâu như vậy, đã bao giờ Việt Tuyên thực sự giúp em chưa ! Chưa ! Chưa một lần nào hết! Cậu ta chỉ dùng em để uy hiếp tôi ! Việt Tuyên lúc nào cũng có thể vạch trần quan hệ của tôi và em trước đây, để buộc tôi từ bỏ Sâm Minh Mỹ !”
…
…
Trong màn mưa lạnh giá, nghĩ lại những cú điện thoại anh không nhận, cô nhắm mắt, nước mưa từ mí mắt chảy xuống má. Đi trên con đường trống vắng, bước chân vô định, cô nhếch mép cười nhạt tự giữa mình.
***
Chiếc Bentley màu đen lướt trong mưa.
Mưa quất vào cửa kính, mặc dù trong xe rất ấm nhưng hơi ẩm ướt khó chịu vẫn hiện hữu, Việt Tuyên nhắm mắt, hai tay bám chặt tay vịn xe lăn, hai chân run run dưới tấm mền, từng cơn đau vẫn không thôi hành hạ anh. Cố gồng mình, anh ho khẽ, tay vẫn nắm, móng tay ấn sâu vào lòng bàn tay.
Di động đổ chuông…
Việt Tuyên mở mắt !
“Ừ, biết rồi”, trong điện thoại, Tạ Phố nói với Việt Tuyên, “Tạ Bình đã tìm thấy Diệp tiểu thư, có cần đưa cô ấy đến gặp thiếu gia không ?”. Sau khi Diệp Anh bị tai nạn, Nhị thiếu gia đã điều Tạ Bình chuyên bảo vệ an toàn cho cô. Chỉ do tối nay thấy Diệp Anh đến Tạ gia, Tạ Bình cũng đi giải quyết nốt một số công việc, mới không kịp thời bám theo Diệp Anh lúc cô ra khỏi biệt thự họ Tạ.
“Bây giờ cô ấy ở đâu ?” Việt Tuyên nín thở hỏi.
Tạ Phố nói ra một địa chỉ.
“…”, Việt Tuyên trầm ngâm một lát, nhìn màn mưa ngoài cửa, “Vòng qua con phố này là đến”.
Tiếng sấm vẫn ầm ầm trong đêm.
Mưa dường như đã ngớt.
Chiếc va ly để trong vũng lầy, sau lưng là bức tường lạnh, lượng mưa tích tụ như đã trút gần hết, chỉ còn như bức rèm mịn giăng giăng, tãi xuống từ mái hiên hẹp, Diệp Anh vòng tay ôm hai vai đẫm nước. Lặng lẽ nhìn khóm tường vi dại hoa đỏ tiêu điều phía trước.
Bao nhiêu năm qua.
Vườn hoa đầu đường đó, hình như vẫn không có gì thay đổi.
Còn cô…
Lại vẫn trở về chỗ đó.
Trong màn mưa miên man, cô ngồi đờ đẫn rất lâu, đầu óc một dải trống rỗng. Cô không nghĩ gì hết, nước mưa rơi trên khóm tường vi, những bông hoa đỏ đã qua kỳ, rụng hết, chỉ còn lại lá xanh đen se sẽ run trong mưa.
Dưới khóm hoa trống không.
Không có chàng thanh niên mặt đầy thương tích nằm đó, chỉ có đất bị nước mưa xoáy thành vũng.
Hai luồng ánh đèn xe chói mắt quét đến !
Vô thức nhắm mắt, cô ngây người nhìn luồng sáng đó. Trong màn mưa giăng, cửa chiếc Bentley đen mở ra, cầu trượt từ từ thả xuống, một chiếc xe lăn trượt ra, người đàn ông trẻ rất mực tuấn tú, sắc mặt xanh xao, hai chân khuất dưới tấm mền mỏng kẻ ô, một tay giương chiếc ô lớn, một tay khó nhọc điều khiển xe lăn, trượt trên nền đất nhão, từ từ tiến về phía cô.
Dừng lại trước mặt cô.
Ho nhẹ, sắc mặt xanh xao, giơ tay giương ô…
Che những sợi mưa nhỏ xuống đầu cô.
Chiếc ô rộng ngăn cách với xung quanh, thế giới chỉ có anh và cô.
>Tường Vi Đêm Đầu Tiên – Chương 12
Mưa đều đều nhỏ trên tán ô, cô lặng lẽ nhìn anh, đôi mắt đen, sắc lạnh. Nhìn chiếc sơ mi ướt đẫm của cô, Việt Tuyên cau mày, một tay tiếp tục che ô, một tay lấy tấm mền trên đầu gối khoác lên vai cô.
Hơi ấm bao trùm toàn thân.
Nhếch mép, cười khẩy, cô trở tay giật tấm mền, quẳng vào vũng nước ! Nheo mắt nhìn sang anh, giọng giễu cợt:
“Vẫn còn định diễn trò nữa sao ?”
“…”
Nhìn tấm mền ngấm nước, Việt Tuyên trầm tư.
“Rất xin lỗi, tôi diễn mệt rồi”, mắt đen thẳm nhìn anh “Phiền anh đi đi, tôi đến chỗ này trước, tôi muốn yên tĩnh một mình.”
Việt Tuyên vẫn im lặng.
Một lát sau, anh từ từ giơ tay, trên má trắng như tuyết của cô vẫn còn lờ mờ dấu ngón tay, môi vẫn hơi sưng. Ngón tay anh hơi run, khẽ khàng chạm vào mặt cô.
Cô ngoảng phắt sang bên, né tránh, giận dữ bật cười:
“Đủ rồi ! Anh không cần phải làm trò như vậy ! Từ lâu anh đã biết tôi là ai, không phải sao ? Ngay từ đầu anh đã biết tôi là ai ! Anh biết lai lịch con người tôi, biết ý đồ của tôi ! Biết mọi toan tính của tôi, những việc tôi cố làm, anh đều biết tỏng ! Đúng không ?!”
Thân người khẽ lắc, Việt Tuyên ho một trận, mặt càng trắng nhợt, nước mưa theo mép ô chảy xuống, lưng áo anh ngấm nước. Cô nghiến răng, nhất quyết không mềm lòng, cái nhìn bức ép hướng vào, khẽ hét:
“Trả lời tôi đi !”
Bàn tay trắng nhợt nắm cán ô.
Che mưa cho cô, Việt Tuyên cố kìm cơn ho đang cuộn lên trong ngực, mắt thăm thẳm nhìn cô rất lâu, giọng khàn tắc như bị ép ra:
“…Đúng, tôi biết em là ai.”
Một tia chớp rạch ngang trời.
Chiếu sáng khuôn mặt cùng làn da trắng như trong suốt và đôi tròng đen thẳm, nỗi hận tụ lại nơi đáy mắt, sau một cái chớp mi, lại trở nên tĩnh lặng dị thường.
“Rất thú vị”, cô cười nhạt, nụ cười lạnh lùng, bất chấp, “Nhìn tôi ngày ngày khổ công biểu diễn trước mạt anh, như một con rối…”
Môi lại hiện lên nụ cười châm biếm.
“Ồ không, anh không rỗi việc đến vậy, anh chỉ dùng tôi để đối phó với Việt Xán. Anh để tôi deeixn thân thiết như vậy, diễn như thật, như là có tình, chỉ là muốn thử anh ta, xem anh ta có ghen, xem anh ta có còn chút dư tình nào với tôi hay không. Đáng tiếc, tôi đã làm anh thất vọng, từ lâu anh ta đã không bận tâm mọi chuyện của
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




