|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
này có thể khiến cho bà hồi phục nhanh hơn.
Một lát sau, anh đẩy cô ra.
Hơi thở dần dần đều hơn, anh yếu ớt nhìn màn đêm bên ngoài, cơn mưa thưa dần, quản gia không nói gì, lặng lẽ đắp tấm mền lên đùi anh.
Chiếc Bentley màu đen từ từ dừng lại trước cửa đại sảnh khách sạn Bốn Mùa.
Do dự một chút.
Thấy anh không có ý đuổi cô, trong khi bên ngoài trời vẫn tiếp tục mưa, cô liền chai mặt, cầm dụng cụ vẽ, đi theo sau xe lăn của anh cùng vào khách sạn.
Ồ! Khách sạn Bốn Mùa Paris quả không hổ danh là một trong những khách sạn cao cấp, sang trọng nhất thế giới.
Khác với vẻ đơn giản, cổ kính bên ngoài, vừa bước vào đại sảnh, cô lập tức lóa mắt vì ánh sáng. Bên trong rộng thênh thang, vô cùng tráng lệ, lộng lẫy mà tao nhã, cổ kính mà trang nghiêm nhưng vẫn vô cùng lãng mạn, giống như bước vào cung điện trong mơ. Nếu không phải đang đi theo Nhị thiếu gia, cô thực rất muốn lấy máy ảnh bấm thỏa thích, tất cả đều quá tuyệt vời, ngay cả những bức họa trên tường hai hành lang, hay pho tượng ở một góc đại sảnh.
Căn Việt Tuyên ở là phòng tổng thống.
Cô vốn đã nghĩ đến điều đó.
Nhưng khi thật sự nhìn thấy căn phòng tổng thống, cô vẫn bàng hoàng sững người.
Thu xếp mọi thứ trong phòng xong xuôi, lão quản gia lặng lẽ lui ra. Sau khi ngắm nghía tán thưởng nội thất căn phòng sang trọng đó, cô ngoái đầu nhìn thấy Nhị thiếu gia đang ngồi trên chiếc đi văng lớn, lơ đãng nhìn cô.
“Căn phòng tuyệt quá, em có thể chụp ảnh không?”
Không nghe thấy câu trả lời của anh, coi như anh đã đồng ý, cô lôi chiếc máy ảnh trong túi ra, hướng vào mỗi góc và mỗi vật dụng cô thích. Xoẹt! Xoẹt! Ấn lia lịa. Tiếc là máy ảnh này chỉ là máy thẻ thông thường, màu sắc ảnh chụp kém xa so với cảnh thật.
Di chuyển ống kính.
Trong ống ngắm, trên màn hình tinh thể lỏng, sự pha trộn của ánh sáng, bộ đi văng cổ hoa lệ bọc nhung lụa vàng thêu hoa dày đặc, màu trầm tuyệt đẹp. Cánh hoa nổi tinh sảo, sống động như thật, như âm thầm tỏa hương, nhưng lại có hơi hướng của mục nát và hoang phế, vốn trái ngược với khí chất thanh cao vời vợi của vị chủ nhân, nhưng cơ hồ lại tạo nên một chỉnh thể hoàn mỹ.
Ánh mắt anh thờ ơ.
Đột nhiên cô rất muốn hướng vào anh chụp nhanh một kiểu, để xem liệu anh có còn thờ ơ nữa hay không. Nhưng rồi cuối cùng cô từ bỏ ý định, ngoan ngoãn ngồi đối diện với anh.
“Tại sao em có cảm giác”, cô ngồi xuống đi văng, cười nói: “Anh giống như một người sắp chết, hoặc là đã từng chết một lần vậy?”.
Anh dửng dưng nhìn cô.
“Đúng, chính là ánh mắt đó, ngay cả khi em nói khiếm nhã như vậy, dường như nó cũng không có bất kỳ phản ứng nào. Là do sức khoẻ của anh chăng? Do bệnh hen quá nặng, sống quá khổ sở, nên anh không muốn sống nữa chăng?”, cố ý khiêu khích, thấy anh không mảy may phản ứng, cô thở dài, cúi đầu mân mê chiếc máy ảnh, xem lại những bức hình vừa chụp, “Anh xem, căn phòng sao mà đẹp thế, chỉ cần giơ máy chụp đại một kiểu cũng đẹp thế này”.
Xích lại gần, cô đưa máy ảnh cho anh xem.
Nhấn nút di chuyển từng bức ảnh.
Mỗi tấm đều đẹp như tĩnh vật trong tranh sơn mài.
“Tuyệt quá, thế giới có biết bao người suốt cuộc đời cũng không được bước chân vào khách sạn như thế, vào trong căn phòng hoa lệ thế này, nếu anh không biết trân trọng thì thật đáng tiếc”, nhìn anh, cô lắc đầu, “Hơn nữa, anh lại đẹp trai như vậy”.
Ngồi trên đi văng, cô hơi vươn về phía trước, ngón tay khẽ chạm vào mặt anh.
“Anh biết không? Anh thật sự rất đẹp.”
Ngón tay từ lông mày, nhẹ nhàng trượt xuống má, cô xuýt xoa nói: “Em cảm thấy, nếu cứ nhìn anh thế này, có lẽ em sẽ yêu anh mất…”.
Anh cau mày.
Hơi né về sau.
“A, cuối cùng cũng có phản ứng rồi”, cô bật cười. Điểm sáng nhỏ xíu trong đồng tử lấp lánh, cô nhướn người xích lại gần anh hơn, giọng ngọt như mật: “Đột nhiên em rất tò mò, nếu em hôn anh, anh sẽ thế nào nhỉ? Liệu có phải vẫn lạnh lùng, thờ ơ như thế?”.
Nói rồi, cô từ từ nhích đến môi anh.
Thật chậm thật chậm.
Chỉ cần anh với tay là có thể đẩy cô ra.
Môi anh nhợt nhạt và lạnh ngắt, mang hơi lạnh của đêm. Thật ra cô chỉ muốn khuấy động khiến trái tim hờ hững của anh trở nên nổi giận, muốn trêu đùa anh một chút, dù làm anh tức giận, còn hơn nhìn anh dửng dưng với tất cả như thế này. Nhưng, càng nhích lại gần, luồng khí lạnh như băng trên cơ thể anh cơ hồ càng mãnh liệt, hơn nữa, môi anh dường như kiên định lạnh lẽo đến mức như chưa từng nhuốm dục vọng.
Sự lạnh lùng kiên định đó khiến mắt cô nheo lại.
Cô hôn anh.
Hôn rất mạnh.
Lặp đi lặp lại, cô hôn thật mạnh lên môi anh, hơi thở nóng dần, gấp dần, vòng tay ra sau, nhẹ nhàng ôm gáy anh, rồi lại hôn thật mạnh, cơ hồ muốn hít hết hơi lạnh trên đôi môi ấy, cứ thế hôn mãi, rất lâu, cuối cùng cô thở dài.
“Xin lỗi.”
Cô buông anh ra, có một chút thất vọng.
Mặc dù không cam lòng, nhưng cuối cùng cô cũng thừa nhận thất bại của mình. Thực ra, nhìn anh ở khoảng cách gần như thế, đôi mắt anh vẫn trong như nước suối đầu nguồn, không gợn sóng. Dường như nụ hôn ấy không có bất kì tác động nào đến anh, trái lại nó phản chiếu vẻ bẽ bàng trong mắt cô.
Một trận ho.
Vẻ mệt mỏi, giọng trầm khàn, anh nói:
“Hình như trước đây tôi từng gặp cô rồi.”
Vẫn dựa vào vai anh, cô khẽ nhướn mày, nụ cười như hoa mùa Xuân, ánh mắt như thấm hương thơm của hoa, nói: “Em cũng vậy, em đã gặp anh rất nhiều trong giấc mơ, chỉ có điều, trong mơ hình dáng anh không rõ thế này, chỉ có đôi mắt rõ ràng nhất, trong sáng và phẳng lặng, giống hệt bây giờ”.
“Vậy, chúng ta có duyên định mệnh, phải không? Hay là chúng ta có duyên nợ từ kiếp trước, kiếp này nhất định phải gặp nhau?”, cô cười khúc khích, ngẩng đầu, trông như đóa hoa tường vi bừng nở, “Thực ra, em không nên nản lòng mới phải, xét cho cùng, vừa rồi anh đã cho phép em hôn anh rồi đấy thôi”.
Ánh mắt lướt chầm chậm khắp gương mặt đang mỉm cười của cô, Việt Tuyên nhắm mắt một cách mệt mỏi, nói:
“Rốt cuộc cô thực sự muốn gì?”
Tường Vi Đêm Đầu Tiên – Chương 03
Trên bãi biển.
Trời và biển hòa một màu, xanh như ngọc bích.
Đây là một bãi biển tư nhân.
Bờ cát vàng trải dài, hàng dừa xanh bát ngát, từng vạt lớn hoa tươi nở rộ, tấm lụa trắng lất phất bay theo gió, không khí tỏa hương thơm của tinh dầu hoa hồng, đằng xa có tiếng hót của một loài chim biển nào đó. Những ngón tay mềm mại di chuyển chầm chậm trên làn da trắng mượt, người trị liệu ôn tồn nói:
“Tạ phu nhân, gần đây khí sắc của phu nhân rất tốt, mịn màng hồng hào, không thua kém làn da của các cô tuổi đôi mươi, phu nhân thật khiến người ta ghen tỵ.”
Nằm trên giường massage, Tạ Hoa Lăng gối đầu lên cánh tay.
Đã hơn năm mươi tuổi, nhưng trên mặt bà vẫn không hề có nếp nhăn, da toàn thân cũng cơ hồ không có bất kỳ dấu hiệu lão hóa nào. Gió biển mát dịu ù ù bên tai, ánh nắng trải dài trên bãi cát, cây xanh và hoa tươi, nghĩ đến những việc hài lòng lần lượt ghé thăm trong mấy ngày gần đây, bà cảm thấy cuộc sống dường như chưa bao giờ viên mãn đến vậy.
Phía xa, Thẩm Vệ nhìn tập tư liệu trong tay, lại nghe người đứng cùng đó nói nhỏ mấy câu, gật đầu, thong thả đi đến chòi massage:
“Phu nhân, có tin của Nhị thiếu gia.”
“Đem lại đây.”
Tạ Hoa Lăng không chút ngại ngùng, vội với tay ra lấy, bức màn mỏng trắng muốt bao quanh chòi massage dập dờn ẩn hiện, bộ ngực đầy đặn, sung mãn của bà hơi lộ ra. Trong tập tài liệu có một trang viết chi tiết về lịch trình mấy ngày gần đây của Nhị thiếu gia, bà đọc lướt một lần, lập tức cau mày.
Đọc lại lần nữa, trong tập báo cáo còn có mấy bức ảnh.
Gần như tất cả đều chụp trong các buổi công diễn thời trang ởParis.
Ánh đèn loang loáng, huyền ảo.
Luôn có một cô gái đứng cạnh anh. Trong hầu hết các buổi trình diễn thời trang, hai người luôn ngồi cạnh nhau, không rời một bước.
* * *
Ngày Mười tám tháng Ba.
Mọi thứ tiến triển có vẻ thuận lợi hơn cô mong đợi.
Paris.
Buổi trưa, mặt trời tỏa nắng ấm áp.
Những chùm nước vọt lên từ đài phun long lanh tuôn trào. Trên quảng trường trung tâm, từng bầy chim bồ câu ào ào vỗ cánh bay lên, rồi lại sà xuống. Trên ghế băng, Việt Tuyên mặc một chiếc áo len dày màu đen, đôi mắt khép hờ, hàng mi thanh thấu như một nét vẽ rủ trên gương mặt tuấn tú như đang ngủ.
Ở phía đầu kia của ghế băng.
Diệp Anh đang chăm chú vẽ, ánh mặt trời vàng hoe ấm áp, những con bồ câu trắng béo mẫm đi qua đi lại, một bức tranh thanh bình và yên tĩnh. Mỉm cười, cô vẽ thêm một hình người vào đó, anh mặc áo khoác nỉ màu be, bên trong là áo sơ mi màu tro nhạt, ngồi khụy một chân trước đàn bồ câu, cảnh tượng quá đỗi đầm ấm.
Lần này cô vẽ tranh màu nước.
“Trước đây đúng là em đã sai.”
Vẽ xong nét cuối cùng, cô quay sang mỉm cười nhìn anh. Việt Tuyên mở mắt, thờ ơ nhìn phác họa trong tay cô.
“Ngay cả khi có thiết kế tốt, nếu lựa chọn không đúng chất liệu vải, cũng rất khó có được hiệu quả hoàn mỹ. Tranh sơn dầu không hợp với anh, loại phù hợp nhất với khí chất của anh phải là tranh thuỷ mặc, khoáng đạt, mạnh mẽ, nhìn có vẻ đơn giản nhưng vô cùng hàm súc.”
Cô tán dương.
Thấy mặt anh vẫn thờ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




