|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
Lương Ưu Tuyền liếc mắt về phía bà cụ đang đi trên vỉa hè. Bà cụ này thấy cô nhìn mình còn vẫy vẫy tay chào tạm biệt.
Những chiếc xe khác đi vụt qua xe bọn họ, những chiếc xe bị xe bọn họ chắn đường thì bấm còi inh ỏi. Chỉ riêng Tả Húc vẫn say sưa đọc công văn, thái độ bình thản.
Lương Ưu Tuyền càng bị giục càng cáu tiết. Cô hạ cửa sổ, rống lên giận dữ: “Đừng có bóp còi nữa! Bíp bíp cái gì?! Càng bíp bíp càng chậm!!!”
Lúc đi lấy bằng lái chỉ phải lái vượt qua mấy cái chướng ngại vật lẻ tẻ thôi, hơn nữa cũng chỉ tầm mười mét thôi. Còn đây là lái xe lincoln, hơn nữa còn là một quãng đường dài, cũng cần phải có thời gian để thích nghi chứ.
Tả Húc cười cười, dùng bút màu viết lên một tờ giầy rồi dán lên cửa kính phía sau xe: Lái xe bị bệnh dại kinh niên, xin mọi người bảo vệ tính mạng của mình.
“Không vội không vội. Tôi đến trường quay trước 8h là được.”
“…” Hiện tài mới một giờ chiều, lộ trình không đến 30 km, quá là khinh nhau rồi.
Lương Ưu Tuyền không phục nheo nheo mắt, cầm chắc tay lái. Vì thế, chỉ thấy đường cái có một cái xe Lincoln màu đen, dưới ánh nắng mặt trời chạy thục mạng, còn vượt đèn đỏ.
Nửa giờ sau, cuối cùng của cuối cùng cũng đến trước trường quay. Là một ngôi trường cấp 3.
Tả Húc xuống xe, chỉ bãi đỗ cách đó không xa: “Bên kia có một bãi đỗ xe khá lớn. Tôi có thể tin tưởng là cô biết đỗ xe không?”
“…” Lương Ưu Tuyền quay đầu nhìn lại. Cuối tuần là ngày nghỉ, bãi đỗ xe đúng là chẳng có cái gì chắn đường. Chẳng qua xe Lincoln hơi to, cô thật hy vọng mình có thể đỗ mà không va chạm cái gì.
Thừa dịp Tả Húc đã quay người đi vào không để ý, cô một mình đi tập đỗ xe. Loay hoay một lúc, bỗng nhiên có một ông cụ đến gõ gõ cửa kính.
“Cô bé, dùng xe Lincoln để tập lái, đúng là xa xỉ quá!”
“Cháu có bằng lái rồi mà.”
“Kĩ thuật tệ như vậy mà đã mua xe rồi sao? Haha.”
“…”
Lương Ưu Tuyền không còn mặt mũi nào ở lại bãi đỗ nữa. Cô vội đỗ xe rồi đi vào trường học tìm Tả Húc.
Lương Ưu Tuyền theo ánh đèn từ camera tìm đến một phòng học ở tầng một. Ông đạo diễn có vẻ như đang cãi nhau với một nam diễn viên trẻ, đạo diễn ‘chỉ cây dâu mắng cây hòe’ nói diễn viên kia ngoại trừ ngoại hình ra thì diễn xuất dở tệ, làm lãng phí cả bộ phim. Mà Tả Húc ở bên cạnh chỉ thờ ơ lạnh nhạt.
Lương Ưu Tuyền không hiểu về giới nghệ thuật. Tuy nhiên nam diễn viên kia thì cô có từng gặp trên TV, gần đây rất nổi tiếng.
Mãi sau Tả Húc mới kéo cà vạt ra. Hắn cởi âu phục, mặc áo sơ mi bước ra, lại chỉ diễn viên kia mà nói: “Tôi diễn qua một lần. Cậu xem đi rồi nhớ cho kĩ.”
Tả Húc khẽ ngậm một điếu thuốc, nhếch miệng cười, nhẹ nhàng đi ra giữa sân khấu. Thực ra để có thể biểu đạt được sự thờ ơ lạnh nhạt nhưng vẫn đáng sợ, uy nghiêm không hề dễ dàng. Nhất là ánh mắt của diễn viên, phải vừa có thể khiêu khích nữ giới, nhưng lại vừa đứng đắn, nghiêm trang.
Đạo diễn cuối cùng nhảy cẫng lên vì phấn khởi: “Chính là thế này. Tôi muốn có cảm giác này! Quá xuất sắc!”
Lương Ưu Tuyền âm thầm tán thưởng. Thật ra anh chàng diễn viên kia diễn xuất không hệ kém, nhưng Tả Húc kia lại diễn tả được vẻ du côn của nhân vật, không những thế còn có mị lực khiến người khác không thể dời mắt. Xem ra hắn đúng là người được thiên phú khả năng diễn xuất.
Tả Húc mặc lại áo vest, nhìn diễn viên kia nói: “Tôi đây còn cầu toàn hơn cả đạo diễn kia, cho mỗi người ba cơ hội nữa.”
Lời nói này khiễn toàn bộ diễn viên đều bị shock nặng. Hàm ý quá rõ ràng, nếu diễn không tốt sẽ đổi diễn viên.
“Tổng giám đốc, xin hỏi làm sao mới có thể diễn được như ngài ban nãy?” Nam diễn viên chính đuổi theo Tả Húc, khiêm tốn thỉnh giáo.
“Phải suy nghĩ như nhân vật, hoàn toàn không coi ai ra gì. Phải coi mình như người đẹp trai nhất thế giới, trên đời này tuyệt đối không có người thứ hai. Nếu cậu ngay cả việc tưởng tượng đó cũng không làm được, tốt nhất đừng làm nghề này nữa.” Tả Húc nói rồi quay qua nhận khóa xe từ tay Lương Ưu Tuyền. Hai người một trước một sau rời khỏi trường quay.
Lương Ưu Tuyền tuy rất tội nghiệp với diễn viên kia, nhưng Tả Húc nói thế cũng không có sai… Cô không thể không thừa nhận, chỉ cần Tả Húc ở địa bàn của mình, hắn tuyệt đối là vua.
…
Khi Tả Húc nhìn đến cái xe Lincoln của mình, cả người tiêu tán. Hắn thật không biết Lương Ưu Tuyền sử dụng kĩ thuật lái xe của phương nào để đỗ xe đây.
Lương Ưu Tuyền tự giác không đợi hắn mở miệng, vội nhận tội: “Tôi cam đoan trong ba ngày là sẽ có thể điều khiển xe. Tôi xin thề!”
Tả Húc thở pháo nhẹ nhõm, cho cô ngồi ở tay lái phụ, nhoáy cái đã đưa xe ra khỏi bãi đỗ. Lương Ưu Tuyền ngồi bên cạnh len lén học trộm…
“Tiểu thư, cô đỗ xe kiểu gì vậy hả? Phanh không ăn?…” Tả Húc xấu hổ, hắn xuống xe nhìn mặt đất. Một vệt phanh xe dài dưới lốp xe (khi đỗ xe, phanh xe quá gấp sẽ khiến lốp bám đường, nhưng do xe vẫn tiếp tục đi lên nên tạo ra vệt dài màu trắng trên đường, đôi khi có khói… đó là do ma sát. Nếu không cẩn thận có thể làm lật xe, phát nổ,…) (QLCC: cái này tớ thật sự không hiểu, chỉ dựa theo kinh nghiệm thực tế và chém bừa).
“…” Lương Ưu Tuyền gãi gãi tai, tại bãi đỗ lúc ấy, hình như là…
“Đúng là đồ phụ nữ thô bạo. Á…”
Lương Ưu Tuyền một bên xin lỗi một bên giơ nắm đấm ra đấm Tả Húc. Sĩ khả sát bất khả nhục (thà chết chứ nhất quyết không chịu nhục), không thể nhục.
“Lúc đến nhà hàng, nhìn ánh mắt tôi mà biểu hiện, nghe chưa?”
Lương Ưu Tuyền gật gật đầu, lại mê muội ngẩng đầu: “Nhưng tôi làm sao biết
ý tứ mắt anh chứ. Thử ví dụ cái đi.”
“Cô cứ nhìn là sẽ biết ngay ấy mà. Cứ thể hiện sự chuyên nghiệp của mình ra.” Tả Húc lén lén cười ngầm.
“…” Lương Ưu Tuyền nheo nheo mắt. Sao thấy có điểm mờ ám ở đây?
Chương 10
Tám giờ tối, đèn đường sáng rực. Tả Húc cùng Lương Ưu Tuyền đi vào một nhà hàng cao cấp. Bên trong nhà hàng, đối tác cùng thư kí của Tả Húc và nhà sản xuất đã đang ngồi bàn bạc.
“Tổng giám đốc, đây là Vương chủ tịch của tập đoàn điện tử XX.” Thư ký Lưu Na vội đứng lên giới thiệu. Cô là một phụ nữ trung niên đẫy đà, khuôn mặt hiền lành khiến người khác chỉ nhìn thôi cũng muốn mỉm cười.
Tả Húc vuốt cằm ngồi xuống, nhìn đến
cô gái gợi cảm đang ngồi gần Vương chủ tịch. Thấy hắn nhìn, cô ta khẽ cắn đầu ngón tay, nhìn Tả Húc đầy quyến rũ. Đúng như Tả Húc đoán, Vương chủ tịch muốn hắn dẫn dắt cô gái này bước vào giới điện ảnh.
Lương Ưu Tuyền lặng lẽ đứng bên cạnh Tả Húc, thể hiện rõ khí chất của một vệ sĩ.
Quá trình chế tác một bộ phim thường gồm 5 bước như sau. Bước 1 là tiền (có thể tìm nhà đầu tư hoặc tự xì tiền túi ra). Bước 2 là quay phim. Bước 3 là đài truyền hình quyết định có hay không mua bản quyền phim (hai bên sẽ có hợp đồng với nhiều điều khoản. Tuy nhiên nếu không đài truyền hình nào quyết định mua bộ phim thì toàn bộ kinh phí sẽ coi như công cốc). Bước 4 là đài truyền hình bắt đầu quảng cáo cho bộ phim. Bước 5, tùy thuộc vào doanh thu của bộ phim mà đài truyền hình có tiền hoa hồng.
Lần này nhà đầu tư là một công ty điện tử khá nổi tiếng. Đầu tư vào lĩnh vực phim ảnh, thứ nhất là vì tiền, thứ hai là vì muốn nổi tiếng. Nhưng đây cũng là hạng mục khá nhiều rủi ro, phải cần nhiều can đảm mới dám mạo hiểm đầu tư. Nếu một bộ phim không có người xem, coi như toàn bộ kinh phí đổ sông đổ bể.
“Tiền không thành vấn đề. Tôi chỉ có một yêu cầu nhỏ thôi. Đó là để vị tiểu thư xinh đẹp này làm nhân vật chính.” Vương chủ tịch ngay cả kịch bản cũng chưa xem qua lại quyết định sẽ đầu tư tám trăm vạn, chỉ vì muốn làm mỹ nhân vui vẻ.
Vẻ mặt nhà sản xuất trở nên rất khó coi. Bộ phim này của ông là một phim cổ trang nhiều tập, vị tiểu thư này bề ngoài giảo hoạt, không phù hợp để vào vai một cô gái thuần khiết như nữ chính. Nếu cô ta thật sự muốn tham gia phim này thì ông sẽ xem xét lại vai tú bà, may ra còn hợp.
Tả Húc uống một ngum nước: “Cũng có thể, nhưng phim này trong quá trình quay có nhiều pha nguy hiểm. Không biết vị tiểu thư này có đủ can đảm diễn không?”
Cô gái kia thản nhiên cười, nói: “Cái này tôi biết. Chẳng phải đã có diễn viên đóng thế hay sao?”
“Đúng thế. Nhưng vai nữ chính là một đạo tặc. Theo kịch bản thì cả tập một đều là cảnh đánh nhau. Để báo thù nữ chính còn không e ngại móc con mắt mình ra đưa cho kẻ thù làm lễ vật. Đương nhiên cái này không ảnh hưởng đến diễn viên, nhưng mà tôi sợ cô sẽ vất vả đấy. Chỉ riêng thời gian hóa trang thôi đã gấp năm lần những vai khác rồi. Bởi thế tôi hy vọng cô sẽ nghĩ cho kĩ. Lẽ dĩ nhiên nếu cô thấy khó khăn quá mà bỏ diễn giữa chừng thì chúng tôi cùng lắm là bấm máy lại từ đầu, nhưng tổn thất của Vương chủ tịch thì e là không nhỏ.” Tả Húc nghiêm mặt nói.
Nghe xong, cô gái gợi cảm kia mặt biến sắc. Cô ta chu đôi môi đỏ mọng, dùng ánh mắt nũng nịu chỉ trích tình nhân kiếm việc bất lợi.
Nhà sản xuất cùng thư kí hai mặt nhìn nhau, trong kịch bản vốn không hề có chi tiết móc mắt. Rõ ràng tổng giám đốc lại đang lừa mấy người kia rồi.
Vương chủ tịch vỗ vỗ khuôn mặt của cô tình nhân nhỏ, hiển nhiên đang bắt đầu do dự. Lúc này, Tả Húc cười cười: “Đáng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




