|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
có thể phối hợp thân thể thì tốt, nếu không cũng không sao. Không miễn cưỡng.”
“OK…” Lương Ưu Tuyền vô thức nắm chặt ga giường. Chắc Tả Húc cho rằng cô có kinh nghiệm, nhưng thật ra từ trước đến giờ cô luôn rất cẩn thận, tuyệt đối chưa từng vượt rào. Nhưng mà hiếm khi Tả Húc mới mở lòng, không nói nữa vậy.
Tả Húc đeo băng bịt mắt không nhìn được gì hết, như thế một công đôi việc. Đầu tiên là sẽ làm Lương Ưu Tuyền bớt cảnh giác, thứ hai là nếu sờ nhầm thì cũng không phải là hắn cố ý, là vì không nhìn thấy gì thôi, hớ hớ.
Oa ha ha ha, Tả Húc này, sao trên đời lại có người thông minh như mày chứ?!
0
Bởi thế, buổi tập luyện chính thức bắt đầu.
“Có cần tắt đèn không?”
“Tắt đèn thì tôi nhìn vẻ mặt của anh làm sao được? Mà anh bỏ băng bịt mắt ra đi, tôi không nhìn được ánh mắt của anh.” Lương Ưu Tuyền nói.
“Tôi muốn tập cho quen dần với bóng tối. Cứ tập một lúc đã rồi bỏ sau.”
“Ah…”
“Bắt đầu. Cô hiện tại là nữ chính, cô yêu người họa sĩ mù này và chấp nhận vì hắn hy sinh tất cả, thậm chí cả cuộc đời mình. Cố gắng cảm nhận tâm tình của nữ chính đi.”
“Hiểu rồi…” Lương Ưu Tuyền trong lòng căng thẳng, trên trán bắt đầu đổ mồ hôi.
Tả Húc sờ sờ một lượt để xác định toàn bộ hình dáng Lương Ưu Tuyền. Sau đó hắn đặt một bàn tay trên khuôn mặt cô, chậm rãi cúi xuống. Cùng lúc đó, Tả Húc như biến thành một người hoàn toàn khác. Thanh âm hắn khàn khàn, giọng đầy nhục dục nói “Anh đã là một phế nhân, em cho rằng đáng giá sao?…”
“…” Lương Ưu Tuyền lắc đầu. Đáng giá sao được chứ?
“Ai cho cô lắc đầu? Tuy tôi không nhìn thấy nhưng tôi vẫn cảm nhận được đấy. Cô đừng làm tôi mất cảm xúc như thế nữa, trước giờ tôi hãi nhất chính là những diễn viên cứ tự cho mình hơn người như thế đấy!” Tả Húc giọng điệu không vui, vén khăn bịt mắt lên nói.
“…” Lương Ưu Tuyền cười ngờ nghệch, vội tạ lỗi. Cô không ngờ lúc luyện tập Tả Húc cũng nghiêm khắc như thế, hệt như đang có máy quay ở quanh đây vậy.
Tả Húc ra vẻ không kiên nhẫn thờ dài, lại đeo băng bịt mắt vào, khóe miệng hơi nhếch lên.
Tiếp tục lặp lại cuộc đối thoại. Lúc này nữ chính sẽ phải nhướn người lên chủ động hôn nam chính, nghĩa là dùng hành động để tỏ rõ quyết tâm.
Lương Ưu Tuyền khó khăn ôm lấy cổ Tả Húc, lúc hai đôi môi sắp chạm vào nhau thì cô đột nhiên dừng lại.
“Anh sẽ không vì chán ghét mà cắn tôi chứ?”
“…” Tả Húc thô bạo đấm gối, sau đó nửa quỳ nửa đứng, giận dữ nói “Phí công tôi tin tưởng cô, cô lại liên tục làm tôi mất cảm xúc. Cô có biết một diễn viên vì một cảnh quay có thể mất bao nhiêu sức lực không hả? Không diễn nữa, tôi không diễn nữa. Vốn biết cô không đáng tin mà, quả thật là lãng phí thời gian… Đúng là tôi chẳng có ai để tin tưởng cả…” Hắn ai oán thở dài, sau đó lần mò leo xuống giường. Xin chú ý này! Hắn vẫn chưa tháo băng bịt mắt, thế nên hành động rất là chậm, cực kì chậm.
Lương Ưu Tuyền cảm thấy vô cùng áy náy, bèn giữ cổ tay hắn lại “Cho tôi thêm một cơ hội đi Tả Húc! Lần này tôi hứa sẽ rất nhập tâm.”
Tả Húc hừ nhẹ “Được rồi. Đây là cơ hội cuối cùng đấy. Tôi chưa nói ngừng cấm cô không được ngừng, nghe chưa?!”
Lương Ưu Tuyền kiên quyết đồng ý, sau đó kéo Tả Húc quay lại ngồi trên cơ thể mình.
Lại tiếp tục đối thoại
Lương Ưu Tuyền ôm cổ Tả Húc, nhướn người dậy, một chút cũng không dám do dự, mắt nhắm nghiền, môi chạm môi.
Tả Húc cuối cùng cũng được chạm tới bờ môi mềm. Hắn lau mồ hôi, rốt cuộc cùng thành công.
“U-aaa…” Lương Ưu Tuyền không ngờ Tả Húc lại thè lưỡi ra. Chẳng lẽ lúc quay phim cũng phải hôn thật sao? Nhưng trên TV nói chỉ là chạm môi thôi mà.
Nhưng bởi vì từ nãy đến giờ cô đã bị Tả Húc phê bình đến nỗi trong lòng bị ám ảnh rồi. Bởi thế cô không dám ho he gì, để mặc hắn cuốn lấy đầu lưỡi mình.
Tả Húc càng lúc càng “có cảm giác”. Hắn vòng tay qua xốc nách Lương Ưu Tuyền lên, đỡ lấy lưng của cô. Từ hôn nông đến hôn sâu, dù hắn làm gì lương ưu tuyền cũng đều không lên tiếng, yên lặng phối hợp.
Mùi thuốc lá nhàn nhạt ngấm ở đầu lưỡi Lương Ưu Tuyền. Đã lâu thật lâu rồi mới có người con trai hôn cô, Lương Ưu Tuyền ngỡ rằng mình đã quên mất hương vị khi hôn rồi. Mà bởi vì cô đã quên mất nên bây giờ, khi lại được hôn, hormone kích thích bắt đầu phát sinh.
Đôi tay Tả Húc dần dần lần mò vào bên trong lớp áo của Lương Ưu Tuyền. Theo bản năng, cô đưa tay ra định chặn lại, nhưng các cơ bắp của Tả Húc lại căng lên cảnh cáo. Không còn cách nào khác, Lương Ưu Tuyền đành buông lỏng tay. Nhưng để chắc ăn, Tả Húc giữ chặt đôi tay cô lên trên đỉnh đầu, khiến cô không cách nào phòng bị.
Lương Ưu Tuyền có thể cảm nhận được, tay Tả Húc đang lướt trên đùi mình, sau đó đến phần eo, rồi đến…bộ ngực. Khoan đã! Đây thật sự là một bộ phim nói về ý chí quyết tâm của con người sao?
Đúng lúc Lương Ưu Tuyền nhịn không được phải kêu “Dừng” thì Tả Húc đã ngồi thẳng dậy.
“Hừm, tuy lần này có khá hơn nhưng người cô vẫn cứng quá. Thả lỏng đi, hiểu chưa? Lại lần nữa.”
“…” Lương Ưu Tuyền còn chưa kịp hỏi hắn có phải ban nãy sờ nhầm rồi không thì hắn đã đè lên thân thẻ của cô, lại tiếp tục đối thoại…
Lương Ưu Tuyền lại phải nhướn lên chạm môi Tả Húc. Cũng không khó để đoán được là sau đó lại tiếp tục một loạt những hành động “sóng to gió lớn”. Hai chiếc lưỡi nóng bỏng triền miên giằng co, đầu lưỡi như có lửa của Lương Ưu Tuyền khiến đầu óc cô cũng choáng váng theo.
…Vuốt ve lại vuốt ve, từ từ vuốt lên trên…
“?!”… Lương Ưu Tuyền trợn trừng nhìn cái băng bịt mắt. Cô kêu dừng được không, hắn lại chạm vào ngực của cô rồi.
“?!”… Không đúng, không chỉ ngực mà tay còn lại của hắn cũng đang sờ mó cặp mông của cô nữa.
Phim này rốt cuộc nói về cái gì? Người mù giở trò lưu manh chắc…
Đột nhiên Lương Ưu Tuyền nhận ra có một vật gì đó cứng cứng cứ chọc vào bụng mình. Cô từ từ nhìn xuống, sau khi xác nhận mình không nhận lầm liền đẩy bả vai Tả Húc “Anh đừng nói là anh cũng có phản ứng?…”
“Hả? Phản ứng gì?…” Tả Húc tiếp tục giả ngu, nhưng nhịp hô hấp đã trở nên rất dồn dập.
Lương Ưu Tuyền không thể nói ra được, chỉ có thể dùng tay chọc chọc. Tả Húc hét lớn một tiếng, sau đó vội bỏ băng bịt mắt ra hỏi Lương Ưu Tuyền “Đó là phản ứng tự nhiên, ai mà cấm được chứ!?”
“…” Chuyện này không nghiên cứu.
“Nếu trong lúc quay phim nữ chính nhìn thấy cái này thì tám mươi phần trăm sẽ coi anh là tên háo sắc cho xem.” Lương Ưu Tuyền nghiêm trang phân tích.
Tả Húc ra vẻ ảo não nói “Nhưng thật sự lòng tôi chẳng cảm thấy gì cả…”
Lương Ưu Tuyền nhíu mày, nhìn thấy hắn sầu khổ như vậy thì vô cùng thương cảm. Cô kéo kéo tay hắn, an ủi “Vậy diễn lại đi, có lẽ ban nãy là do anh quá căng thẳng thôi.”
Tả Húc giật mình, mắt sáng ngời “Hả?… Vẫn còn tiếp tục? Cô không mệt sao?”
Lương Ưu Tuyền dối lòng lắc lắc đầu, lại quay lại nằm xuống.
Tả Húc vừa đeo băng bịt mắt vào vừa thắc mắc. Khiêu khích lâu như vậy sao vẫn chưa bị cắn câu nhỉ, chẳng lẽ Lương Ưu Tuyền bị lãnh cảm sao?
Á!… Sai lầm lớn rồi, cô ta vẫn còn cho rằng mình là thiếu nữ mà.
Đáng chết, hơn nữa hiện tại mình còn khó chịu hơn ban nãy nữa, đúng là đã làm bậy rồi mà.
Chương 19
“Cô mệt à?”
“Không sao…”
Lương Ưu Tuyền đưa tay lên dụi dụi mắt, trời ngoài kia vừa tờ mờ sáng, Tả Húc thì liên tục vừa tập diễn vừa đi tắm cho tỉnh táo, còn cô từ đầu đến cuối vẫn không dám chợp mắt.
“Có phải tôi diễn tệ thế không? Chẳng lẽ cô chẳng cảm thấy gì à?” Tả Húc cũng đã thấm mệt. Hắn đã dùng hết sức lực và vốn kinh nghiệm của mình rồi mà Lương Ưu Tuyền vẫn chưa hề nói ra những yêu cầu “không an phận” với hắn. (xin đừng nghi ngờ năng lực của cảnh sát chứ anh.)
“Này, tôi đang nói chuyện với cô.”
“Ê…”
“…”
Tả Húc tháo băng bịt mắt xuống, đập vào mắt là bộ mặt buồn ngủ của Lương Ưu Tuyền. Bởi thế hắn cũng nghiêng đầu nằm xuống, chiếm một phần gối. Ngay lập tức, Lương Ưu Tuyền cuộn người lại cong như con tôm. Theo như thống kê thì tư thế ngủ này chứng tỏ người ngủ thiếu đi cảm giác an toàn cũng như sự tự tin.
Tả Húc nghịch ngợm thổi thổi tai Lương Ưu Tuyền khiến cô nghiêng qua dịch gần sát vào người hắn 0. Ánh rạng đông chiếu đến chiếc đùi thon dài của cô, khiến nơi đó toát lên vẻ quyến rũ kinh người. Tả Húc không thể không than thấu trời xanh, không còn cách nào khác đành ôm lấy cái gối đi ra phòng khách.
Không sao, thất bại là mẹ thành công.
Lương Ưu Tuyền! Anh đây cũng không tin là cô hoàn toàn không có cảm giác, ngày mai đấu lại!
Giữa trưa đã đến, Tả Húc vẫn đang ngủ say không biết trời đất gì hết, còn Lương Ưu Tuyền cũng đã quên hẳn việc thức giấc. Tóm lại là cả bên trong lẫn bên ngoài phòng đều có người ngủ say.
Đinh đinh đinh…! Chuông cửa vang lên.
Tả Húc chậm chạp đứng dậy, lười biếng đi ra mở cửa, nhìn người trước mắt một lúc mới lờ mờ nhận ra đó là Ngô Thiên Khải: “Sớm như vậy đã tới…”
“Nhanh một chút. Cả cậu và Lương Ưu Tuyền đều không nhận điện thoại, tôi còn tưởng rằng đã xảy ra chuyện gì.” Ngô Thiên Khải vừa nói vừa đưa mắt
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




