|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
gì nhưng tin tưởng vào sự chung thủy của cậu sau khi kết hôn, cho nên là… Tiểu Tuyền đồng ý gả cho cậu, ha ha. Ngày kết hôn thì để cặp vợ chồng son tự quyết định đi, dù sao số chứng minh thư với địa chỉ nhà của cậu Tiểu Tuyền cũng đưa cho ta rồi!”
0
“…” Tả Húc cứ nghĩ Lương Ưu Tuyền sẽ lý trí mà xử lý chuyện này, không ngờ cô ta lại mất bình tĩnh đến vậy. Thế là sao chứ, chẳng qua lúc đầu hắn chỉ thoái thác trách nhiệm chút xíu thôi mà, cần gì phải trả thù độc ác thế chứ?
Lời Lương bà vừa dứt, các vị trưởng bối đều nở nụ cười, hài lòng nhìn Tả Húc…
Vì thế đàm phán chấm dứt, tất cả đều vui vẻ, ăn cơm!
Lương Ưu Tuyền rốt cuộc cũng được phóng thích khỏi “nhà giam”. Cô xoa xoa cổ tay, sau đi đến phòng khác. Đã thế Lương mẹ còn sắp xếp để cô ngồi ngay bên cạnh Tả Húc. Thế là Lương Ưu Tuyền, nhân lúc ngồi xuống, đã tiện chân đá vào cẳng Tả Húc một cái.
Tả Húc đang ôm đầu, chân lại truyền đến một trận đau đớn, lòng càng đau hơn.
Cô quả thật là tức đến phát điên rồi! Đầu tiên là bị sàm sỡ, sau đó lại bị đánh oan. Mà càng tức hơn là Tả Húc dám làm mà không dám nhận! Hừ, anh bất nhân thì đừng trách tôi bất nghĩa! Để xem bây giờ anh làm thế nào giải thích với Đinh Đới Vĩ người yêu của anh!
“Em rể à, ăn nhiều vào…” Lương Ưu Hoa gắp một miếng sườn bỏ vào bát Tả Húc. Ăn nhiều chút đi, chú bé đáng thương!
Tả Húc cuối cùng cũng đã thông suốt. Nếu hắn nói hắn đã cường hôn Lương Ưu Tuyền thì sẽ bị Lương Ưu Hoa đánh; nếu nói bị Lương Ưu Tuyền cường hôn thì Lương ba sẽ giết; còn nếu nói cả hai người đều tự nguyện thì cả nhà sẽ không tha.
Tả Húc nhìn ra bầu trời đen tối bên ngoài, trong lòng thầm gào thét: kẻ cắp gặp quan quả nhiên không thể nói lý lẽ! Hả? Chẳng lẽ hắn là kẻ cắp sao? Ông trời quả nhiên là trêu ngươi mà.
Lương Ưu Tuyền cầm bát cơm lên miệng và một miếng thật to, sau đó tà ác liếc Tả Húc. Đáng đời đồ hôn trộm!
Ăn xong cơm chiều
Lương Ưu Hoa thay mặt trưởng bối của Lương gia đưa Tả Húc xuống dưới nhà, còn Lương Ưu Tuyền đã đi trước rồi. Phụ nữ đang tức giận không được lái xe!
Lương Ưu Hoa nắm chặt bả vai Tả Húc, trấn an “Thật lòng mà nói em gái tôi cũng có rất nhiều ưu điểm. Ví dụ như biết lái xe, biết bắn xung, còn có thể đem ủ chăn gối thành một đống đậu hũ… Dù sao thì cậu cứ từ từ khám phá đi, nhất định một ngày nào đó sẽ thấy con bé rất đặc biệt so với người khác.”
“Lương đội trưởng đừng lo, tôi đương nhiên biết em gái anh không giống bình thường.” Tả Húc nghiêm túc nói.
Lương Ưu Hoa cười gượng hai tiếng, sau đó nói “Những nét nữ tính của con gái chắc con bé cũng có thôi… Ai da, muộn rồi, mau về đi thôi!” Nói xong hắn chủ động vì Tả Húc mở cưa xe, còn mời Tả Húc lên xe nhanh nhanh.
…
Tả Húc nhìn Lương Ưu Tuyền gương chiếu hậu. Chậc chậc, sao mặt cô ta còn như đeo chì thế kia, chưa biết ai là người bị hại đâu?
(QLCC: nguyên văn là mặt “thối” thế kia, nhưng từ đó nghe bất kính quá.)
“Ngô Thiên Khải hình như rất thích cô…”
“Ah, anh ta chưa nói sẽ cưới tôi.”
“Hay để tôi hỏi hộ?”
“Khỏi. Cho dù anh ta có muốn cưới tôi thì cũng không có gì khẳng định sau khi kết hôn anh ta sẽ không lằng nhằng với một người phụ nữ khác. Cưới một người đồng tính thì vẫn an toàn hơn, anh thấy đúng không?” Lương Ưu Tuyền tà ác nhe răng cười.
“…” Tả Húc liếc cô một cái “Tôi không phải đồng tính, nhưng cũng không thể cưới cô được.”
Tả Húc suy nghĩ một lúc lâu, quyết định nói ra nguyên nhân thật sự khiến hắn không thể cưới Lương Ưu Tuyền. Dĩ nhiên nếu nói hắn không có cảm giác gì với Lương Ưu Tuyền thì là nói dối, thậm chí muốn thì cũng có thể kết hôn, tuy nhiên…
“Cái gì? Anh dám nói anh không phải đồng tính?! Thế thì tôi sẽ lập tức bắt anh vì tội sàm sỡ!” Lương Ưu Tuyền lập tức bóp cổ Tả Húc, nói “Anh không phục chứ gì? Chuyện hôm trước anh chưa quên chứ?”
“…” Thật ra thì cũng làm gì có gì đâu, chẳng qua chỉ là lợi dụng việc diễn tập để sàm sỡ chút xíu thôi mà. Nhưng đã thỏa mãn được tý gì đâu.
Tả Húc vốn muốn nói rồi lại thôi. Bây giờ cũng chưa phải lúc giải thích rõ mọi chuyện.
Lương Ưu Tuyền cũng không thèm truy vấn động cơ Tả Húc hôn mình, nhưng mặc kệ lúc ấy hắn nghĩ gì thì cũng đều là trọng tội. Tóm lại cũng may, ít nhất trong vòng năm cô cũng không bị ba mẹ ép đi xem mắt nữa.
Còn Tả Húc thì đang vô cùng phiền muộn, phiền muộn…
20 phút sau hắn đỗ xe vào trong gara, sau đó cùng Lương Ưu Tuyền lên thang máy quay về phòng trọ.
Lúc cửa thang máy mở, Lương Ưu Tuyền đang tính bước ra thì có một cái bóng từ phía trước lao đến ôm chầm lấy Tả Húc.
“Nãi Đường, tôi nhớ cậu lắm cậu biết không? Hu hu…” Cô gái kia xúc động nói, tuyến âm rung lên nhè nhẹ.
Lương Ưu Tuyền tò mò quan sát thì thấy cô gái đang nép vào lòng Tả Húc đội một cái mũ len và đeo khẩu trang trắng, còn Tả Húc cũng không đẩy cô ta ra. Hắn chỉ dịu dàng xoa xoa lưng của cô ta, khóe miệng cười dịu dàng.
Chương 22
Cô gái kia nức nở một lúc, sau đó cô ta đưa đôi mắt đẫm lệ nhìn Lương Ưu Tuyền đang đứng phía sau Tả Húc…
“Tôi biết cô, cô chính là cái người đã đi cùng Tả Húc đến buổi ra mắt phim lần trước.” Thái độ của cô ta trở nên rất lạnh lẽo. Tuy chỉ để lộ ra đôi mắt nhưng vẫn khiến đối phương cảm nhận được ngọn lửa phẫn uất.
Lương Ưu Tuyền từ trước đến nay chưa từng để ý đến mấy cái kiểu khiêu khích không thiện ý đó. Bởi vậy cô xoay người định mở cửa, nhưng Tả Húc lại đột ngột lên tiếng “Công tác hôm nay đến đây thôi. Ngày mai gặp lại, Lương tiểu thư.”
“…” Lương Ưu Tuyền ngoái lại nhìn hắn. Cô có thể nhận ra sự cầu xin trong ánh mắt Tả Húc. Đúng thế, hắn đang cầu xin cô phối hợp.
Trong lúc Lương Ưu Tuyền đang sững sờ thì Tả Húc đã ném chùm chìa khóa xe đến, dường như hắn đang cố hết sức để không chạm vào người cô.
Lương Ưu Tuyền sắc mặt u ám, khẽ “ừ” một tiếng, sau đó bấm nút thang máy đi xuống.
Tả Húc thở phào nhẹ nhõm trong lòng, sau đó kéo cô gái kia đi vào cửa. Cô nàng kia cũng cẩn thận bước theo, nhưng đúng lúc Tả Húc mở cánh cửa ra cô ta lại kiễng lên nói nhỏ vào tai Tả Húc. Không, chính xác là cô ta nói nhỏ nhưng âm lượng vẫn đủ to để Lương Ưu Tuyền nghe thấy.
“Nãi Đường, xe của cậu cứ để cô ta lái đi thế sao? Trong xe có nhiều thứ quan trọng lắm mà…”
Vừa nghe vậy Lương Ưu Tuyền liền đi đến nghiêng đầu trừng mắt nhìn cô ta. Con bà nó, cô ta dám coi cô như kẻ trộm sao?!
Ngón tay Tả Húc đơ ra. Theo như hiểu biết của hắn về Lương Ưu Tuyền, nhất định cô nàng sẽ phát hỏa, mà như thế thì không ổn chút nào. Bởi vậy hắn xoay người đi đến gần Lương Ưu Tuyền, nói “Lương tiểu thư, còn một việc nữa phiền cô. Hình như tôi để quên laptop ở ghế sau rồi”. Cùng lúc đó Tả Húc cũng ngăn cản Lương Ưu Tuyền lao ra chất vất cô gái kia, môi hắn mấp máy nói “Tối nay sẽ giải thích sau.”
Lương Ưu Tuyền nhìn Tả Húc, Tả Húc nhìn Lương Ưu Tuyền. Tả Húc dùng ánh mắt bày tỏ sự xin lỗi của mình, mà Lương Ưu Tuyền từ xưa đến nay tuy bướng bỉnh nhưng cũng dễ mủi lòng. Cô cắn cắn môi, đi thì đi, hôm nay coi như cô nể mặt Tả Húc!
“Nãi Đường à, mở cửa đi chứ… Những việc đó vốn là trách nhiệm của Lương tiểu thư mà, căn bản không cần cậu nhắc nhở đâu.” Cô nàng kia nói như thể đó là chuyện đương nhiên.
Nghe cô ta nói vậy, lưng Tả Húc cứng đờ, trong lòng cảm thấy khó chịu. Tuy nhiên khi hắn quay lại nhìn cô nàng kia thì chỉ ôn nhu cười “Như thế không lịch sự lắm, dù sao Lương tiểu thư cũng không phải trợ lý của tôi.”
“Nếu Lương tiểu thư đã lợi dụng thân phận là cảnh sát để cho nhân viên phục vụ của cậu nghỉ việc thì đương nhiên cô ta phải chăm sóc cậu rồi, nếu không làm sao tôi có thể yên tâm được đây?” Cô ta nghiêng đầu, chậm rãi nói.
Lương Ưu Tuyền giật mình. Quả nhiên cô gái này rất căm ghét cô, hơn nữa cô ta còn biết thân phận thật của cô nữa.
Nếu cô ta không biết thân phận thật của cô thì Lương Ưu Tuyền còn có thể bỏ qua hành vi khiêu khích này của cô ta. Nhưng nếu cô ta đã biết rồi mà vẫn cố tình khiêu khích thì chẳng phải là rất khinh thường cảnh sát sao?
Lương Ưu Tuyền chống một tay lên tường. Đối mặt với sự khiêu khích của tầng lớp thượng lưu thì phải bình tĩnh, bởi thế mày phải bình tĩnh đã Lương Ưu Tuyền. Tuy nhiên nếu nói cô một việc khiến cô không thể bình tĩnh được thì đó dĩ nhiên phải là việc Tả Húc nói thân phận của cô cho những người xa lạ bụng dạ khó lường. Ai cho phép hắn làm thế chứ?!
(Sao có cảm giác chị đang ăn dấm =)).)
Leng keng… Thang máy mở ra, Tả Húc vội đưa tay ra ngăn cửa thang máy lại “Lương tiểu thư, cũng không còn sớm nữa. Đi đường cẩn thận.”
Lương Ưu Tuyền càng khó hiểu là vì sao Tả Húc, kẻ mà lúc nào cũng phải châm chọc khiêu khích người khác kia, giờ phút này lại khiến cô cảm thấy bất an vô cùng.
Lương Ưu Tuyền hết nhịn rồi lại nhẫn, từng bước bước vào thang máy, vội vàng ấn nút đi xuống. Tuy nhiên đúng một giây trước khi cánh cửa thang máy sắp khéo lại, cô gái kia lại ngang nhiên mở miệng kích thích cô.
Cô ta nói “Cảnh sát sau khi kết thúc công việc còn cần được đại cổ đông tập đoàn Tinh Hỏa nhìn theo sao?”
Đến lúc này thì Tả Húc rốt cuộc cũng phải nhíu chặt đôi mày lại. Nhưng khi phát
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




