watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:01 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10076 Lượt

rùa, tranh thủ thời gian chạy nhanh đi, đừng có quay lại làm gì.
Chỉ chốc lát sau ánh sáng đã quay trở lại với tiệm mì. Lương Ưu Tuyền nói với ông chủ người bị trúng đạn không nguy hiệm đến tính mạng, bây giờ cô phải đưa đi cấp cứu gấp, chỉ hy vọng ông chủ có thể giữ kín chuyện này. Đương nhiên ông ta cũng sẽ không nói lung tung, chỉ là sau cái màn ầm ĩ vừa rồi thì mấy người kia ít nhất ba năm sau cũng không dám trở lại, vậy là ông có thể yên lành buôn bán rồi. Chỉ có chuyện này ông không hiểu, sao cái vị tiên sinh bị trúng đạn vừa rồi lại có thể bảo ông đi ngắt cầu dao nhỉ? Chẳng lẽ cậu ta biết trước mình sẽ trúng đạn sao? Đúng là lạ lùng thật.
Lương Ưu Tuyền đỡ Tả Húc ra xe, Tả Húc ngay lập tức nghiêng ngả “giãy chết”. Sau khi xe chuyển bánh, cô không nhịn được bật cười “Đừng giả chết nữa. Sao anh nghĩ ra kế hay vậy?”
Đôi lời cần nói: (các ông chủ tiệm mì xin đừng làm theo phương pháp này, tiền đáng quý nhưng tính mạng là cao nhất.)
Tả Húc lười biếng mở mắt ra “Ông chủ tiệm mì nói không sai. Cuối cùng người bất hạnh nhất vẫn là ông ấy thôi. Để giải quyết đám lưu manh này thì cách tốt nhất là làm bọn chúng biến khỏi thành phố, trốn đông trốn tây khổ sở một thời gian…” Hắn châm một điếu thuốc, ung dung thở dài “Mấy người toàn dùng vũ lực, chỉ khiến tình hình tệ hơn thôi, đương nhiên làm sao thông minh mà hiểu được…” Lương Ưu Tuyền lập tức dùng cùi chỏ đánh vào bả vai hắn, khiến Tả Húc không kìm được hô lên “Đau…”
Lương Ưu Tuyền nhìn vẻ mặt hắn khổ sở, cười khúc khích “Vẫn chưa diễn xong sao?”
Tả Húc nhíu mày không trả lời. Thấy có điều không ổn, Lương Ưu Tuyền vội phanh xe, giật cổ áo hắn ra xem xét, thấy máu đang chảy ra từ bờ vai Tả Húc. Bảy, tám con dao cùng chém tới, làm sao có thể không bị thương cho được.
“Tới bệnh viện thôi!”
Tả Húc phất tay, tự vén áo sơ mi lên xem vết thương “Không có chuyện gì đâu, miệng vết thương không lớn. Mua tạm thuốc bột Vân Nam* dùng là được rồi.” Hắn vừa nói vừa ngẩng đầu, nhưng nhìn thấy ánh mắt của Lương Ưu Tuyền thì không khỏi giật mình “Sao thế?”
0
“Sao anh lại đồng ý diễn vai nam chính cho bộ phim của Ngô đạo diễn?”
“Anh muốn diễn thôi.”
” Cứ như vậy?…” Lương Ưu Tuyền nghiêm túc nhìn hắn.

Tả Húc nói chậm rãi nói “Được rồi. Ngô Thiên Khải lợi dụng chuyện đó để làm điều kiện trao đổi với em, khiến anh thấy hơi khó chịu.”
(Hơi thôi sao = =)
Lương Ưu Tuyền chăm chú nhìn hắn lâu thật lâu… Hắn rõ ràng rất thích đóng phim lại phải lùi về sau hậu trường; hắn rõ ràng rất giỏi võ lại để mặc cô đấm đá chính mình; hắn rõ ràng rất hiệp nghĩa nhưng lại bảo vệ kẻ chủ mưu vụ buôn lậu; thậm chí hắn còn vì bảo vệ thể diện của một cảnh sát hình sự là cô mà bỏ qua cơ hội làm anh hùng. Rốt cục thì Tả Húc là người như thế nào?
Đột nhiên Lương Ưu Tuyền nhoài người ra hôn nhẹ môi Tả Húc một cái, sau đó nhìn thẳng về phía trước, lái xe đi tìm tiệm thuốc.
“…” Tả Húc sờ sờ môi mình… Mắt xoay một vòng, phải tận dụng thời cơ thôi “Anh mệt rồi. Mau tới khách sạn.”
0
“Ráng đợi một chút, để em đi tìm tiệm thuốc.”
“Khách sạn có hết mà. Chữa bệnh và chăm sóc, cái gì cũng có.”
0
“Vậy được rồi. Nhưng anh đừng chọn chỗ đắt quá, em không mang nhiều tiền đâu.”
“Anh trả anh trả. Anh rất cởi mở* mà.” Tả Húc nhếch mép, cười quỷ dị.
0

Chương 28

Tả Húc chọn ở tại một khách sạn năm sao. Nhưng vì sao hắn không chọn ở phòng trăng mật? Thật ra Tả Húc đã nghĩ kĩ rồi, tay hắn bị thương, lỡ như Lương Ưu Tuyền trong lúc đang ngủ đột nhiên nổi giận, lại bò xuống đi đến giường hắn đánh lén hắn thì chết. Bởi vậy chọn hai giường, như thế lúc Lương Ưu Tuyền bước đến chỗ hắn còn mất vài bước chân, thế có thể khiến cô suy nghĩ lại việc đánh hắn.
(Suy nghĩ sâu sắc thật = =)
Sau khi bước vào phòng, Tả Húc đi tắm, còn Lương Ưu Tuyền gọi đến quầy tiếp tâm hỏi thăm xem quanh đây có bác sĩ nào không. Nhân viên của quầy tiếp tân lập tức thông báo cho cô số điện thoại của phòng khám tư nhân gần nhất.
“Bác sĩ Cổ nghe.” Giọng nói khóp chịu của một nam bác sĩ vang lên.
“…” Lương Ưu Tuyền sửng sốt trong một giây “Xin chào, xin hỏi anh có thuốc trị thương ngoài da không ạ? Như vết dao cứa chẳng hạn.”
“Tiểu thư này, tôi là bác sĩ tâm lý. Nhưng nói cô nghe, những vết thương còn chảy máu khó khép miệng hơn đấy.”
“Ah, vậy anh có thuốc cầm máu không ạ?”
“…” Đối phương không thèm trả lời nữa, dập máy luôn.
Lương Ưu Tuyền cầm ống nghe, đứng hình vài giây, sau đó gọi lại cho quầy tiếp tân, lễ phép hỏi địa chỉ phòng khám đó. Sau đó, sắc mặt u ám bước thẳng đến phòng khách.
Cô bấm chuông đến năm phút, đối phương mới chậm rãi mở cửa. Người đàn ông kia gãi gãi mái tóc rối nói “Xin lỗi, sáng mai chúng tôi mới mở cửa, 9h sáng.”
Lương Ưu Tuyền nghe được giọng nói của hắn, lập tức chặn cửa lại chất vấn “Vừa rồi anh treo điện thoại của tôi?”
“A?… Ah, thật xin lỗi, tôi đang ngủ.” Anh ta tiện tay lôi ra một tấm danh thiếp “Nếu cô có vấn đề về tâm lý cứ tìm tôi, tôi sẽ giảm 80% giá cho… A? Chúng tôi đóng cửa rồi…”
Lương Ưu Tuyền không thèm nhận tấm danh thiếp của anh ta, đẩy cửa ra bước thẳng vào “Phòng khám làm sao có thể không có thuốc cầm máu được chứ, cho dù không phải để bán thì anh cũng phải có lúc bị thương chứ.”
“…” Anh ta nghiêng đầu nhìn cô, thông qua cử động giọng nói, kết luận “Cô là cảnh sát.”
Lương Ưu Tuyền giật mình, sờ sờ má mình trong vô thức “Cái này cũng viết lên mặt à?”
Người đàn ông đó giơ năm ngón tay lên “Thứ nhất, không người phụ nữ nào lại đến tìm người khác tận cửa chỉ vì một cú điện thoại bị treo; thứ hai, khi nói chuyện cô có thói quen khẽ nhếch môi, nhất định là một nhân viên nhà nước; thứ ba là tự ý xông vào nhà người khác, thế là đủ biết công việc thường ngày của cô ra 0; điểm thứ tư, sau khi bước vào nhà lập tức nhìn xung quanh, ánh mắt dừng ở con dao gọt hoa quả trên bàn một giây; còn thứ năm, điểm này khiến tôi 100% chắc chắc thân phận của cô…” Anh ta ung dung giơ một ngón tay nữa “Lúc cô đi qua tôi, tôi nhìn thấy… cảnh huy của cô ở túi quần lộ ra một nửa!”
“…” Lương Ưu Tuyền thật có lòng đánh cho anh ta một trận.
Anh chàng kia lười biếng nằm trên sô pha, nói “Thật ra tôi có một lộ Vân Nam bạch dương nguyên đai nguyên kiện, giá 200 tệ.”
“?!… Anh ăn cướp đấy à? Bên ngoài tiệm thuốc chỉ bán 40 tệ là cùng.”
“Đúng rồi, tôi chính là gian thương, xem ra giao dịch không thành rồi.” Anh ta làm tư thế mời, cười nụ cười đểu giả.
Lương Ưu Tuyền tức giận lôi 200 tệ ra đập lên bàn “Lấy thuốc ra đây.”
Anh ta giơ cao Mao chủ tịch* lên soi soi, sau đó nhíu mày, đẩy cửa phòng thuốc ôm hòm thuốc ra. Lương Ưu Tuyền tò mò xem xét, lập tức nổi giận. Bên trong đó có ít nhất mười hộp thuốc Vân Nam bạch dược còn nguyên.
0
Vì vậy, cô vươn tay ra cầm một lọ thuốc, băng gạt, tăm bông, các loại thuốc trừ độc… Ánh mắt trợn trừng lên nhìn tên kia như muốn nói: Anh dám đòi thêm tiền à!?
Tên đó vô tội nhún vai, thấy cô vừa xoay người tính bỏ đi liền la lên “Lương Ưu Tuyền, cô thật sự không nhớ tôi nữa à?”
Lương Ưu Tuyền buông lộ thuốc, chăm chú nhìn khuôn mặt người đàn ông kia dưới ánh đèn. Quả thật quen quen, nhưng không nghĩ ra đã gặp ở đâu.
Anh ta đeo kính lên, nói “Giờ nhớ ra chưa?”
“…”
“Tôi là bạn học của Lâm Trí Bác, Cổ Ngọc.”
“… Con ba ba*?”
(Con ba ba 甲鱼 và Cổ Ngọc 贾玉 gần âm, 1 cái là ‘jiǎ yú’ còn 1 cái là ‘jiǎyú’)
“Cổ Ngọc! Cổ Bảo Ngọc bỏ chữ Bảo.” Cổ Ngọc ôn nhu cười, nhét 200 nhân dân tệ lại túi cô.
Lương Ưu Tuyền cuối cùng cũng nhớ được anh chàng này là ai. Không phải cô đãng trí, mà là lúc trước cô đã quyết sẽ quên hết những chuyện liên quan đến Lâm Trí Bác đi. Huống chi Cổ Ngọc thay đổi rất nhiều, từ một con mọt sách biến thành một thanh niên rất thời thượng.
Cô Ngọc vừa muốn mở miệng, Lương Ưu Tuyền đã giơ tay lên ngăn lại “Không cần hỏi tình trạng của tôi với Lâm Trí Bác, chúng tôi chia tay rồi.”
Không khí dừng lại khoảng ba giây.
“Thật tốt quá, nghĩa là giờ cô độc thân?” Cổ Ngọc mỉm cười, lộ ra hàm răng trắng. Lúc trước anh đã chú ý đến Lương Ưu Tuyền, không ngờ tên tiểu tử Lâm Trí Bác kia nhanh chân chiếm được. Ai, thật là đáng tiếc… Lương Ưu Tuyền rõ ràng chẳng có ấn tượng gì với mình.
“…” Lương Ưu Tuyền thấy sự hào hứng này có phần vô lý, vội cầm đống thuốc và danh thiếp của Cổ Ngọc lên “Hôm khác đến tìm anh sau nhé.”
Cổ Ngọc lễ phép chặn đường cô lại “Cho tôi phương thức liên lạc đi.”
Lương Ưu Tuyền bắt người tay ngắn*, đọc số điện thoại của mình, sau đó nói rằng có chuyện quan trọng, vội rời đi.
0
※※
Lương Ưu Tuyền bê đống dược phẩm về khách sạn, thấy Tả Húc đã sống dở chết dở nằm bên giường “Ôi, giờ mới về… Máu anh chảy khô rồi em mới quay lại là sao…”
Lương Ưu Tuyền trong lòng đang rối loạn, không nghe được hắn lải nhải cải gì, đến ngồi xổm bên giường giúp hắn băng bó.
“Em đang nghĩ gì đó?” Tả Húc nhìn được sự lạ thường của cô.
“Nếu không gặp anh em sẽ chẳng phải gặp lại người quen cũ. Anh quả nhiên là khắc tinh của đời em mà.”
“Thế còn

Trang: [<] 1, 40, 41, [42] ,43,44 ,59 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT