watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:01 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10054 Lượt

cạnh giường bệnh, cười dịu dàng với Đỗ Mai Mai “Bác sĩ chính của chị tìm tôi. Hai người cứ nói chuyện đi.”
Đỗ Mai Mai cười nói “Tốt, lúc quay lại nhớ lấy một lon đồ uống cho Lương tiểu thư.”
Tả Húc gật đầu. Đã năm năm rồi Đỗ Mai Mai mới khôi phục thái độ bình thường như vậy. Chuyện này thật sự làm hắn vui mừng.
Đợi Tả Húc đi rồi Đỗ Mai Mai đột nhiên kéo ngón tay Lương Ưu Tuyền. Lương Ưu Tuyền rụt lại trong vô thức, nhưng hành động này không lịch sự nên cô vội xin lỗi.
“Lương tiểu thư đừng sợ, tôi thật sự đã thông suốt rồi.” Đỗ Mai Mai mím môi, cười yếu ớt “Mấy hôm nay tôi đã nghĩ rất nhiều. Nại Đường vì chăm sóc tôi đã năm năm rồi không có bạn gái. Nhưng dù sao cậu ấy cũng chỉ là một người đàn ông bình thường, đương nhiên cần có người phụ nữ chăm sóc mình. Tôi luôn ở bệnh viện không thể cho cậu ấy bất kì thứ gì. Ai da, hiện tại nghĩ lại, cậu ấy chẳng những đóng hết chi phí thuốc men cho tôi, còn thường xuyên nghe điện thoại tố khổ của tôi nữa. Nhưng những năm nay tôi lại khiến cậu ấy… Thật sự là quá đủ rồi…”
Lương Ưu Tuyền thấy nước mắt cô ấy tràn ra, lòng cũng mềm nhũn. Nước mắt của đàn bà là thứ vũ khí với đàn ông, còn đối với đàn bà cũng là một chiếc chìa khóa hóa giải gút mắc trong lòng. Cái khóa này tuy vô hình nhưng cũng rất hiệu nghiệm, khiến lòng đàn bà mềm ra.
Lương Ưu Tuyền rút một chiếc khăn giấy ra đưa cho Đỗ Mai Mai, nói “Chị là vì cứu anh ấy nên mới bị thương. Chị mới là người bị hại, anh ấy nên chăm sóc chị. Phẫu thuật cấy ghép da rất đau đớn, chị đúng là một người phụ nữ kiên cường.”
Đỗ Mai Mai lau khóe mắt “Thật xin lỗi. Từ sau lần đi tìm cô tôi rất hối hận. Thật xin lỗi đã đem đến phiền phức cho Lương tiểu thư. May mắn cô không buông tay Nãi Đường, nếu không cậu ấy nhất định sẽ rất khổ sở.”
“…” Lương Ưu Tuyền ngượng ngùng vuốt tóc “Thật ra tôi với anh ấy cũng chưa tính là yêu nhau, chỉ là trò chuyện hợp nhau. Anh ấy rất để ý tâm tình chị, tôi nhìn được anh ấy thật lòng quan tâm chị, cho nên… Đối với vai trò của mình tôi cũng rất mâu thuẫn.”
Đỗ Mai Mai cười lắc đầu “Tuổi trẻ thật tốt, tôi thật lòng hâm mộ cô, cũng chúc phúc cho cả hai người. Nãi Đường là người đàn ông xứng đáng để cô yêu, cậu ấy luôn dũng cảm nhận trách nhiệm. Còn nhớ năm tôi thành trợ lý cho Nãi Đường, lúc ấy cậu ấy cũng mới mười sáu tuổi mà đã biết tự mình chịu ưu sầu, luôn mỉm cười cám ơn những ai quan tâm đến mình. Chính vì là một diễn viên nổi tiếng nên mới phải chịu nhiều áp lực như vậy. Mà cũng tại áp lực quá lớn nên cậu ấy mới đi đua xe để giải phóng bớt.”
Cô phiền muộn thở dài, còn nói “Cậu ấy sợ tôi không vui sẽ làm bệnh tình chuyển xấu chứ thật ra tôi còn sợ cậu ấy sẽ sụp đổ hơn. Hiện tại có Lương tiểu thư, tôi cũng yên tâm…”
Lương Ưu Tuyền suy nghĩ không nói, tâm tình nặng nề. Đỗ Mai Mai nói không sai, Tả Húc chính là loại người luôn che dấu cảm xúc. Nhìn bề ngoài giống như người hời hợt nhưng thật ra hắn luôn cân nhắc rất kĩ. Hắn luôn đem chuyện phức tạp biến thành đơn giản nhất có thể, hơn nữa cũng luôn mỉm cười đối mặt với khó khăn.
“Tôi hiểu được, về sau tôi sẽ cùng anh ấy chăm sóc chị.” Cô nắm thật chặt tay Đỗ Mai Mai.
“Ừ…” Đỗ Mai Mai gật đầu cười.
Tỷ, cho em đường sống! – Trang 10

Chương 37

Trong bếp hỗn loạn “gà bay chó chạy”, cái kia là đang giết chóc, cái kia chính là máu rơi.
Tả Húc nằm trên ghế sô pha, từ cửa bếp tỏa ra khói cuộn dày đặc, hắn rất muốn nói cho Lương Ưu Tuyền, trong siêu thị đã có bán những món ăn sẵn, có gà, vịt, cá…
“Tiểu Tuyền nè, chúng ta lúc nào thì được ăn cơm ah…” Tả Húc nhìn đồng hồ treo tường, hai giờ chiều rồi.
“Ah, sắp rồi, vật liệu ngay lập tức được chuẩn bị đây.”
“…” Nói các khác, cô nàng giằng cô trong bếp suốt mấy tiếng, lại vẫn chưa cho một món nào ra khỏi nồi.
Bên này, Lương Ưu Tuyền đem dao thái rau đè trên quyển sách dạy nấu ăn, cẩn thận đong đếm gia vị, cô hy vọng Tả Húc sẽ ăn được món ăn do cô tự mình làm, lại để cho hắn có thể cảm nhận không khí ôn hòa của một gia đình.
Tả Húc đã đói đến mức bụng kêu rột rột, nhưng Lương Ưu Tuyền lại cấm hắn không được lại gần cửa bếp dù là nửa bước, thậm chí còn không cho phép hắn lại gần cái tủ lạnh trong bếp để ăn vụng nữa.
Cho nên, Tả Húc đành phải lén lén lút lút chui vào phòng ngủ, vơ lấy điện thoại ở đầu giường, một bên nhanh chóng ấn một dãy số, một bên lại phải canh chừng Lương Ưu Tuyền đột ngột xuất hiện, cái dáng vẻ đầu trâu mặt ngựa kia giống như tội phạm đang bị truy nã.
“Này này, lập tức mang một túi bánh bích quy tới cho tôi, nhanh lên!”
Nói chuyện điện thoại xong, Tả Húc giống như không có việc gì quay lại phòng khách, không có cơm ăn, chỉ có thể uống nước.
10 phút trôi qua, chuông cửa vang lên
Tả Húc vội chạy ra trước cửa, tưởng rằng gặp được bạn tốt Đinh Đới Vĩ mang lương thực đến, không ngờ lại phải nghênh đón tình địch Ngô Thiên Khải.
Tả Húc giơ chân lên ngăn trước cửa “Anh đến đây không phải là vì muốn nhanh chóng bị đả kích đấy chứ?”
(nguyên văn là ‘Nhĩ giá bất thị thượng cản trước thụ thứ kích ma?’ ~ ta phải dịch sao đây?)
Ngô Thiên Khải hạ bó hoa trong tay xuống, cười khiêu khích “Thế sao? Tiểu Tuyền mời tôi đến đấy.”
Tả Húc híp mắt lại nhìn vào bếp “Lương Ưu Tuyền! Em chui ra đây ngay cho anh!”
Lương Ưu Tuyền người đầy máu động vật, giơ dao thái rau đi ra từ phòng bếp, dọa Ngô Thiên Khải và Tả Húc khẽ lùi lại.
Lương Ưu Tuyền bỏ qua Tả Húc, vung dao lên chào hỏi Ngô Thiên Khải “Ah, anh cuối cùng cũng đến rồi, mau vào bếp cùng tôi đi.”
Ngô Thiên Khải ưng thuận, lách qua Tả Húc, nhíu mày.
“…” Tả Húc vốn định cùng qua xem, không ngờ cửa bếp đã đóng lại.
Lúc này, Đinh Đới Vĩ thấy cửa không khóa liền đẩy cửa rồi hô “Hii, anh chàng đẹp trai ngon miệng đến rồi đây ~ …”
“…” Tả Húc thấy hai tay hắn trống trơn, vẻ mặt không chút thương tiếc ném một chiếc đệm ra.
Đinh Đới Vĩ linh hoạt né tránh, theo bản năng xua xua đồng khói đặc trước mắt “Xảy ra chuyện gì, hỏa hoạn rồi hả?!”
Tả Húc vô lực nằm trên ghế sô pha “Tuyền tỉ khăng khăng đòi làm cơm trưa tình yêu, cậu đi đi, tôi hiện tôi đói đến mức không còn sức để xử cậu nữa rồi.”
Đinh Đới Vĩ vừa vặn cũng chưa ăn cơm, hắn lấy trong túi quần ra một gói kẹo cầu vồng, ném cho Tả Húc “Fan hâm mộ tặng đấy, xem, tôi đối với cậu thật tốt.”
Tả Húc xé giấy gói, chọn lấy một viên kẹo vị nho cho vào miệng, lầu bầu “Nếu là bạn bè thì giúp tôi giải quyết tên dai dẳng trong bếp trước đi.”
Đinh Đới Vĩ nghe được một chuỗi tiếng cười ồm ồm liền đi đến bếp nghe lén, sau đó lại xoay người, khom lưng quay lại bên cạnh Tả Húc “Ai đang ở nhà cậu đấy? Đồng nghiệp của Lương Ưu Tuyền?”
“Ngô Thiên Khải… Quên nói cho cậu, tôi với hắn tuyên chiến rồi, hiện tại chúng tôi là tình địch.” Tả Húc càng nghĩ càng tức giận, Lương Ưu Tuyền rõ ràng là cố ý đối nghịch với hắn mà.
Đinh Đới Vĩ thở dốc vì kinh ngạc, sờ lên trán Tả Húc “Tôi chỉ là hi vọng cậu chiếm hết tiện nghi của Lương Ưu Tuyền rồi lui lại, không ngờ cậu thật sự có can đảm nhảy vào trong hố lửa?! Cậu đang rèn luyện khả năng kháng đòn sao?…”
“…” Tả Húc gạt ngón tay Đinh Đới Vĩ ra “Cô ấy rất tốt, thật đấy, còn tìm tình địch của tôi đến để cùng nhau làm cơm trưa cho tôi nữa chứ, đúng là một cô gái tốt…”
(Ôi vì Chúa, em nghĩ đến nước này thì em cũng phục chị rồi…)
Đinh Đới Vĩ đối với cửa bếp giơ hai ngón tay lên “2″, quay đầu an ủi Tả Húc “Bỏ đi bỏ đi, những người phụ nữ muốn xu nịnh còn rất nhiều, rất nhiều, cậu ngàn vạn lần đừng luẩn quẩn trong lòng.”
Vèo!… Một cây dưa leo phi thẳng đến gáy Đinh Đới Vĩ, Lương Ưu Tuyền hai tay chống nạnh, đằng đằng sát khí.
Đinh Đới Vĩ lập tức trốn sau lưng Tả Húc “Darling ah… Cứu tôi…”
Tả Húc sẵn tức giận trong lòng, mượn chuyện tư báo thù riêng “Lương Ưu Tuyền! Đánh bạn của anh là không nể mặt anh, lập tức xin lỗi Đinh Đới Vĩ ngay!… Ah…” Nhưng là lời của hắn còn chưa dứt, một quả cà lại bay tới. Tả Húc nhanh nhẹn né tránh, quả cà vừa vặn trúng ngay xương gò má của Đinh Đới Vĩ.
Lương Ưu Tuyền giật tạp dề ra vứt xuống mặt đất, nói “Từ tám giờ sáng đến giờ em đã bận rộn đến đây chính là để làm cho anh một bữa cơm! Anh không cảm động còn chưa tính, lại còn cùng cẩu bằng hữu nói bậy sau lưng em! ***, tốn sức mà chẳng được biết ơn, em về!” Nói xong, cô đi đến trước cửa đổi giày.
Tả Húc thấy cô định đi cũng không ngăn cản, cho đến khi Lương Ưu Tuyền đi ra khỏi cửa, hắn mới đuổi theo.
Lương Ưu Tuyền hầm hừ ấn nút thang máy, ngẩng lên đã thấy hắn đứng im lặng ở bên cạnh. Vì vậy cô cố ý dùng túi xách đập vào bụng hắn, tiếp theo xoay người, đi đến đường thoát hiểm. Tả Húc vẫn không nói lời nào, chỉ là cô đi đến đâu hắn theo tới đó.

Từ tầng cao nhất đến tầng một, tổng cộng 22 tầng, tiếng bước chân “âm vang mạnh mẽ” của Lương Ưu Tuyền vòng qua vòng lại trên cầu thang bộ trống trải. Cô biết rõ cái “âm hồn bất tán” Tả Húc đang đi theo mình nên không ngừng bước nhanh hơn, tạo một khoảng cách nhất định giữa hai người. Đúng lúc chỗ

Trang: [<] 1, 52, 53, [54] ,55,56 ,59 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT