|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
Chạy kiểu gì?
- Sống thử đi thì biết.
Và tôi bắt đầu biết đến khái niệm: ” Sống thử ” từ đó.
Có điện thoại, tôi nhắn tin với Nam nhiều hơn. Lúc đầu thì hỏi về chuyện anh Hải và Linh, rồi dần dần nói toàn những chuyện không đâu cả ngày trời. Mới sáng ra, đã có tin nhắn của Nam: ” Chúc Đan ngày mới vui vẻ!”. Trong giờ học cũng thủ thỉ: ” Đang học môn này này nè, buồn ngủ quá à” . Trưa đến: ” Đan ăn cơm chưa, đang làm gì thế. Nam nóng quá à, hôm nay học cả ngày nè ,… ” hay hâm hâm nên thì hỏi: ” Nhớ Đan quá à, Đan nhớ Nam không? “. Buổi chiều đang làm việc ở nhà hàng: ” Hôm nay đông khách không Đan? Làm từ từ không mệt nhé. Thương Đan nhiều nhiều “. Nửa đêm mới đi làm về mệt lử đử và vừa tắm xong: ” Đan tắm rồi ngủ đi nhé, muhzz muhzz, thương thương … “. Nhưng nếu không có những tin nhắn như thế, tôi lại thấy nhớ nhớ, trong lòng khó chịu và có cảm giác ngóng trông đợi chờ.
Với tôi bấy giờ, Nam là một chàng trai vô cùng dễ thương.
Hè năm thứ nhất, tôi và Linh cũng không về quê. Linh năn nỉ nhờ tôi giúp một việc rằng, nếu bố Linh có hỏi thì bảo đi làm thêm với tôi. Tôi cũng thay Linh nói dối. Mẹ tôi dặn dò:
- Làm gì thì làm, phải giữ mình nghe chưa?
- Con đi làm gia sư, lương ổn định, ngày có hai tiếng thôi mẹ à. Mẹ đừng có lo. Ông bà chủ của con tốt lắm. Hôm nào bận học, có thể nghỉ và cho dạy bù vào ngày hôm sau mà.
Tôi cũng nói dối để mẹ yên tâm. Vì nếu nói tôi làm phục vụ ở nhà hàng ăn, thì chắc chắn mẹ lại tưởng tượng đến những cô gái qua các bộ phim truyền hình Đài Loan, Trung Quốc, với bộ đồng phục: mặc váy siêu ngắn, đi giày siêu cao, và khuôn mặt được tô vẽ cũng siêu kĩ càng. Điều đó chỉ khiến mẹ thêm lo lắng hơn, mà sự thật thì nhà hàng tôi đang làm thêm không phải như thế. Ngược lại, môi trường làm việc rất sang trọng, rất sáng sủa, và hết sức lịch sự.
- Mẹ chẳng biết tụi bây sống, ăn ở và học hành ra làm sao. Kể mà trường con học, nó gần nhà thì bố mẹ còn lên thăm, mang gạo, mang ngô, mang khoai cho con như mấy người gần nhà mình. Con làm mẹ đâm lo. Xem mấy vụ án án trên tivi mà mẹ sợ quá. Con đi làm, thấy có gì bất thường từ đầu là phải nghỉ ngay, con à. Con đi làm thì mẹ cũng không cấm, nhưng đừng có để ảnh hưởng việc học nghe không? Có chuyện gì thì cũng phải điện thoại về nhé. Bố mày đi đâu cũng khoe cái Di Đan nhà này thế nọ thế kia. Cho nên ráng giữ thân mà học hành tử tế, con à.
- Con biết rồi mà mẹ. Con đi làm, gom tiền rồi con mua một cái di động tặng mẹ. Chứ mỗi lần gọi về nhà bác hàng xóm, con thấy cứ thế nào. Con thấy bác ấy tỏ vẻ khó chịu lắm.
- Thôi thôi, suốt ngày xắn gấu quần lên bì bõm ở đồng ruộng. Mẹ dùng di động làm gì. Có tiền thì cứ để mà ăn cho khỏe, con à.
Tôi nghe thấy tiếng bác hàng xóm kêu lên: ” Nhanh nhanh bà ơi, tôi cũng đang chờ điện thoại của thằng con đây này. Nói gì mà lâu thế “. Mẹ tôi rối rít: ” Dạ dạ, xong ngay đây bác “. Mẹ tôi luống cuống nói vài từ rồi vội cúp máy, khiến tôi cũng chẳng rõ nữa. Tôi thấy giận bác hàng xóm, chẳng ” tối lửa, tắt đèn có nhau ” gì cả.
Tôi bước vào kì học hè năm thứ nhất, nhìn đứa nào ở lớp cũng già đi. Không già tự nhiên theo năm tháng thì cũng già bởi phấn bởi son. Tôi thấy khuôn mặt mình chẳng còn ngây ngô nữa. Tuy không quệt phấn trắng, tô son hồng như các bạn khác thì tôi cũng chẳng còn giống một cô gái từ quê lên thành thị học của ngày nào. Lông mày không còn mọc tứ lung tung, tôi đã tự tỉa mảnh thành một đường cong, tuy nhiên thì nhìn hai bên cũng không được cân xứng cho lắm. Tôi không còn mặc quần vải, áo sơ mi trắng như bộ đồng phục đến trường thời phổ thông. Tôi diện quần jean, áo thun, cũng đủ màu xanh, đỏ. Tóc tôi thay vì dài đến hông, đen óng bởi nước bồ kết và thơm mùi hoa bưởi như ở quê thì giờ được cắt ngắn ngang vai, duỗi thẳng và buộc cao như đuôi gà. Cám giác như chính tôi cũng đang lột xác như một con cua đến ngày phải thay cái mai của nó vậy. Hiếu ngồi cạnh tôi, trâm trọc:
- Đan khác thế, yêu rồi hả?
- Sao cậu hỏi thế? Cậu cũng vậy mà, đầu tóc để dài ra, cái ngắn cái dài như trai Hàn ý nhỉ, còn nhuộm màu tây tây nữa chứ.
- Ừ! Đang yêu. Thế mới hỏi Đan, Đan yêu à?
- Làm gì có! – Tôi chối thẳng, rát rát da mặt.
- Vậy làm gì mà ửng mặt lên thế kia ? – Hiếu cười đểu.
- Ừ thì có, thích thích thôi. Chứ chưa có gì. Tôi thề đấy.
- Cái thằng bên IT chứ gì, tôi coi rồi, đẹp trai dữ. Di Đan nhà mình khéo chọn người vậy ta. Nhưng mà cảnh báo à nha, trai đẹp như nó, như tôi là đa tình lắm đó. Haha.
Tôi nhớ hồi mới vào lớp, Hiếu như ông già, nhà quê y như tôi. Hiếu còn bảo, nhìn con gái thành phố ghét lắm, mặc quần jean bó chặt người, cạp quần thì trễ hở lung tung, có ngày bắt con kiến bỏ vào, cho chừa cái thói ăn mặc thiếu vải đi. Tôi cười khoái. Thế mà chưa đầy một năm sau, ai cũng khác, ai cũng như người thành phố với cách ăn mặc hợp thời. Hiếu khác, tôi cũng khác. Hiếu kể tôi nghe, cậu ta đang để ý một cô bạn ở lớp bên, xinh gái, học giỏi, nhà giàu và cực kì kiêu căng. Cô ta thì tưởng Hiếu không thèm để ý đến mình nên cứ ngày một dấn thân lại chinh phục. Hiếu càng khoái, càng chơi trò nhử mồi cho cá ăn. Tôi bảo Hiếu mới là người kiêu. Hắn cười nghiêng ngả: ” Con gái bây giờ dại lắm, ngu lắm cơ “. Tôi nhíu mày nhìn sang phía hắn, cái đầu hắn vẫn lắc lư theo tiếng nhạc, khuôn mặt chữ điền nghênh nghênh nhìn lên trên bục giảng, đôi mắt nhắm hờ như kẻ say. Câu nói đó làm tôi suy nghĩ miên man mãi.
Phải nói, Hiếu là cậu bạn tốt, rất thật và cực chân thành. Có buổi sáng, hắn còn mua cả khoai luộc, bánh mì cho tôi ăn sáng chung. Hắn sẵn sàng dắt bộ chiếc xe đạp bị hỏng hóc của tôi đi sửa chữa giữa cái nắng gay gắt của trưa Sài Gòn mà chẳng phàn nàn hay kể công, đòi tôi thứ này thứ khác để bồi dưỡng. Những ngày hắn nghỉ học, tôi lại xé giấy trong tập vở để viết giấy xin phép gửi lên cho thầy cô giáo bộ môn nào khó tính và cần phải điểm danh sinh viên để cộng thêm vào cột điểm chuyên cần. Đến bài kiểm tra, tôi và hắn lại thường xuyên làm chung đề, để rồi có lần sai y chang nhau bị giáo viên phát hiện và phạt bằng cách chia đôi số điểm.
Hắn rất khó hiểu, khi thì như trẻ con, khi thì học đòi làm người lớn. Có lẽ, hắn yêu rồi chăng? Vì hắn bảo chỉ có yêu, con người ta mới chịu thay đổi để làm hài lòng đối phương mà. Tôi gãi đầu: ” Mình đã thay đổi những gì mà cho là yêu nhỉ? ”
Sinh nhật của tôi Linh cũng quên. Khi tôi gọi điện thì Linh bảo xin lỗi, đang vi vu cùng anh Hải dưới Vũng Tàu, cuối tuần này về sẽ có ” quà to “. Hừm, thì cũng phải, ai bảo sinh nhật của mình rơi vào ngày cuối tháng cơ. Bạn bè cùng lớp đứa thì về quê, đứa thì đăng kí đi làm thêm, đứa không bận gì thì mình có chơi thân đâu mà mời. Hơn nữa ở lớp, tôi cũng chẳng phải là sinh viên nổi trội gì về mọi mặt. Tôi chỉ muốn sinh nhật mình có những người bạn thân như Linh để trò chuyện, thủ thỉ. Đây là Sài Gòn, chứ chẳng phải quê tôi mà bày vẽ sinh nhật ra. Thật là quá tốn kém và lãng phí. Tổ chức sinh nhật xong, chắc cả tháng cũng chẳng có mì tôm mà ăn quá. Tôi cười một mình.
Những năm sinh nhật về trước cùng đám bạn ở quê, vui vẻ, đông đúc cùng bao nhiêu người tại gốc cây cổ thụ: không cầu kì, cũng chẳng tốn kém. Mẹ tôi chỉ mua vài cân bánh kẹo để cho tụi trẻ con ở làng. Còn đám bạn đáng yêu của tôi thì hát ca vang khắp làng xóm. Nhà đứa nào có quả gì ăn được là mang ra hết, chủ yếu là bưởi còn non với ổi xanh. Có đứa còn đi ngắt hoa dại, quấn với cỏ non về làm vòng hoa để đội lên đầu. Tôi vẫn cất giữ cẩn thận ba cái vòng hoa cỏ ấy ở trong phòng học, chúng được để khô và có thứ mùi thơm rất lạ: ngai ngái của hoa dại, xen lẫn những giọt sương đêm còn đọng trên nhánh cỏ non mềm. Đó là những kí ức đẹp một thời của tôi: hồn nhiên, và trong veo.
Nam cũng chẳng nhắn tin nói gì. Tôi xoay xoay cái điện thoại, chần chừ mãi rồi cũng nhấn nhấn bàn phím hỏi thăm:
- Cuối tuần, Nam bận gì không?
- Trời ơi, bận muốn chết luôn nè. Bộ bữa nay cô nàng Di Đan rảnh hả.
Tôi bực quá, chẳng nhắn tin trả lời lại nữa.
Tôi bước vào nhà tắm, gội đầu, ủ xả thơm nhức mũi. Tôi tự thưởng cho mình một ngày sinh nhật cô đơn như thế. Sau đó, sẽ ra đầu hẻm vào mạng online, viết blog, nghe nhạc, đọc báo… . Gần một năm ở Sài Gòn, tôi gần như lột xác hẳn. Không còn là đứa con gái quê mùa phải mò mẫm cách sử dụng máy vi tính, hay ú ớ, ngượng ngịu nói chuyện với người khác bằng ngôn ngữ Tiếng Anh.
Tôi vốn là đứa rất tự tin vào mình. Nhưng Diệu Linh thì luôn ca cẩm: ” Em Cám Di Đan là đứa tự phụ vô cùng, nhưng trong chuyện tình cảm thì lại là người tự ti một cách quá đáng”.
Nào thì đủ thứ tin giật tít, từ trong nước cho đến ra nước ngoài: bạo loạn, thời tiết, giá cả, giao thông rồi đến đời sống sinh viên. Tất cả đều không có gì khả quan và mới mẻ hơn những ngày trước. Tôi bắt đầu thở dài.
Đang là cuối tháng tám, thời tiết ngoài Bắc bắt đầu giao mùa. Tôi tính điện thoại về nhà hỏi thăm bố mẹ, nhưng cứ nhớ đến câu nói cằn nhằn của bác hàng xóm lần trước mà tôi phát cáu. Cứ tính hết tháng này đến tháng khác, dư dả tiền làm thêm sẽ mua
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




