watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:42 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3818 Lượt

tay con gái từ ái dụ dỗ nói.

“Nhưng…..” Cô thầm nghĩ cùng Lãnh Tiêu khiêu vũ a!

Đỗ Lệ nhi bỉu môi không cam tâm tình nguyện chuyển bước.

“Không có nhưng mà huống chồ Lãnh Tiêu người còn chưa trở lại làm sao con có thể bởi vì nó đến muộn mà buông tha cho cơ hội thể hiện mình xinh đẹp” Con gái ngốc con lại chỉ vì thủ hộ một gốc cây mà buông tha cho cả khu rừng sao?

“Điều này cũng đúng ăn mặc xinh đẹp phải phơi bày ra” Hư vinh quấy phá. Đỗ Lệ Nhi qua giây lát liền đã quên chuyện vốn vẫn đang kiên trì.
“Đi, mẹ trước dẫn con qua làm quen với tập đoàn Quý Phong”

Băng Nhi bị vắng vẻ một bên không nói gì lắng nghe tình yêu cuồng nhiệt của Đỗ Lệ Nhi đối Lãnh Tiêu, ngực bỗng dưng trải qua một hồi quái dị

Cô là làm sao vậy, cũng không phải lần đầu tiên nghe được vì sao trong lòng lại cảm thấy không vui.

Đi xuyên qua đường mòn Băng Nhi vốn đi về hướng cửa chính tiến độ thình lình phần chúc

Một đạo thân ảnh cô tuyệt đối sẽ không nhận sai xuất hiện ở hiện trường buổi tiệc, Lãnh Tiêu.

Cách kính thủy tinh sát đất khổng lồ, cô gần như tham lam ngắm nhìn hắn mục kích phong thái nhẹ nhàng của hắn trong nháy mắt bắt lấy được vô số ánh mắt ái mộ trong đó đương nhiên cũng bao gồm Đỗ Lệ Nhi.

Chỉ thấy cô ta vốn đang cùng một vị thiếu gia khác khiêu vũ lập tức xoay người bỏ lại người nọ chạy vội đến bên người Lãnh Tiêu bằng mọi cách nịnh nọt dây dưa hắn làm nũng bày ra một bthân trang phục lộng lẫy.

Băng Nhi si ngốc nhìn qua hắn đối Lệ Nhi nở một nụ cười mị hoặc nhìn thẳng cô tươi cười rạng rỡ, bất chấp ở đây phần đông tân khách ánh mắt kinh ngạc đối với hắn dâng lên một nụ hôn nhiệt liệt.

Trái tim dường như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, Băng Nhi cảm thấy một cổ đau đớn khó chịu xâm nhập cô.

Lại nữa rồi, tại sao vừa nhìn thấy hai người bọn họ ở cùng một chỗ tiếp theo là cùng nhau khiêu vũ lòng cô lại đau như vậy, rất đau?

Băng Nhi xoay người hướng đường mòn u ám chạy nhanh rời đi cô không muốn tiếp tục nhìn Lệ Nhi mỉm cười hạnh phúc như thế nép vào trong ngực của Lãnh Tiêu, cô không muốn nhìn hắn đối với cô ấy thì thầm lời nói nhỏ nhẹ

Cho đến đêm lạnh như nước lãnh khí làm cho ý thức đau đớn của cô phai nhòa bớt, Băng Nhi lúc này mới phát hiện mình cách chỗ Lãnh gia sắp xếp cho Tiểu Bạch ở không xa.

Trước khi trở về đi nhìn Tiểu Bạch một chút hẳn là không sao a!

Cô đã vài ngày không gặp được chú chó này cũng không có gặp Lãnh Tiêu rồi kể từ lần trước ở vườn hồng sau.

Nhớ lại cùng hắn cái gọi là “dạy dỗ” mặt Băng Nhi thoáng chốc đỏ lên không thôi.

Trong đầu hiện lên những hình ảnh làm cho người ta xấu hổ dựa vào dựa vào cánh trăng dẫn đường Băng Nhi vụng trộm chạy tới căn phòng nhỏ mà chú chó cư trú.

“Tiểu Bạch, tao đến thăm mày cùng chó con đây.”

Nghe được thanh âm người quen Tiểu Bạch hưng phấn mà nhào tới trước phun cái lưỡi màu hồng phấn vui vẻ quấn quanh chân cô.

“Hư đừng sủa” Băng Nhi khẩn trương trấn an chú chó không biết sau lưng một nhân ảnh sớm đã đến đây.

“Thì ra cô tránh ở nơi này” Ánh mắt nam tính nóng bỏng không một cái chớp mắt trong nháy mắt chằm chằm vào cô.

“Thiếu gia, anh…sao anh chạy tới nơi này, buổi tiệc?” Vừa quay đầu lại Băng Nhi kinh ngạc trừng to thủy mâu.

Cô không nghĩ tới Lãnh Tiêu sẽ chạy tới nơi này tìm cô?! Là vì ở trong buổi tiệc không phát hiện cô sao?

“Tôi cũng không phải chủ nhân buổi tiệc không cần phải một mực ở đó” Hắn giống như không thú vị nói.

“Phải không? Còn Lệ Nhi? Anh bỏ cô ấy một thân một mình không tốt lắm đâu?” Băng Nhi chậm rãi đứng dậy ánh mắt né tránh hỏi ngữ khí khàn khàn ẩn chứa nội tâm chân thật.

Thấy rõ Băng Nhi tâm tình chua xót, Lãnh Tiêu nhíu mày cười, vật cưng của hắn đang ghen sao? Thú vị.

“Đi theo tôi” Hắn một phen bắt được tay của cô lôi kéo cô rời đi nhà chó.

“A” hắn muốn dẫn cô đi chỗ nào?!

Lòng Băng Nhi đang hoảng loạn bị hắn nắm tay như thể mù quáng mà đi theo phảng phất hắn muốn dẫn cô đến tận chân trời góc biển.

Trời ạ! cô đang suy nghĩ lung tung cái gì!

“Nơi này là….” Sau khi hoàn hồn Băng Nhi mới phát giác mình đang trong một căn phòng lớn rộng rãi thoải mái.

“Phòng ngủ của tôi” Lãnh Tiêu thản nhiên nói.

Buông tay cô ra hắn kính tự cởi ra áo khoác tây trang trên người.

“Có thể nghe thấy thanh âm diễn tấu của ban nhạc” Bên tai truyền đến vài tiếng nhạc gần như không thể nghe thấy nơi này cách sảnh buổi tiệc có chút khoảng cách a!

“Tôi nghe Lệ Nhi nói cô đang ở đây trước khi khiêu vũ liền rời đi hội trường” Tiện tay vứt xuống dưới áo khoác Lãnh Tiêu biết rõ còn cố hỏi.

“Ừ, tối nay tới đây chỉ là vì muốn gặp mặt nói lời trí tạ với chủ tịch. Sau đó không còn chuyện của tôi nữa” Cho dù hai mẹ con Lệ Nhi không có đuổi cô đi cô cũng biết mình sẽ không ở đằng kia đợi quá lâu.

Cô hèn hạ căn bản không xứng với loại trường hợp hoa lệ này, Băng Nhi tự ti mà nghĩ.

“Không ai mời cô khiêu vũ sao?” Hắn thuận miệng hỏi.

“Không có. Hình dáng này của tôi không có người muốn cùng tôi khiêu vũ” cô cười khổ đùa cợt mình.

“Cũng tốt” Như vậy tựu cũng không có người phát hiện bảo vật mà hắn đang khai quật

“Thiếu gia cũng cảm thấy Băng Nhi mặc như thế rất xấu a?” Phát hiện tầm mắt Lãnh Tiêu dừng lại

tại trên người Băng Nhi lầm tưởng hắn là đang nhìn quần áo cô băn khoăn lôi kéo vạt áo.

“Bộ đồ này…xác thực không hợp với cô quá mức chững chạc. Là quần áo Lệ Nhi không cần a!” Tùy tiện đoán cũng biết.

“Kỳ thật bản thân quần áo rất đẹp là tôi không xứng với nó” Màu đen kịt có loại hương vị lười biếng nhưng mà mặc trên người cô có vẻ quá ảm đạm.

“Không, là bởi vì tuổi cô còn rất trẻ không thích hợp với màu sắc ảm đạm này” Hắn ăn ngay nói thật cô đang lúc thanh xuân dạt dào hẳn là nên mặc các loại trang phục mỏng màu sắc tươi sáng như lam nhạt, vàng nhạt.

“Nhưng mà, nếu không phải Lệ Nhi cho tôi bộ lễ phục này, tôi không có khả năng được phép đến nhà thiếu gia” Đương nhiên cũng không thể nhìn thấy hắn.

Băng Nhi vụng trộm nhìn hắn một cái phát hiện hắn đang nhìn cô hoảng hốt tranh thủ thời gian cúi đầu xuống.

“Thích quần áo đẹp không?” Hắn trầm ngâm hỏi.

“Tôi nghĩ không người nào, không một cô bé nào sẽ không thích” cô nhỏ giọng nói.

“Phải không? Đi, dẫn cô đi một chỗ” Mở cửa phòng, hắn bắt lấy tay của cô liền đi.

“Thiếu gia muốn dẫn Băng Nhi đi chỗ nào?” Băng Nhi cảm thấy vừa hoang mang vừa mờ mịt chỉ có theo sát Lãnh Tiêu.

Chuyển qua một hành lang gấp khúc hắn thình lình đẩy ra một cửa phòng khác trực tiếp đi vào phòng giữ quần áo.

“Gian phòng này vốn là phòng ngủ của Vũ Hồng cô ấy là con gái nuôi của mẹ tôi sau khi lấy chồng đã không ở nơi này tôi nhớ cô ta để lại chút ít quần áo trong này” Đẩy ra tủ quần áo Lãnh Tiêu đơn giản nói.

“Thiệt nhiều” Đập vào tầm mắt Băng Nhi chính là từng dãy quần áo xinh đẹp cô cứng họng không kịp nhìn.

“Ừ, liền cái này mặc lên đi!” Bay vùn vụt trong tủ treo quần áo đủ mọi màu sắc, Lãnh Tiêu chọn lấy một bộ trong đó gỡ xuống.

Băng Nhi hai mắt đăm đăm tầm mắt như thế nào cũng vô pháp từ trên quần áo dời đi.

Đây là trang phục đẹp nhất mà cô từng thấy với áo choàng màu tím phấn (hồng tím) bề mặt phủ một lớp voan và satin tựa như giấc mơ đẹp làm người khó có thể tin nó là sự thật ti gấm ôn nhu tỏa sáng hiện ra ánh sáng rực rỡ làm say lòng người.

“Thiếu gia, không tốt đâu! Chiếc váy này” Cô sợ đụng một cái chiếc váy sẽ biến mất a!

“Không thích sao?” Hắn không vui nhíu mày.

“Không, không phải, nó đẹp động lòng người như vậy, chỉ là….” cô không xứng a!

“Kêu cô thay thì thay đi không nên nhiều ý kiến như vậy” Lãnh Tiêu là không hài lòng.

“Tôi sợ chủ nhân của chiếc váy biết sẽ không vui” Ánh mắt khát vọng của cô như thế nào cũng không rời khỏi chiếc váy xinh đẹp a! Nhưng mà đây không phải là đồ của cô nha!

“Cô ấy sẽ không biết huống hồ những chiếc váy này Vũ Hồng đã từ bỏ, chồng cô ta đã sớm mua cho cô ta một đống lớn trang phục mới” Hắn đem chiếc váy đưa trước mặt cô ý bảo cô nhận.

“Nhưng mà….” Băng Nhi đụng cũng không dám đụng.

“Bỏ đi, tôi tự mình làm” Xoay qua bờ vai của cô Lãnh Tiêu đột nhiên kéo ra khóa kéo sau lưng lễ phục động tác cực kỳ nhanh một bả giật xuống quần áo xấu xí.

“A, thiếu gia” Đột nhiên xuất hiện cảm giác mát làm cho Băng Nhi bỗng nhiên phát giác trên người còn sót lại thiếp thân quần áo che đậy cường điệu mấy bộ vị, cô vừa thẹn vừa quẫn vây quanh ở chính mình.

“Thuần trắng tôi thích” Loại quần lót đơn giản của thiếu nữ cơ thể tinh tế và thanh khiết mang theo một cổ ngây thơ hấp dẫn dụ dỗ người phạm tội.

Đàn ông tập trung nhìn làm cho Băng Nhi ngượng ngùng xấu hổ cơ hồ từ đầu hồng đến ngón chân.

“Bộ lễ phục này thiết kế là không thể mặc nội y có

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,18 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT