|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
không, có bị bỏng không?”
Hàn Định Duệ nhịn xuống cơn đau rát, lắc đầu, mỉm cười trấn an mẹ: “Mẹ, con không sao.”
“Không sao là tốt rồi.” Mai Phương cố gắng áp chế cảm xúc, lập tức quay đầu mắng chồng, “Lạc Thành Hòa, ông làm cái gì vậy! Tức giận la mắng đã quá lắm rồi, sao lại quăng ấm trà vào người An Hải! Trong đó còn có nước nóng, nếu tiểu Duệ không kịp đỡ…… Nếu An Hải bị thương thì phải làm
sao?!”
“Anh……” Lạc Thành Hòa cũng mình tức quá, lúc ấm trà quăng khỏi tay lập tức thấy rất hối hận, may mà có tiểu Duệ ngăn kịp……
Tức giận của ông tạm thời giảm xuống, lo lắng con gái có bị thương không, nhưng còn chưa kịp mở miệng.
Ai ngờ Lạc An Hải lại đột nhiên dùng sức đẩy Hàn Định Duệ ra. “Cút! Ai muốn cậu xen vào việc của người khác!”
Không ngờ Lạc An Hải sẽ đột nhiên đẩy cậu ra, Hàn Định Duệ đang cố nén cơn đau từ lưng truyền đến, nhất thời không kịp phòng bị, cả người mất cân bằng.
Lạc An Hải thất thần, trơ mắt nhìn hẵn ngã ngồi xuống, tay phải đúng lúc cứa phải mảnh vỡ của ấm trà.
“Tiểu Duệ!” Mai Phương kinh hãi kêu lên.
“Lạc An Hải! Cô làm cái gì vậy?” Lạc Thành Hòa sợ run, lửa giận vừa nguôi bỗng nhiên tăng vọt, “Cô còn dám đối xử với em trai như vậy, ngoài việc gây chuyện ở bên ngoài cô còn làm được gì hả?!”
Cô không phải cố ý, cô, cô chỉ là……
Lạc An Hải nhìn cánh tay Hàn Định Duệ chảy máu, cả người run nhẹ nhưng khuôn mặt lại không lộ ra tia sợ hãi nào, vẫn quật cường nhìn thẳng.
“Ai bảo nó không cẩn thận.” Cô lạnh lùng đáp lời.
“Cô!” Không ngờ cô không chịu tỉnh mà còn nói ra những lời này, Lạc Thành Hòa tức giận đến phát run, “Cô cút cho tôi! Từ nay trở đi đừng bước chân về cái nhà này nữa!”
“Cái gì! Thành Hòa! Ông đang nói cái gì vậy !” Mai Phương không chịu nổi quát chồng, lại dịu dàng nói với Lạc An Hải: “An Hải, con đừng nghe lời ba con nói.” Cuối cùng mới đau lòng nhìn con trai.“Tiểu Duệ, con chờ một chút, mẹ đi lấy hòm thuốc.”
Mai Phương vội vàng đi lấy hòm thuốc, Lạc An Hải mím môi, cái gì cũng không nói, trực tiếp xoay người đi thẳng ra khỏi cửa.
Cô đi rất nhanh, bên tai còn có thể nghe được lời mắng nhiếc của Lạc Thành Hòa, nhưng cô chỉ nhớ đến vết thương đang chảy máu trên tay Hàn Định Duệ, cả lúc cậu che cho cô, cúi đầu, chăm chú nhìn vào mắt cô…… Đồng tử đen sẫm nhìn cô khiến cô vô cùng sợ hãi. Cô không chịu được, chạy đi thật nhanh.
Lạc An Hải run run lấy chìa khóa xe chuẩn bị bỏ đi, lại bị một người nào đó đoạt mất. Cô ngẩn người, lúc tỉnh lại đã thấy Hàn Định Duệ ngồi vào trong xe.
“Hàn Định Duệ, cậu làm gì vậy? Ra khỏi xe của tôi mau!” Cô căm tức nhìn cậu.
Hàn Định Duệ trực tiếp nổ máy, quay đầu bảo cô: “Lên xe.”
“Đây là xe của tôi! Cậu……”
“Lên xe.” Hàn Định Duệ không nhẫn nại.“Tôi đếm tới ba, cô không lên xe, tôi sẽ lái xe bỏ đi đấy.”
“……”
Lạc An Hải trừng mắt nhìn cậu, cô sẽ không chịu khuất phục, cô…… Ánh mắt nhìn thấy máu trên cánh tay cậu, con ngươi hơi co lại.
Lúc Hàn Định Duệ đếm tới ba, cô mở cửa lên xe
Hàn Định Duệ cũng không biết tại sao mình lại đuổi theo Lạc An Hải, lúc nhìn thấy Lạc An Hải rời đi, trong lòng bỗng nhiên dang lên một nỗi xúc động, cảm thấy không muốn buông tay cô ra, không kịp suy nghĩ, cậu vội chạy theo cô như một thói quen.
Đoạt lấy chìa khóa xe, ép cô lên xe, nhất thời cũng không biết nên đi đâu, đành phải đem xe chạy đến chỗ kinh doanh của cô.
Suốt dọc đường hai người chẳng nói gì với nhau, đến bãi đỗ, Lạc An Hải xuống xe, Hàn Định Duệ sờ sờ mũi, cũng xuống xe theo cô. Cậu đi theo cô vào thang máy, lên chỗ cao nhất cô ở.
Thang máy dừng lại, Lạc An Hải nhấn mật mã xong, cửa thang máy mới mở ra, chỗ rộng như vậy, ước chừng hơn trăm mét vuông mà chỉ có mình cô ở.
Đây là lần đầu tiên Hàn Định Duệ đến chỗ ở của Lạc An Hải, cậu nghĩ với cá tính cao ngạo của Lạc An Hải, chỗ cô ở chắc chắn sẽ vô cùng xa hoa, lộng lẫy, không ngờ chỗ này lại ấm áp, đơn điệu đến thế.
Phòng khách trưng bày một chiếc ti vi LCD bốn mươi inch, đối diện tivi là chiếc sô pha dài, ở giữa là một chiếc bà thủy tinh hình tròn, trên đất dải thảm lông mềm mại, vài cái gỗi mềm rải rác nằm trên ghế sô pha.
Phòng bếp cùng phòng khách dùng một tấm thủ tinh lớn duy nhất để ngăn cách, phòng bếp còn thêm một cái quầy bar hình vòng cung, bên cạnh quầy bar là quầy rượu cùng máy pha cà phê.
Còn có thêm ba phòng khác nữa, từ lúc mở cửa có thể nhìn thấy bên trái là thư phòng, bên phải hẳn là khách phòng, phòng ngủ thì nằm ở giữa. Chỗ rẽ còn có một cái bể cá nhỏ, bên trong chỉ nuôi mấy chú cá vàng, trong bể có một khóm cây xanh biếc.
Hàn Định Duệ kinh ngạc nhìn bể cá cùng mấy khóm hoa, cảm thấy hai loại này không hề giống tính cách của Lạc An Hải, một căn phòng ấm áp, thanh nhã hiện ra lù lù trước mặt cậu.
Lạc An Hải lấy một hòm thuốc trong ngăn tủ ra, thấy cậu còn đứng ngơ ngẩn ở cửa, liền lên tiếng nhắc nhở: “Còn đứng ở đó làm gì? Lại đây.” Giọng điệu lạnh lùng, nói xong cũng không để ý cậu, ngồi thẳng lên sô pha, mở hòm thuốc ra.
Nhìn thấy hòm thuốc, Hàn Định Duệ lại cảm thấy kinh ngạc. Chẳng lẽ cô muốn giúp cậu xử lí miệng vết thương? Từ khi nào cô trở nên tốt bụng như vậy? Rõ ràng vừa rồi cậu còn bị cô không biết ơn đẩy ngã, trên tay còn có một vết thương.
Cô sẽ không trả thù việc lúc nãy cậu cướp chìa khóa, ép cô lên xe đấy chứ? A! Còn có chuyện lúc trước vứt chìa khóa xe của cô đi nữa.
Tuy rằng nghi ngờ trong lòng, nhưng Hàn Định Duệ vẫn đi lên phía trước, ngồi trên sofa.
“Tay.” Cô ra lệnh cho cậu. Hàn Định Duệ ngoan ngoãn vươn tay phải ra.
Máu trên tay đã ngừng chảy, đóng thành từng cục huyết nhỏ li ti. Lạc An Hải dùng chiếc kẹp nhỏ, lấy một miếng băng gạt, thấm một ít cồn sát trùng, cẩn thận giúp cậu xử lý miệng vết thương.
Hàn Định Duệ rất kinh ngạc, không ngờ cô thật sự muốn giúp cậu bôi thước chứ không phải là muốn trả thù. Miệng vết thương vì cồn sát trùng mà hơi đau, nhưng cậu cảm nhận được cô đã cố hết sức nhẹ nhàng, dường như sợ làm đau cậu, điều này làm cho cậu cảm thấy hơi bất ngờ, không nhịn liếc cô một cái.
Đây là lần đầu tiên hai người ngồi gần như vậy, cô cúi đầu, lông mi dài cong vút, làm cho cậu có ý nghĩ muốn dùng tay chạm vào. Da cô trắng không tì vết, hô hấp nhẹ nhàng phất qua tay cậu, tim cậu dường như cũng rung động theo.
Lạc An Hải biết Hàn Định Duệ đang nhìn mình, cô cực lực duy trì vẻ mặt lạnh lùng, xử lí vết thương sạch sẽ, nhìn kĩ miệng vết thương không còn miếng thủy tinh nào còn sót lại, mới bôi thuốc, cuốn chặt băng.
Bó miếng vải lại cẩn thận, Lạc An Hải mới ngẩng đầu nhìn cậu, giọng điệu lạnh lùng nói: “Cởi áo ra đi.”
“Cái gì?” Hàn Định Duệ thất thần, cô muốn làm gì vậy?
Nhìn thấy sự hoảng hốt của cậu, cô cũng không khỏi chấn động. Giúp cậu xử lý tốt vết thương trên tay, bây giờ muốn thấy vết thương ở sau lưng cậu……
“Lạc An Hải, cô đổi tính khi nào vậy?” Từ khi nào cô bắt đầu quan tâm đến hắn?
Lạc An Hải không muốn quan tâm lời cậu nói, nói thêm một lần nữa: “Cởi áo ra, xoay người lại!”
Trong lòng Hàn Định Duệ tràn đầy ngạc nhiên, nhưng vẫn theo ý cô xoay người lại, cởi áo ra. Cánh
tay giơ lên động đến vết thương ở sau lưng, cậu khẽ than nhẹ một tiếng.
Lạc An Hải nhìn thấy vết bỏng lớn sau lưng cậu, không khỏi nhíu nhíu mày, cô đứng dậy đi vào phòng tắm, một lát sau cầm theo một cái khăn lông cừu đi ra.
Hàn Định Duệ nhíu mày nhìn cái khăn trên tay cô, thấy cô trừng mắt với cậu, cậu thức thời xoay người lại, khăn lông mát lạnh đặt trên da cậu, cơ bắp căng chặt dần nới lỏng ra.
“Tuy rằng cậu xen vào việc của người khác, nhưng vết thương này là do tôi…… Tôi không muốn nợ cậu.” Rốt cục Lạc An Hải cũng giải thích hành vi của mình, nhưng lại không nhịn được, thêm một câu châm chọc, “Đồ ngốc, đâu phải tôi không tránh được.” Cô khi đó đã chuẩn bị né rồi.
“Cho dù tránh khỏi ấm trà, nhưng bên trong vẫn có nước nóng mà? Sau đó nếu bị mảnh vỡ cứa phải… cô là con gái, không thể để dung mạo của mình bị ảnh hưởng được” Hàn Định Duệ biết cô sẽ không biết ơn, dù sao cậu che cho cô cũng không muốn cô cảm tạ, chỉ là hành động theo bản năng mà thôi.
Lạc An Hải mâu quang giận giữ, đột nhiên nhớ tới khi cậu gặp mấy tên lưu mang, lúc mười tuổi cũng như vậy, không sợ chết mà che cho cô, kêu cô chạy mau. “Vẫn ngu ngốc như xưa.”
“Cái gì?” Tiếng của cô rất nhỏ, Hàn Định Duệ không nghe rõ.
Lạc An Hải không nói nữa, đổ rượu thuốc trên tay vào chiếc khăn, tạm thời không muốn đôi co với cậu, tập trung xoa thuốc giúp cậu.
“Aaa!” Không ngờ cô đột nhiên dùng sức, Hàn Định Duệ đau đớn kêu lên: “Lạc An Hải!” Cô quả nhiên là muốn trả thù cậu, lúc đầu dịu dàng chỉ là muốn cậu lơ là cảnh giác.
“Không dùng lực làm sao có thể tiêu được vết bầm? không phải cậu luôn tỏ ra mình là anh hùng sao? Đau có tí mà đã kêu.” Lạc An Hải lạnh lùng châm chọc.
Hàn Định Duệ đột nhiên nghĩ đến năm cậu mười tuổi, vì cô mà cả người cậu bị đánh đến thâm tím, sau
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




