watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:14 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4226 Lượt

cùng cô ăn cơm trưa.

Không thể nào…… Buổi sáng khiến cô bực mình như vậy, bây giờ lại muốn bồi dưỡng tình cảm với cô sao?

Hàn Định Duệ yên lặng mở cặp lồng cơm ra, mặt không chút biểu cảm đáp lời, “Buổi chiều trường cho nghỉ, mẹ bảo tôi mang cơm trưa đến ăn với cô, ăn xong lái xe sẽ chở tôi về nhà.”

Nghỉ học? Lạc An Hải nhíu mày, trong trí nhớ không có màn này nha, nhưng mà cô chợt nhớ ra.

Lúc trước cô hất đổ hộp cơm mà Mai Phương chuẩn bị cho cô, Mai Phương đương nhiên sẽ không bảo con mình mang cơm đến ăn cùng cô, trừ khi muốn con trai bảo bối bị cô bắt nạt.

Xem ra là buổi sáng cô nhận hộp cơm của Mai Phương, làm cho bà cảm thấy cô đã tiếp nhận mẹ con bọn họ. Cho nên bây giờ tên nhóc này mới dám mang cơm tới trước mặt cô để ăn.

“Thật đúng là nghe lời, buổi sáng ở trong xe sao tôi không thấy cậu ngoan như vậy?” Lạc An Hải châm chọc cậu, không biết thế nào, vừa nhìn thấy tên nhóc, cô nhận ra mình có vẻ thích nói chuyện.

Cô còn nhớ, buổi sáng bị tên nhóc này đá xoáy ngược làm cho cô thật sự không thoải mái.

Hàn Định Duệ dọn xong cặp lồng cơm ba tầng, phía trên là hoa quả gọt sẵn, tầng thứ hai là cá rán, rau xanh cùng sườn, cuối cùng là cơm trắng với trứng ốp lếp.

Lạc An Hải nhìn Hàn Định Duệ cắt đôi miếng trứng ốp lếp, dịch vàng óng ánh chảy ra, chậm rãi thấm vào cơm trắng…… nhìn có vẻ rất ngon.

Hàn Định Duệ dùng đũa bới một chút cơm, nhấm náp thưởng thức mới trả lời, “Lái xe nghe lời mẹ tôi.” Cho nên cậu không có lựa chọn nào khác là bị đưa đến trường của cô, lại còn đưa tới tận cửa phòng học, cho dù không muốn, vẫn phải mang theo cặp lồng cơm đến trước mặt cô.

Nhìn tên nhóc ăn uống, Lạc An Hải nhận ra mình cũng đói bụng.

Cô quay đầu nhìn chiếc túi để ở ghế dựa phía sau lưng, không thể nào đối nghịch với bụng của mình, đành phải mở hộp cơm ba tầng ra.

Tầng thứ nhất vẫn là hoa quả, nhưng của Hàn Định Duệ là táo, mà của cô lại là dâu tây, bên cạnh còn có một hộp sữa đặc nhỏ, tầng thứ hai là cà rốt xào trứng, đậu hủ nhồi thịt cùng thịt chua, tầng thứ ba là mỳ xào thịt lợn kho.

Tuy rằng ở nước ngoài, nhưng nhà họ Lạc vẫn theo lối sống cũ, luôn luôn duy trì thói quen ăn uống của người phương Đông, bởi vậy ở nhà họ Lạc không hay xuất hiện kiểu ăn của người phương Tây, trong nhà còn mời cả đầu bếp Trung Hoa nổi tiếng nhất.

Từ nhỏ Lạc An Hải đi học đã đem theo đũa riêng, hơn nữa so với cơm Tây, cô lại thích đồ ăn Trung Quốc hơn.

Nhìn cặp lồng cơm, Lạc An Hải nhíu mày. Cô ăn dâu tây cùng với sữa đặc; so với cơm, cô thích ăn mì hơn…… Qua hộp cơm này có thể thấy được dụng ý của Mai Phương.

Nhưng mà Mai Phương làm sao biết được sở thích của cô?

Nhìn thấy nghi vấn trên mặt Lạc An Hải, Hàn Định Duệ nghĩ đến sáng sớm mẹ đã bận rộn ở trong bếp, không nhịn được nói: “Tối hôm qua mẹ tôi hỏi vú Trần cô thích ăn cái gì.”

Tuy rằng thái độ của vú Trần không tốt, Mai Phương cũng không để ý, cố gắng muốn biết Lạc An Hải thích ăn cái gì, không thích ăn cái gì, ngay cả hộp cơm màu xanh kia cũng tự mình đi mua, bởi vì biết cô thích màu xanh.

Lạc An Hải liếc Hàn Định Duệ một cái, hiểu được tên nhóc này đau lòng mẹ mình. Nghĩ cũng biết vú Trần không thể có thái độ tốt với Mai Phương được, nhưng mà cô cũng không cần lòng tốt của Mai Phương, đây là do bà ta cam tâm tình nguyện.

“Mẹ cậu cho rằng làm như vậy tôi sẽ cảm động khóc nức nở hay sao, sau đó sẽ chịu chấp nhận bà ta?” Lạc An Hải khinh thường hừ lạnh một tiếng, chậm rãi lẫy đũa gắp mì bỏ vào trong miệng, vừa ăn vừa nói: “Bảo mẹ cậu đừng có mơ.” Dù lấy lòng cô như thế nào, cô vĩnh viền luôn chán ghét Mai Phương.

Ưm…… Thịt kho này rất ngon, hoàn toàn hợp khẩu vị của cô.

Hàn Định Duệ không đáp, biết bây giờ có nói thêm cái gì cũng chỉ chuốc lấy nhục mà mà thôi. cậu yên lặng ăn cơm trưa, Lạc An Hải cũng không đếm xỉa gì tới cậu, biểu thị công khai lập trường xong, cô liền hưởng dụng nốt phần cơm của mình.

Nhưng bọn họ không gây náo loạn, không có nghĩa là người khác sẽ chịu ngồi im lặng.

Đầu năm nay luôn gặp những người ngây thơ không có ý tốt — nhất là những người không có duyên với Lạc An Hải. Tuy rằng không ai dám bắt nạt cô, nhưng những người đố kị với cô cũng không ít, mà trong đó sẽ có một số người thừa dịp nước đục thả câu, muốn thấy Lạc An Hải bị mất mặt.

“Trời ơi! Lạc An Hải, tớ có nhìn lầm không? Sao cậu lại mang cơm đến trường?” Người mới tới cố tình tỏ vẻ kinh ngạc, vừa nghi hoặc nhìn Hàn Định Duệ. “Thằng nhóc này là ai vậy? Sao chưa bao giờ tớ gặp qua nó? Tự dưng cậu có nhiều thêm người thân thích như vậy sao?”

Lạc An Hải ngước mắt, vừa nhìn cô gái tóc nâu, vừa ăn hoa quả. Nói thật, đối với loại khiêu khích ngây thơ này, cô thật sự không có hứng thú đáp lại.

Cô không tin đối phương không biết Hàn Định Duệ là ai. Trong giới thượng lưu này, tin tức truyền đi rất nhanh, nhất là những tin xấu thì càng khỏi phải nói, trước mặt làm ra vẻ tử tế, nhưng sau lưng lại nói xấu lẫn nhau, có khi tám đời tổ tông của người khác cũng bị bọn họ tìm ra ấy chứ.

Đối với loại thiên kim tiểu thư ngốc nghếch này, Lạc An Hải thật sự không muốn để ý tới. Cô đã gần qua cái tuổi ba mươi, so đo với một đứa nhóc làm gì cơ chứ? Nhưng người kia đã cố ý tới đây, nếu không moi móc được chút tin tức gì thì chắc không phải là cá tính của cô ta, cô ta chắc chắn không chịu mất mặt mà rời khỏi đây.

“Cầu Lị.” Rốt cục theo cũng bới ra được tên của cô gái tóc nâu kia trong trí, Lạc An Hải mỉm cười. “Tớ giới thiệu với cậu, đây là bà con xa của ba tớ……À, nó họ Hàn.” Cô không quên nhấn mạnh ba chữ cuối cùng,“Không cùng họ với tớ.” Một câu này mang theo tia cảm thán.

Khuôn mặt Cầu Lị đang đắc ý bỗng nhiên trở nên cứng đờ, thật khó coi, lại miễn cưỡng duy trì tươi cười.

Ba của cô ngoại tình bên ngoài, còn bao dưỡng thêm một đứa con trai, tuy rằng không ai dám nói ở trước mặt, nhưng nói xấu sau lưng thì ai mà biết được.

Lạc An Hải nhìn lướt qua, nhàm chán bĩu môi. Chậc, như đã bỏ chạy, một chút tính khiêu chiến cũng không có. Cô ở trong lòng xùy hừ, quay đầu liền thấy Hàn Định Duệ nhìn chằm chằm cô.

“Nhìn cái gì?” Cô tức giận lườm cậu một cái.

“Xem ra người đố kị cô cũng không ít.” Từ lúc cậu vào phòng học đến giờ, không có người tiếp cận cô, chỉ có mỗi một người mang phiền toái đến tìm cô.

“Sai.” Lạc An Hải nghiêm mặt, cầm dĩa nhỏ xiên một miếng dâu tây, chấm chấm sữa.“Không phải không ít, mà là rất nhiều.” Cô há miệng ăn luôn miếng dâu tây.

Hàn Định Duệ thấy cô không để ý chút nào, thậm chí còn coi đây là chuyện bình thường. Hành vi này của cô, cậu không thể lý giải nổi.“Cô thích bị đố kị?”

“Đúng vậy.” Lạc An Hải cười meo meo, lại nhét thêm miếng dâu tây vào miệng. “Nhất là người tôi ghét.”

“Tôi thích nhất “Hắn” cũng ghét tôi.” Tốt nhất là lúc người cô ghét chết đi, không cần giống như một kẻ bi thương, đuổi mãi mà không chịu rời.

Cô cùng cậu, vĩnh viễn không có khả năng!

Hàn Định Duệ cảm thấy hình như cô có ngầm ý gì đó, nhìn thấy nụ cười trên mặt cô, cậu suy nghĩ một chút sau đó chậm rãi mở miệng: “Tôi nghe giáo sư trong trường từng nói, có đôi khi chán ghét một người không phải chân chính chán ghét, mà là bởi vì thích mới có thể chán ghét.” cậu tạm dừng một chút, trong mắt có chút nghi hoặc:“Cô là vậy sao?”

“……” Khuôn mặt Lạc An Hải đang cười bỗng nhiên cứng đờ, trừng mắt nhìn tên nhóc trước mặt, sắc mặt dần trở nên xám nghoét, dâu tây trong miệng đang ngọt bỗng nhiên trở nên thật vô vị.

Lạc An Hải cực kì khó chịu. Cảm thấy mĩnh đã sắp ba mưoi tuổi, làm sao có thể đối diện nói chuyện nghiêm túc với một tên nhóc mới chỉ có mười tuổi kia chứ, nhưng đôi khi mọi việc lại xảy ra một cách bất ngờ như vậy, cô không chỉ nói chuyện nghiêm túc với tên nhóc kia, mà còn cảm thấy vô cùng tức giận.

“Tôi nói cho cậu biết, trên đời này có một lại chán ghét khác, đó là vô cùng chán ghét, nhất là cái loại người luôn tỏ ra đáng thương, khiến người ta cảm thấy vô cùng ghét. Cậu có biết vì sao không? Bởi vì tiền, cơm nó áo ấm, là nhu cầu của những kẻ đáng thương ở khắp mọi nơi, không phải sao? Cái loại mưu cầu danh vọng cùng địa vị, cho rằng chỉ cần bày ra bộ mặt đáng thương, nghĩ sẽ có người đồng tình với mình có phải không? Sai, sẽ chỉ làm cho người khác cảm thấy càng thêm chán ghét mà thôi!”

Một người cô đơn ngồi một mình trong phòng cô làm cái gì? Tại sao cô chết rồi còn cầm ảnh của cô làm gì nữa? Cho dù đến lúc chết vẫn nhớ kỹ tên cô, cậu cũng không lấy được cái gì, rõ ràng có thể vượt mặt cô, lại biến mình trở nên đáng thương và hèn mọn như vậy làm cái gì?

Chính là một tên ngốc! Ngốc đến ngu dại!

Nói xong những lời này, Lạc An Hải hoàn toàn không muốn liếc mắt nhìn tên nhóc kia thêm một cái nào, lập tức rời khỏi phòng học, chạy ra khỏi cổng trường, chiều nay tâm tình cô vô cùng xấu.

Nghe thấy tiếng chân chạy theo phía sau, cô xoay người, trừng mắt nhìn tên nhóc sau lưng.

“Đi theo tôi làm gì? Mau về nhà đi!” Giờ này phút này thứ cô không muốn nhìn thấy nhất là khuôn

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT