|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
chúng tôi lên xe và đi. Tôi trở nàng đến toà nhà Sky, sau đó chúng tôi đi lên quán cafe, ngồi xuống bàn.
– Hai em dÙng gì?
– Cho em hai ly cam vắt.
– Hai em đợi một chút.
Tôi liền rút điện thoại nhắn tin cho Trang:
“Chi den sky di, tang 4, ban thu 3 day”
“Uh. anh doi em mot chut”
5 phút sau Trang đến.
– Chị ngồi đi.
– Tâm, đây là Trang, còn đây là Tâm.
– Chào em.
Tâm không trả lời, mắt cứ nhìn ra ngoài đường, tôi vội nói đỡ.
– Chị uống gì?
– Một ly cafe sữa đi.
Tôi quay ra nói với phục vụ.
– Chị ơi cho em một ly cafe sữa.
Phục vụ bê cafe ra, Tâm vẫn nhìn ra ngoài, tôi bắt đầu cuộc nói chuyện.
– Tâm, anh và Trang không có gì cả đâu, tất cả chỉ là hiểu lầm thôi.
– Đúng vậy, chị và Hiếu thực sự không có gì đâu em, chỉ là chị quá ngộ nhận tình cảm của mình với Hiếu nên mới xử sự như ngày hôm qua, chứ thực ra chị và Hiếu không có tình cảm với nhau…
– Chỉ là hôm em nhắn tin chia tay với anh, anh buồn quá nên đi uống một chút, ai ngờ uống say quá lên nói linh tinh thôi…
Tôi và Trang cứ thay phiên nhau nói với Tâm, có vẻ nàng đã hiểu nên quay vào nhìn chúng tôi, mắt nàng ươn ướt.
– Chị chỉ biết nói thế để em hiểu, mong em bỏ qua cho Hiếu và chị, Hiếu còn yêu em lắm đấy. Thôi chị có việc nên xin phép hai em về trước. Chào hai em. Em hãy tha lỗi cho Hiếu nhé.
Trang đứng dậy và ra về, chỉ còn tôi và Tâm, hai chúng tôi chỉ im lặng, tôi nhìn Tâm. Nàng có vẻ đang suy nghĩ gì đó, tôi đưa tay nắm lấy tay Tâm, nàng để yên cho tôi nắm.
– Em à… anh xin lỗi… em đừng giận anh nữa… em đã nghe anh và Trang giải thích rồi mà, anh và chị ấy thực sự không có gì đâu… Tâm…
– Anh và chị
ta có thật sự là không có gì chứ?
– Thật, anh và chị ta thật sự không có gì đâu, anh xin thề.
– … Vậy em tha thứ cho anh… nhưng em không muốn chuyện này tái diễn nữa đâu.
– Ừ, nõ sẽ không tái diễn nữa đâu.
Tôi vui mừng vì nàng đã tha thứ cho tôi.
– Em biết không, anh sợ mất em lắm, nếu anh không còn được yêu em chắc anh sẽ khổ sở lắm đấy, trông thấy em như thế này anh thấy có lỗi lắm…
– Em cũng không muốn mất anh đâu, lúc em nghe thấy điều chị Trang nói em tưởng nó là thật, em tưởng anh lừa dối em, lúc đó em ghét anh lắm, em cảm thấy mình bị lừa dối, nó thật đau khổ…
Chúng tôi ngồi sến súa một lúc rồi ra về.
– Em chưa ăn sáng đúng không, anh đưa em đi ăn sáng nha.
– Em thấy hơi mệt, chúng mình đi mua mang về nhà ăn được đi anh.
– Ừ, thế cũng được.
Tôi đưa nàng đi mua một ít cháo, nàng đang mệt mà. Trên đường nàng ôm tôi cứng ngắc, cảm giác thật hạnh phúc , tôi đưa nàng về nhà nàng.
– Em lên phòng đi, để anh đổ cháo ra bát rồi mang lên cho.
…
– Cháu chào bác.
– Hai đứa làm lành rồi hả?
– Vâng.
– Tốt, lần sau cẩn thận nha cháu, đừng để chuyện này tái diễn nữa.
– Vâng. Cháu sẽ lưu ý.
– Ừ, thế hai đứa ở nhà trông nhà hộ bác, bác phải ra xưởng có chút việc.
– Vâng.
Tôi đổ cháo ra bát rồi mang lên cho nàng, nàng đang nằm trên giường.
– Cháo đến đây. Ngồi dậy ăn đi em.
Tôi đút cho nàng ăn, nàng ăn hết bát cháo. Tôi để bát ra bàn rồi lên giường ngồi nói chuyện với nàng.
– Đỡ chưa em?
– Rồi ạ.
– Ừ.
– Anh, anh không được có người con gái khác biết chưa.
– Ừ, anh không yêu ai ngoài em đâu.
– Em ích kỷ quá phải không anh?
– Không, em không ích kỷ đâu, khi yêu ai cũng như vậy mà, ai cũng không muốn mất người mình yêu mà. Nhưng mỗi người có một cách thể hiện riêng thôi.
– Vâng, nhưng em sợ mất anh lắm…
– Ngốc ạ, anh sẽ không rời xa em đâu, trừ khi em rời xa anh thôi, lúc đó anh sẽ buông tay em để em được hạnh phúc.
– Em không muốn xa anh đâu.
[Sến quá "> Tôi và nàng ngồi nói chuyện đến gần trưa thì tôi ra về. Về đến nhà, tôi gọi cho trang để cảm ơn chị ta và thực hiện lời hứa của mình.
– Alo.
– Cảm ơn chị đã giúp tôi.
– Hai người làm lành rồi chứ?
– Rồi.
– Hai người hạnh phúc thật. Em ghen tỵ với Tâm lắm đấy.
– Ừm, vậy giờ tôi sẽ thực hiện lời hứa của mình.
– Anh nói thật chứ?
– Ừm. Vậy chị muốn hôm nào đây?
– Ừ…. Ngày mai đi, ngày mai được không anh?
– Được. Vậy hẹn chị ngày mai. Chào chị.
– Ừ. Hihi. Chào anh.
Tôi cúp máy, vậy là ngày mai tôi sẽ là của chị ta, không biết chị ta có ăn thịt tôi không nữa. Tôi đi ngủ đến 2h mới dậy.
– Con đưa Tâm đến đây chơi đi, mấy hôm nay mẹ chưa gặp con bé rồi.
– Vâng.
Tôi gọi cho nàng thông báo.
– Em nghe đây.
– Mẹ anh muốn em đến nhà anh chơi, anh đến đón em nhá.
– Bây giờ á? Vâng, anh đến đón em đi, em ở nhà một mình buồn quá.
– Ừ, đợi anh tý nha.
Sau đó tôi đến đón nàng sang nhà mình, vừa vào nhà nàng chạy ngay đến chỗ mẹ tôi.
– Con chào bác. Mấy hôm rồi không gặp bác con nhớ bác quá.
– Bác cũng nhớ con lắm. Sao trông gầy thế này?
Nàng quay ra nhìn tôi.
– Tại con trai bác đấy.
Mẹ tôi quay ra trách tôi.
– Sao con ăn hiếp Tâm lắm thế, trông nó gầy đi rồi đây này.
– Mẹ à!!
Tôi cười trừ rồi bỏ lên phòng chơi game, mặc hai người nói xấu tôi. Một lúc sau Tâm mò lên phòng tôi, nàng đi vào ôm cổ tôi.
– Anh đang làm gì vậy?
– Đang chơi game, không nhìn thấy à?
– Hứ, suốt ngày chơi game.
Rút kinh nghiệm lần trước nên tôi tắt máy quay ra chơi với nàng.
– Nhõng nhẽo như con nít á, to đầu rồi mà còn…
– Kệ em.
– Hôhô. Chơi tú ba cây búng mũi không gái?
– Chơi thì chơi.
Tôi lấy bộ tú ra rồi tôi và nàng chơi, nàng bị tôi búng mũi lia lịa =">">z đến lỗi mũi nàng đỏ ửng như quả cà chua, tôi lăn ra giường cười. Nàng đánh tôi.
– Ai cho anh cười hả? Ghét anh quá.
– Haha. Thôi không chơi nữa.
Sau đó tôi và nàng ngồi nói chuyện với nhau.
– Mà em này, có lẽ ngày mai chúng mình không được gặp nhau rồi.
– Sao lại thế?
– Anh có người bạn muốn nhờ anh một việc, có lẽ anh phải đi xa, ngày kia mới về được.
– Ở đâu?
– Lạng Sơn.
Tôi nói bừa…
– Nhất thiết phải đi sao anh?
– Ừm. Về anh mua quà cho.
– Nhưng không được gặp anh chán lắm.
– Có một ngày thôi mà, nhớ thì gọi điện cho anh.
– Vâng, anh nhớ mua quà cho em đấy.
– Biết rồi.
Chúng tôi lại ngồi nói chuyện phiếm sau đó xuống nhà xem tivi. Tối mẹ tôi giữ nàng ở lại ăn cơm, ăn cơm xong tôi đưa nàng đi hóng gió một chút rồi về sớm. Tôi cần phải ngủ sớm để lấy sức cho ngày mai phục vụ Trang….
Chap 30
Sáng hôm sau ….
“Anh sẽ vì em làm cha thằng bé…”
Tôi ngái ngủ lấy máy điện thoại.
– Alo!
– Anh dậy đi, hôm nay là một ngày quan trọng, anh nhớ chứ?
– Ai đấy?
– Em Trang đây! Bộ anh quên rồi sao?
Thì ra là Trang, tôi nhớ ra hôm nay là ngày gì, giọng Trang có vẻ vừa trách móc vừa hụt hẫng như mất đi thứ gì đó.
– À không, tại tôi vẫn ngái ngủ nên không để ý. Chị đợi tôi một chút tôi đi rửa mặt rồi tôi qua nhà chị, chị đọc cho tôi địa chỉ của chị đi.
– Thôi, anh cứ chuẩn bị đi để em đến đón anh.
– Ừ. Khi nào xong tôi sẽ gọi cho chị.
Tôi cúp máy rồi uể oải dậy đánh răng rửa mặt, xong tôi thay quần áo, cầm theo chút tiền rồi đi xuống dưới nhà. Tôi để ý mới có 6h15, Trang gọi tôi dậy sớm quá. Mẹ tôi vẫn ngủ, tôi lấy tờ giấy viết vài dòng xin phép mẹ:
“Con đến nhà bạn chơi đến tối con mới về, mẹ ở nhà không cần phần cơm con đâu, con sẽ gọi Tâm và mẹ cô ấy đến chơi cho mẹ khỏi buồn.”
Xong tôi để tờ giấy lên bàn rồi nhẹ nhàng mở cổng đi ra ngoài. Tôi đi ra đầu ngõ rồi gọi điện cho Trang.
– Alo! Anh chuẩn bị xong chưa?
– Rồi, chị đến ngõ xx gần siêu thị xxx đi, tôi đang đứng ở đó.
– Ok. Em tới ngay đây, anh đợi em chút nha.
Tôi đứng đợi Trang, chưa đến 3 phút chị ta đã đến. Chị ta đi Sh [Đúng là COCC có khác">, mặc chiếc đầm ngang đÙi, đi quần tất (đúng kiểu style tôi thích ), khoác chiếc áo khoác đen, ba vòng chuẩn không cần chỉnh, nhất là vòng một :3, chị ta make up nhẹ vì khuôn mặt chị ta nhìn chả cần make up gì cũng khối anh đau tim chết tại chỗ. Nhìn chị ta thật là… .
– Chào anh! Mình đi thôi anh.
– Để tôi cầm lái cho.
À quên chưa nói tôi biết lái xe máy sau khoảng một tuần tôi và Tâm đến thăm nhà cô Linh, tuy hơi muộn nhưng dÙ sao tôi cũng đã thực hiện được điều gì đó cho mình vì cô.
– Giờ chị muốn đi đâu đây?
– Mình đi ăn sáng nha.
– Ừ.
Tôi phóng xe đi ăn sáng, chị ta ôm tôi cứng ngắc. Trên đường chúng tôi không nói gì với nhau cả, không có gì để nói thì đúng hơn. Đến nơi, quán này hơi ít người ăn, chỉ có vài bác lớn tuổi đang ngồi ăn, chúng tôi ngồi xuống bàn.
– Chị ăn gì?
– Em ăn phở bò.
Tôi gọi phục vụ:
– Cô ơi cho con một bát bún cá với một bát phở bò!!
– Ừ, cháu đợi cô một tí.
Nói xong tôi rút đũa ra lau rồi đưa cho Trang, sau đó lau cho mình. Một lúc sau phục vụ mới bê đồ ra, quán này phục vụ kém quá, ít người ăn là phải. Tôi cúi xuống xì xụp bát bún.
– Sao anh chỉ im lặng vậy?
– Chị muốn tôi nói gì?
– Mà anh đừng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




