|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
lại cho tôi đi! Vân Trạm!” Thân thể hơi nghiêng về phía trước, vẻ cố chấp thoáng hiện trong mắt Dung Nhược, hoàn toàn không để ý thấy mình đã vô tình gọi tên anh, mà Vân Trạm đang trong trạng thái trầm tư cũng chẳng hề phát giác.
“… Thật ra, mọi chuyện rất đơn giản.” Điều chỉnh lại góc độ của xe đẩy, Vân Trạm quay lưng về phía Dung Nhược, rốt cuộc cũng mở miệng nói, giọng điệu bình tĩnh.
“Đơn giản?” Hai hàng mi thanh tú nhăn lại, khuôn mặt lộ vẻ phức tạp, Dung Nhược quan sát nửa khuôn mặt tuấn tú mà bình tĩnh kia, chờ lời giải thích từ anh.
“Phải.” Không chút chần chừ, Vân Trạm khẳng định. “Lúc đó, em bị người ta bắt cóc. Anh tới nhưng không kịp cứu em, sau đó, em bị kẻ bắt cóc kéo theo, rơi xuống vách núi.”
Nói tới đây, Vân Trạm dừng lại một chút rồi bổ sung:
“Mọi chuyện chỉ có vậy.” Nói xong, anh hơi nhắm mắt lại, khép chặt tất cả cảm xúc trong đôi mắt.
Bị bắt cóc… Không kịp cứu… Rơi xuống vực… Chỉ có vậy…
Không có Vân Hân, cũng chẳng có yêu cầu của kẻ bắt cóc, chẳng có chọn lựa của anh —— Tất cả đều bị anh dùng hai câu nói, thoải mái lược qua.
Dung Nhược không biết giờ mình nên phản ứng ra sao —— Vân Trạm không gợi lại quá khứ đau thương đó, không hề nhắc lại chuyện cô từng bị bỏ rơi, đây không phải chuyện tốt sao? Thế nhưng, cảm giác khó chịu và thất vọng nặng nề trào dâng như sóng gợn trong lòng cô, ngay cả bản thân cô cũng không thể nói rõ, vì sao lại khó chịu, vì sao phải thất vọng.
Cảm giác đau nhói do móng tay cắm chặt vào lòng bàn tay khiến tâm trạng cô dần dần ổn định lại, cô dùng giọng điệu nhẹ nhàng bình thản nhất hỏi lại: “Thật không? Chỉ đơn giản như vậy?”
“Ừ. Mọi chuyện đều là ngoài ý muốn thôi.”
Chỉ một câu trả lời ngắn gọn song lại khiến Dung Nhược cảm thấy trái tim đang từ từ chìm xuống, nhìn thẳng vào nửa bên khuôn mặt hoàn mỹ song vô cảm như được điêu khắc, một chút hy vọng vốn còn sót lại trong lòng đang lặng lẽ biến mất.
Cô đột nhiên thấy buồn. Quá khứ, cô yêu anh suốt ba năm, nhưng không thể xác định nổi tình cảm của anh đối với mình, tới tận giờ khắc cuối cùng mới phát hiện hóa ra mình thật sự không quan trọng như một người con gái khác. Hiện giờ, cô trở lại, gặp lại anh, không ngờ lại ngây thơ tới mức muốn nhận được câu trả lời cho những thắc mắc lúc trước từ người đàn ông luôn hờ hững này, thậm chí còn ôm theo hy vọng về câu trả lời sắp nhận được. Thế nhưng giờ đây, cô chăm chú nhìn gương mặt trước mắt, lặng lẽ hồi tưởng lại giọng điệu của anh lúc vừa rồi, cô thậm chí không tìm nổi một chút tình cảm nào có thể coi là “yêu”…
Có lẽ, mọi chuyện đều như lời Vân Trạm nói —— chẳng qua là chuyện ngoài ý muốn thôi.
Có lẽ, trong mắt anh ta, những chuyện xảy ra ngày đó quả thật như biểu hiện lúc này của anh, hững hờ thản nhiên.
Im lặng trong chốc lát, cuối cùng như hạ quyết tâm, khóe miệng nở một nụ cười phức tạp, Dung Nhược từ từ đứng dậy.
“Lúc tôi bị bắt cóc, anh đã chạy tới cứu tôi. Vậy, anh có thể nói cho tôi biết, quan hệ giữa chúng ta lúc trước ra sao không?”
Bàn tay đặt trên tay vịn tựa khẽ động, Vân Trạm quay đầu lại, nhìn khuôn mặt thanh tú kia.
“Anh nói, em có tin không?” Nếu giờ anh nói cho cô hay, bọn họ từng là người yêu, cô sẽ ra sao?
“Nếu những lời đó đáng tin.” Nụ cười chất phác hiện lên trên khuôn mặt Dung Nhược.
Vân Trạm lặng lẽ nhìn cô.
“Chúng ta…”
“… Hả? Sao?” Vân Trạm đột nhiên ngừng lại khiến Dung Nhược nhíu mày, hỏi riết.
Quay đầu, sắc mặt khẽ biến, Vân Trạm đưa tay ấn mạnh lên đùi, nhỏ giọng nói: “Chúng ta chỉ là bạn bè.”
Anh khẽ cúi đầu, không thấy được nụ cười của Dung Nhược sau lưng đang từ từ cứng lại.
“Anh đã trả lời câu hỏi của em. Nếu không có chuyện gì…”
Không đợi anh nói xong, sau lưng đã vang lên giọng nói của Dung Nhược: “Không còn chuyện gì, không quấy rầy anh Vân làm việc nữa.” Cô xoay người đi vài bước, lại dừng lại, quay đầu nói: “Hôm nay cám ơn anh! Tạm biệt!” Nói xong, cô bước nhanh khỏi phòng làm việc.
“Cô Dung?!” Tiếng sập cửa lớn làm thư ký đang ngồi ở bàn làm việc giật mình, cô đứng dậy, không hiểu gì nhìn Dung Nhược mặt đầy vẻ tức giận.
Không để ý tới cô thư ký, Dung Nhược mang theo vẻ lạnh lùng và tức giận, bước thẳng vào thang máy.
Ngoài ý muốn! Bạn bè! Đuổi khách! Nghĩ tới những điều này, cô không khỏi cười lạnh. Hóa ra, bản thân mình thật quá ngây thơ! Nếu Vân Trạm không chịu thừa nhận cả quan hệ giữa bọn họ, vậy cô cần gì phải quan tâm tới anh ta! Càng không cần phải lo chuyện những hành động trong tương lai có làm tổn thương anh ta hay không!
Nếu cô có thể thấy chút tình cảm từ Vân Trạm, vậy, những ngày trong tương lai, cô sẽ cố gắng đạt được kết quả mà mình mong muốn.
Tiếng sập cửa lớn không hề báo trước khiến trái tim Vân Trạm chấn động! Lồng ngực mang tới cảm giác tim đập loạn nhịp, anh cúi đầu, cau mày, thở hổn hển.
Dung Nhược tức giận rồi! Vì anh bảo cô đi sao? Nhớ lại giọng điệu của cô lúc đó, cho dù anh đã tập trung ứng phó cảm giác đau đớn lan tới từ sau lưng nhưng vẫn cảm giác được cơn giận của cô. Lúc trước, anh gần như chưa từng thấy cô giận, trong ấn tượng của anh, cô vẫn luôn hiền lành ôn hòa. Xem ra, hiện giờ quả thực cô đã thay đổi rất nhiều. Có điều, thay đổi đó lại càng khiến cô thêm rực rỡ.
Khóe môi miễn cưỡng kéo thành một nụ cười song lại nhanh chóng bị đau đớn che lấp. Vân Trạm mím môi, dùng cả hai tay ôm chặt đôi chân bắt đầu bị chuột rút. Vừa rồi, khi anh còn đang nghĩ xem nên nói ra quan hệ giữa hai người như thế nào, cảm giác đau đớn co thắt từng cơn dâng lên khiến anh không thể không dùng cách nhanh nhất kết thúc cuộc nói chuyện. Anh không muốn để Dung Nhược thấy bộ dạng anh hiện giờ, vì vậy, anh dùng câu trả lời lấy lệ nhất, cũng chẳng thể nghĩ nhiều, bảo cô đi khỏi.
Nhịp đập trái tim dường như chưa hề giảm xuống, lại thêm cảm giác đau đớn co thắt từ chân truyền tới. Cố kiềm chế cảm giác choáng váng đột nhiên kéo tới, Vân Trạm lấy di động ra, bấm số điện thoại của tài xế. “Sao lại thành thế này?” Vân Hân đứng bên giường, trên giường là Vân Trạm cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ an lành. Cô cắn môi nhìn khuôn mặt xám tro trước mắt, trong đôi mắt đẫm nước đầy vẻ lo âu.
Tiễn bác sĩ về xong, Cao Lỗi nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, vỗ lên vai người vợ yêu, quay người sang nhìn lái xe vẫn đứng bên cạnh, những đường nét trên khuôn mặt vẫn đang căng ra vì tình huống khẩn cấp vừa rồi.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Một giờ trước, anh và Vân Hân lần lượt nhận được điện thoại của lái xe, thông báo bệnh tim của Vân Trạm tái phát trong công ty. Lúc bọn họ tới, bác sĩ của gia đình đang cấp cứu, còn Vân Trạm đã chìm vào trạng thái nửa hôn mê.
Sau khi tình hình ổn định lại, trên đường về nhà, bác sĩ lại nhắc nhở, trong thời gian ngắn, Vân Trạm cần tĩnh dưỡng tuyệt đối, tránh bị những chuyện bên ngoài kích động.
“Hôm nay xảy ra chuyện gì đặc biệt à?” Cao Lỗi quay sang nhìn Vân Trạm hai mắt nhắm nghiền. Đây là lần đầu tiên anh thấy Vân Trạm phát bệnh nghiêm trọng tới vậy trong suốt hai năm qua.
“Tôi cũng không rõ lắm.” Lái xe lắc đầu. “Buổi sáng lúc tới công ty, tinh thần của cậu chủ vẫn rất tốt.” Ai ngờ tới gần trưa lại đột nhiên thấy cậu ấy phát bệnh.
Nghĩ lại một chút, anh ta bổ sung: “… Có điều, hình như tôi có nghe thư ký nói, buổi sáng có một cô gái tới công ty tìm thiếu gia.” Nhưng tình hình lúc đó hỗn loạn, anh ta lại nóng lòng gọi điện nhờ giúp đỡ, vì vậy không nghe rõ được mấy câu nói nhỏ giọng của thư ký.
“Cô gái?” Cao Lỗi và Vân Hân quay đầu sang nhìn nhau.
”Em gọi tới công ty hỏi xem.” Trong lòng đã mơ hồ đoán được đáp án, Vân Hân lại liếc mắt nhìn Vân Trạm không còn chút sức sống, khe khẽ rời phòng ngủ.
Điệu blues êm ái ưu nhã, vẻ ưu thương nhẹ nhàng tỏa khắp quàn cà phê trống vắng.
Khách không nhiều lắm, ngồi rải rác tốp năm tốp ba. Hà Dĩ Thuần đứng trước quầy bar, nhìn về phía khuôn mặt trong góc khuất, dẫu mang vẻ u buồn nhưng vẫn đẹp tới mức lay động lòng người. Từ sáng tới giờ, Dung Nhược vẫn lặng lẽ ngồi trong góc, không biết đang suy tư hay đang thất thần.
Giơ tay gọi người phục vụ, Hà Dĩ Thuần bưng cốc cà phê mình tự tay xay ra, nhờ đưa tới chỗ Dung Nhược. Tuy nói Dung Nhược đã là nửa chủ nhân của quán cà phê, nhưng lúc này, Hà Dĩ Thuần biết, Dung Nhược cần yên tĩnh một mình. Vì thế, cô chỉ coi Dung Nhược như một người khách bình thường, đem lại cho cô ấy sự phục vụ tốt nhất cùng một không gian như Dung Nhược mong muốn.
“Cho hỏi, Dung Nhược có ở đây không?” Một giọng nữ trong trẻo vang lên khiến Hà Dĩ Thuần quay đầu lại, một khuôn mặt xinh đẹp xuất hiện trước mắt cô.
“… Có.” Vân Hân?! Nhận ra cô gái trước mặt, Hà Dĩ Thuần quay đầu sang nhìn cô gái ở phía xa.
Theo ánh mắt cô, Vân Hân lập tức thấy người mình muốn tìm, cô lễ phép hỏi: “Vậy có thể cho phép tôi nói với cô ấy vài câu được không?”
“Xin cứ tự nhiên.” Mỉm cười để Vân Hân đi qua bên cạnh, Hà Dĩ Thuần nhìn theo bóng lưng ấy, bất giác cảm thấy có chút căng thẳng.
Dung Nhược không biết mình đã ngồi vậy bao lâu, trong đầu không ngừng quẩn quanh hình ảnh khuôn mặt tuấn tú hờ hững kia, còn cả những lời nói nghe thật
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




