|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
nó vội núp vào bụi cây vì sợ Ken bắt gặp. Ken đi mất thì nó mới đứng dậy nhìn về phía Jun, anh đang tiến về phía xe với vẻ mặt bất lực rồi phóng xe đi mất. Nó đứng đó thắc mắc không biết chuyện gì đang xảy ra một lát thì cũng trở về ký túc.
________________________________________
Lát sau nó xuống canteen để ăn trưa. Hôm nay Min bận giúp thầy chủ nhiệm làm việc gì đó còn Ken thì không thấy đâu nên nó đành đi ăn một mình. Vừa bước ra khỏi ký túc, nó bất ngờ khi thấy một chiếc xe sang trọng dừng lại trước mặt nó. Một người đàn ông cao lớn bước ra trước và mở cửa để một đàn ông đứng tuổi đang ngồi trong xe bước ra. Ở người đàn ông toát lên vẻ sang trọng và thoáng có nét giống ai đó mà nó thường gặp. Ai nhỉ? Quen lắm… Nhưng mọi suy nghĩ của nó bỗng bị cắt đứt khi người đàn ông dần tiến về phía nó…
– Cậu có phải là Shin không? – Người đàn ông nói với giọng khá trầm.
Nó khá bất ngờ, cộng thêm cảm giác hơi run sợ khi đứng trước người đàn ông sang trọng ấy…
– Vâng…
– Tôi có thể nói chuyện với cậu một chút được không?
Nó ngạc nhiên trước lời đề nghị của ông, sau vài giây suy nghĩ nó khẽ gật đầu. Người đàn ông khẽ mĩm cười rồi bước vào xe, nó cũng bước lên xe ngồi. Và chiếc xe bắt đầu lăn bánh…
__________________________________________
Chiếc xe dừng lại ở một nhà hàng sang trọng, bước vào mà nó há hốc mồm trước sự tráng lệ của nhà hàng. Nó cũng đã từng cùng với gia đình đến các nhà hàng khi còn ở Mỹ, nhưng từ nhỏ đến giờ đây là lần đầu tiên nó vào một nhà hàng sang trọng đến vậy, nó mang một nét gì đó khiến người khác cảm thấy rất thích…
Nó và người đàn ông cùng ngồi xuống một cái bàn ở ngay trung tâm của nhà hàng. Cái bàn này nhìn khác so với các bàn khác vì nó dành riêng cho khách VIP.
Sau vài câu hỏi và đáp nó đứng bật dậy ngạc nhiên…
– Thì ra bác là bố của Ken?
– Ừm! Cháu có vẻ bất ngờ nhỉ?! *cười*
Nó cảm thấy xấu hổ trước hành động của mình, nó ngồi xuống rồi gãi gãi đầu…
– Cháu xin lỗi. Cháu vô ý quá…
– Không sao! – Ông nở một nụ cười hiền hậu – Mà ta nghe nói cháu thân với Ken lắm phải không?
– Dạ… Cũng thân ạ! Cháu mới chuyển đến nên được Ken giúp đỡ rất nhiều ạ.
– Hm?! – Ông ngạc nhiên trước câu trả lời của nó – Thế thì lạ thật đấy!
– Dạ?!
– Kể từ khi ấy, thằng nhóc không chơi với ai cả nói huống chỉ là giúp đỡ bạn mới chuyển đến…
– “Khi ấy” ạ?!
Ông mĩm cười với vẻ mặt thoáng buồn và…
– Vì thế mà Ken giận bác luôn ư? – Nó ngạc nhiên trước câu chuyện mà ông vừa kể cho nó.
– Ừm. Cũng từ lúc đó nó trở nên lạnh lùng… Tính tình nó thay đổi hoàn toàn, không thân thiết với bất cứ ai và còn đánh nhau nữa chứ… *thở dài*
– Thật ra lúc đầu con thấy Ken đáng ghét lắm, nhưng cậu ấy không phải vậy. Cậu ấy thực sự rất tốt bụng…
– Tất cả cũng tại bác mà ra…
– Bác đừng nói vậy! Bác cũng đâu muốn chuyện này xảy ra, chắc chắn Ken sẽ sớm hiểu cho bác.
– Ta cũng mong là vậy. – Ông cố gắng gượng cười – Xin lỗi cháu! Đáng nhẽ hôm nay ta muốn mời cháu ra đây để dùng bữa mà lại kể chuyện buồn này cho cháu…
– Không sao đâu bác *cười*
– Mà thứ bảy tuần này cháu rãnh không?
– Dạ?! Có chuyện gì vậy ạ?
– À không. Hôm ấy là sinh nhật ta, ta muốn mời cháu đến dự. À cháu nhớ dẫn thêm bạn đến nhé!
– Nhưng… cháu sợ…
– Không nhưng nhị gì cả… Nhất định cháu phải đến đó.
Nó đành gật đầu trước thái độ quá nhiệt tình của ông.
________________________________________
Sau khi dùng bữa, nó được đưa về tận trường. Chào tạm biệt ông rồi nó bước vào trường. Vừa đi mà nó vừa nghĩ…
Thì ra Ken đã gặp chuyện như vậy. Chắc cậu ấy sốc lắm! Cảm giác này mình cũng từng trải quá. Thực sự nó rất đau đớn. Nhưng tại sao cậu ấy lại không nhớ mình cơ chứ?! Có chuyện gì đã xảy ra sao? Không! Nhất định… nhất định mình phải giúp cậu ấy trở lại chính mình và nhớ ra…
Đang vẫn vơ suy nghĩ thì nó giật mình khi có bàn tay đặt lên vai nó…
– Này!
Chap 17 –
Nó giật mình quay lại thì thấy Ken đang đứng trước mặt nó. Nó càng bất ngờ hơn vì… nhắc tào tháo là có tào tháo liền.
– Gì mà ngơ ngơ ngáo ngáo, đi mà không nhìn đường gì hết? – Ken cũng ngạc nhiên trước thái độ kỳ lạ của nó – Hay đang suy nghĩ chuyện bậy bạ gì đó *cười gian*…
– Làm gì có chứ! – Nó nói nhưng vẫn không giấu được sự bối rối – “Mình có nên nói cho Ken chuyện hôm nay mình đã gặp daddy cậu ấy không ta?”
– Mà đi đâu từ lúc về đến giờ vậy?
– À không… Đi hóng gió thôi. “Tốt nhất là không nên nói vào lúc này.”
– Đi với ai thế?
– Một mình thôi.
– Không rũ ai cả! – Ken tỏ vẻ hờn dỗi trước câu trả lời của nó.
– Tại tớ thấy cậu mệt nên… *khẩn trương… bối rối*
– Làm gì mà khẩn trương vậy! Đùa với cậu thôi. *cười*
– Tưởng cậu giận mình…
– Bộ tớ “nhỏ mọn” lắm hả?!
– Không! Tớ không có ý đó mà. – Nó quơ quơ tay minh bạch.
Trước thái độ lúng túng của nó, Ken vẫn chưa chịu buông tha, Ken nhìn nó bằng ánh mắt dò xét…
– Vậy là ý gì?
– Là “mỏ nhọn” đó.
Nó nói rồi bỏ chạy với tốc độ ánh sáng về phía ký túc bỏ lại Ken với gương mặt vô cùng ngạc nhiên. Cứ tưởng trêu được nó ai dè lại bị nó trêu lại, Ken nhanh chóng lấy lại tinh thần và bắt đầu đuổi theo nó…
– Đứng lại mau…
______________________________________
Hôm nay, trời thì xanh, gió thì mát, chim thì líu lo trên cành, ánh nắng thì len lỏi qua từng tán lá khiến cho mọi người cảm thấy thoải mái. Nhưng đối với nó thì không vì nó còn luyến tiếc với giấc mơ đẹp… Nó dùng hết sức bình sinh để lếch ra khỏi cái giường thân yêu của nó vì hôm nay nó phải cùng cả lớp tổng vệ sinh lớp học…
Sau khi vệ sinh lớp học còn phải tưới cây ở sân trường. Vừa xong mọi việc thì nó đã…
– Mới làm có tí xíu mà đã như vậy rồi… Yếu quá đó nhóc! – Ken đứng cạnh nó nói khi thấy nó vừa ngồi bẹp xuống mà vừa thở dốc như sắp chết.
– Tại hôm qua thức khuya nên sáng dậy thấy mệt mỏi thôi… – Nó cố gắng gặng từng chữ một.
– Thức khuya? Bộ làm gì bậy bạ hả? *vô cùng gian xảo*
– Làm bài tập chứ làm gì. Tối ngày suy nghĩ bậy bạ… Thật là!
Nó đứng dậy đẩy Ken một cái nhưng không ngờ chính nó bị lùi về sau mấy bước và suýt ngã nhào. Ken được nó tặng cho một trận cười đau bụng đến khi thấy chủ nhiệm cất tiếng…
– Tổ trưởng điểm danh xem có bạn nào vắng không?
Sau vài giây điểm mặt “đồng bào” thì các tổ trưởng hướng về phía thầy báo cáo… Hôm nay lớp chỉ vắng một bạn là Bi. – cùng tổ với nó, Ken và Min.
Nó quay sang khều Min hỏi…
– Sao tớ thấy Bi ít tham gia các hoạt động của lớp quá vậy?
– Tớ nghe nói là nhà cậu ấy rất khó khăn. Ba mất khi cậu ấy còn nhỏ còn mẹ thì bị bệnh nặng cậu ấy phải chăm sóc nên ít tham gia các phong trào…
– Tội vậy…. *cảm thông sâu sắc*
– Tớ cũng chỉ biết vậy thôi *mĩm cười*…
Cùng lúc đó tại một quán nước khá sang trọng…
– Bây giờ mẹ cậu đang được điều trị tại một bệnh viện cực kì tốt tại Mỹ, cậu có thể yên tâm…
– Cảm ơn cậu nhiều lắm!!!
– Không cần cảm ơn. Chỉ cần cậu giúp tôi một số việc…
– Việc gì vậy?!
– Bây giờ chưa phải lúc. Khi nào cần thì tôi sẽ liên lạc với cậu sau. Mà cậu cứ học bình thường. Tiền học phí tôi đã lo đâu vào đấy.
– Vâng. Cảm ơn…
– Nhưng cậu phải nghe lời tôi. Hiểu không?
– …! *gật đầu*
______________________________________
Không gian tĩnh lặng và ánh nắng chiều nhuộm vàng cả sân trường rộng lớn khiến không gian trở nên mênh mông và tĩnh lặng. Nhưng không gian yên tĩnh ấy đã bị phá tan bởi tiếng ồn ào của tụi nó ở canteen…
– Sinh nhật á?! *Surprise*
– Mà còn là sinh nhật bố của Ken…
– Ừm… Bác ấy bảo tớ dẫn bạn bè theo.
– Mà cậu có định nói cho Ken biết không?
– Tớ cũng không biết nữa.
– Hay là cứ nói thẳng cho cậu ấy biết đi.
– Ừm. Mà mày đi không Sun?
– Ừ. Đi thì đi thôi…
– Các em không cần nói với Ken đâu.
Jun bỗng xuất hiện làm cả đám giật mình. Ca bọn trố mắt ngạc nhiên…
– Sao thế anh?!
– Nếu Ken biết chắc sẽ không đến đâu…
– Thế à… *hụt hẫng*
– Vậy mai 19h anh sang đón các em nhé.
– Vâng ạ… *hào hứng*
Nói rồi Jun gật đầu chào tụi nó rồi bước ra khỏi canteen…
______________________________________
Hôm sau đúng 19h Jun sang đón cả bọn đến buổi tiệc… Đến trước một nhà hàng vô cùng sang trọng khiến cả ba ngượng ngùng không dám bước vào. Một phần do nét tráng lệ và hoành tráng của buổi tiệc, còn một phần do ở đây toàn các ông các bà “tai to mặt lớn”…
– Đây là lần đầu tiên dự một buổi tiệc sang trọng đến vậy đó… – Nó thật sự choáng ngợp trước mọi thứ.
–
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




