|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
giây sau cậu đứng dậy tiến gần hơn về phía nó. Nhìn vào đôi mắt đang bối rối của nó cậu nói từng chữ nhẹ nhàng nhưng với nó thực chất rất nặng nề. Khó mà có thể trả lời…
– Chẳng lẽ cậu yêu hắn và… yêu nhiều đến mức phải hi sinh nhiều như vậy…?
Lời nói của cậu như một bàn tay từ từ bóp chặt lồng ngực nó. Không đau nhói nhưng càng lúc càng thấy khó chịu. Nhìn cậu một cách bối rối, nó thật sự không biết trả lời sao. Nó có yêu Hoàng Anh hay không? Nó chưa từng nghĩ đến việc đó. Nhưng nếu bảo nó phải rời xa Hoàng Anh thì chắc nó không thể…
Đang rơi vào thế bí, bỗng tiếng gõ cửa lại vang lên.
– Shin…!
Tiếng gọi có lẽ rất bình thường nhưng đối với nó lúc này là một thứ vô cùng giá trị, giúp nó thoát khỏi hoàn cảnh mà đối với nó sẽ rất khó để giải quyết. Nó bước nhanh ra mở cửa…
– Sun!
– Đi ăn không? Ủa, cậu cũng ở đây à?
Sun nói với vẻ hơi bất ngờ khi thấy Jimmy đang đứng trong phòng.
– Tớ cũng mới vừa tới thôi! *cười*
– Vậy tụi mình đi ăn chung luôn nhé? Cậu ăn không? – Nó quay sang nhìn Jimmy rồi nói.
– Ừm! Tớ cũng thấy hơi đói rồi.
– Vậy đi thôi!
Cả ba cùng tiến về canteen trường. Nó thở phào nhẹ nhõm như vừa thoát chết còn Jimmy thì nhìn nó với một ánh mắt vô cùng… khó hiểu. Nó chứa đựng chút gì đó gọi là muốn chiếm đoạt, muốn giữ cho riêng mình mà không muốn chia sẻ với bất kì ai. Không một ai cả!
Chap 31 –
Tại canteen trường…
Cả ba vừa lấy thức ăn xong thì tìm bàn. Nó kéo hai cái bàn lại để cả ba có thể cùng ngồi. Lúc đó, Min từ bên ngoài bước vào canteen. Thấy Min nó gọi…
– Min!
Min nghe tiếng nó gọi nên nhìn xung quanh. Thấy nó vẩy tay cậu tiến đến. Nhìn thấy Jimmy ngồi nó cậu cố tỏ ra vẻ tự nhiên. Tuy vậy ánh mắt cậu nhìn Jimmy vẫn có gì đó dè chừng. Và điều đó không may lại để Sun nhìn thấy. Nhưng không biết Sun có suy nghĩ hay thắc mắc gì không. Chỉ thấy Sun hết nhìn Min rồi nhìn Jimmy. Min lấy thức ăn rồi cùng ngồi chung bàn với cả ba. Cả đám vừa ăn vừa nói chuyện rôm rã…
– Mà cậu cần làm việc gì ở đây vậy? – Sun hỏi nhưng vẫn không ngừng thưởng thức bữa sáng.
– À cũng không có gì quan trọng lắm. *cười*
– Vậy à? Không quan trọng mà cậu từ Mỹ đến tận Việt Nam luôn.
– À thì cũng muốn đến thăm hai cậu vì lâu rồi không gặp mà.
– Sun! Mày cứ như là mấy người hỏi cung ấy…
Nó mắng con bạn một-cách-dịu-dàng vì thấy con bạn dạo này cứ tấn công tới tấp mọi người. Nhất là Min và Jimmy.
– Thì tao hỏi cho biết thôi. Làm gì bênh dữ vậy…
– Thôi tao không nói với mày nữa. Mày muốn làm gì thì làm đi…
Nó đành bó tay trước con bạn lí sự của mình.
– Tao đi lấy nước đây. Uống cam hết nhé?
– Ừ – Đồng thanh.
– Để tao đi với mày…
Rồi nó và Sun đi lấy nước cho cả bọn. Vì nó đi toilet nên Sun quay lại trước. Sun quay lại thì thấy Min và Jimmy đang nói chuyện. Vẻ mặt Jimmy thì khác hẳn thường ngày cô thấy. Một vẻ mặt lạnh lùng. Còn Min thì có gì đó yếu thế hơn. Cậu nói mà vẻ mặt cứ toát lên vẻ gì đó sợ sệt. Sun nghe loáng thoáng cả hai nói gì đó nhưng không rõ ràng vì khoảng cách không gần lắm…
– Cậu chuẩn bị tinh thần đi. Có lẽ sắp có việc cho cậu làm rồi đó!
– Dạ. Tôi biết rồi…
– Lần này mà không làm cho tốt nữa thì cậu biết chuyện gì sẽ xảy ra rồi đó…
– Vâng…
– Trông hai cậu có vẻ thân thiết nhỉ? Con trai nên việc làm quen cũng nhanh chóng ha.
Cuộc nói chuyện của hai người ngừng lại khi Sun bất ngờ xuất hiện. Jimmy thì nhanh chóng lấy lại vẻ mặt tươi cười thường ngày còn Min thì cố tỏ ra vẻ tự nhiên nhất.
– À… ừ! – Cả hai ậm ự cho qua.
Sau đó nó trở ra. Cả bọn vừa nói chuyện vừa uống nước. Cả ba người còn lại cứ rôm rã nói cười còn Sun thì cũng tỏ ra vui vẻ nhưng vẫn chú ý thái độ của Jimmy và Min. Có gì lạ lẫm khi thấy gương mặt lúc nãy của hai người và cả cuộc nói chuyện đó nữa. Tiếc là Sun không nghe rõ được.
____________________________________
Lát sau, cuộc nói chuyện cũng kết thúc. Vì có bài tập nên nó phải về làm. Sun thấy Jimmy khẽ khều người Min rồi ra hiệu gì đó. Khi nó đã đi về ký túc thì Sun lén theo sau cả hai. Sun chầm chậm bước theo cả hai đang đi ra phía dãy phòng trống < dãy phòng này ít có người qua lại vì nó nằm ở phía góc trái của khuôn viên trường. Lúc trước chổ này là khu của giáo viên nhưng sau khi xây dựng khu mới khi dãy phòng này chỉ dùng để chứa vật dụng cũ >.
Sun nép mình vào bức tường nơi đặt những cái chổi và xô đựng nước hư khi thấy Min và Jimmy dừng lại. Cẩn thận nhìn sang khe hở ở bức tường. Sun thấy Min đang sau lưng Jimmy. Ở cậu toát ra vẻ gì đó rụt rè lo sợ. Còn Jimmy, gương mặt lạnh lùng làm Sun hết sức ngạc nhiên khi nãy hiện ra một lần nữa. Sun cố gắng chú ý lắng nghe những gì họ sắp nói ra…
– Đây có lẽ là cơ hội cuối cùng của cậu vì thế nên làm cho tốt.
– Vâng…
– Những lần trước cậu đã làm tôi hết sức thất vọng…
– Những lần trước…? – Ba chữ bỗng nhiên xoẹt ngang đầu Sun.
– Vụ chiếc xe gỗ ở bờ suối, xà phồng ở hồ bơi, vụ tai nạn xe, vụ ở bệnh viện, vụ thuốc loét dạ dày cậu đã không hoàn thành được. Thậm chí còn đi ngược lại với chỉ thị của tôi…
Jimmy nói tiếp rồi nhếch miệng cười khinh bỉ.
– Tôi…
– Lần này tôi sẽ cho cậu cơ hội cuối cùng. Nếu lần này cậu không làm được thì chuẩn bị tinh thần đi.
– Vâng… Nhưng tôi phải làm gì?
– Cậu tìm cách dụ tên Ken ra rồi bắt cóc hắn. Tôi sẽ cho người tiếp cậu…
Vẫn chưa hết bàng hoàng vì nghe đến “vụ chiếc xe gỗ ở bờ suối, xà phồng ở hồ bơi, vụ tai nạn xe, vụ ở bệnh viện, vụ thuốc loét dạ dày” thì lại nghe thêm kế hoạch “bắt cóc Ken”. Sun thật sự hoảng sợ. Vậy là mọi chuyện xảy ra đều do một mình Jimmy sắp đặt và người thực hiện là Min. Hai con người nó yêu thương lại làm chuyện nó hết sức căm ghét. Mọi chuyện họ làm đều nhắm vào Ken nhưng cuối cùng người chịu lại là nó – người mà trái tim hai người đó hướng về. Trong lúc hoảng hốt Sun sơ ý va vào cái chổi đặt bên cạnh làm ngã xuống, kéo theo những cái bên cạnh ngã xuống và đập vào những cái xô. Vô tình tạo nên một tiếng động lớn…
Nghe thấy tiếng động Jimmy và Min vội quay người lại. Nhìn chăm chăm vào bức tường. Một cái xô ngã xuống từ từ lăn ra ngoài và để cả hai nhìn thấy. Sun thì điếng cả người. Sun không biết làm gì vào lúc này. Chạy? Liệu cô có thoát khỏi hai con ác quỷ này không? Cô bàng hoàng không biết làm gì. Cô thấy đầu óc như quay cuồng. Không thể nghĩ ra cách gì để thoát khỏi đây một cách an toàn. Chợt… ánh mắt Sun ánh lên nét sợ hãi tột độ. Jimmy và Min đang đứng trước mặt Sun. Cả hai nhìn Sun bằng ánh mắt khá bất ngờ.
Sun tập trung hết sức vào đôi chân mình và chạy nhưng… tay cô đã bị giữ lại bởi Jimmy. Cậu kéo mạnh Sun lại làm cô té nhào xuống đất. Khá đau!
Sun ngước lên nhìn Jimmy bằng ánh mắt căm ghét tột độ nhưng vẫn có nổi lo sợ đan xen vào đó. Tay Jimmy đút vào túi lấy ra một cái khăn rồi quay sang nhìn lắc đầu ra hiệu. Hai tay Sun bị Min giữ chặt. Jimmy ngồi xuống. Hai gối đè lên hai bàn chân làm Sun không thể nào động đậy. Sun trợn mắt nhìn Jimmy. Trong lòng cô đang sợ hãi tột độ vì không biết Jimmy định làm gì. Sun định hét lên nhưng yay Jimmy cầm cái khăn bịt miệng của Sun lại không để cô hét. Rồi 5s, 10s, 15s… Sun ngất xỉu.
Jimmy ra hiệu cho Min kéo Sun vào một góc, tìm dây để trói Sun lại chờ cậu lấy xe đến và đưa đi…
Chap 32 –
”Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được. Xin quý khách vui lòng gọi lại sau…”. Gọi mãi cho Sun chẳng được, nó đâm lo. Trước giờ có bao giờ nó gọi mà Sun không bắt máy đâu chứ. Nhỏ đó cũng chẳng bao giờ để điện thoại hết pin cả. Nó tỏ vẻ lo lắng ra mặt. Bạn thân mà lại. Với lại ở Việt Nam Sun cũng đâu thân quen gì nhiều. Cầm điện thoại lên bấm gọi lần nữa. Nó mong rằng con bạn sẽ bắt máy để cảm thấy nhẹ nhõm nhưng… Không ai bắt máy chỉ có tiếng của tổng đài lạnh lùng đáp như một con rô bốt.
Tay nó cầm chặt điện thoại đi loanh quanh trong phòng. Chốc chốc lại nhìn vào màn hình xem Sun có liên lạc với nó không. Nhưng chẳng có gì. Đầu nó lóe lên một ý nghĩ. Hay là qua nhà thầy hiệu trưởng xem xem. Nói là làm. Với lấy cái áo khoác rồi chạy ra khỏi ký túc.
Đứng trước cửa nó ngập ngừng chưa dám vào. Dù gì cũng là nhà thấy hiệu trưởng cơ mà. Nó cảm thấy có một sự… hồi hộp nhẹ! Thấy có người đứng phía trước nãy giờ. Một người phụ nữ sang trọng ngồi trong nhà gọi người giúp việc ra mở cửa. Người giúp việc mở cổng. Nó khẽ gật đầu chào.
– Thưa… Cháu là bạn Sun ạ.
– Chào cậu! Mời cậu vào…
Tiến sâu vào nhà nó thấy hơi bất ngờ. Nhà giàu quá mức! Đúng chất một căn biệt thự. Bước lên thềm vào nhà nó gật đầu chào lễ phép. Người phụ nữ nhìn nó rồi cười chào lại. Đưa tay về phía ghế đối diện để mời nó ngồi. Nó ngồi xuống. Người giúp việc mang một cốc nước lọc đặt trước mặt nó. Gật đầu cảm ơn rồi cầm cốc nước lên uống một ngụm theo phép lịch sự…
– Cháu chào bác! Cháu là Shin bạn của Sun ạ…
– Thì ra
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




