watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:48 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5382 Lượt

Min cũng vội vàng chạy theo Ken, biểu cảm của Min lúc này là lo lắng và… ghen tị!
___________________________
Tại phòng y tế…
Sau gần nửa giờ “nằm ngủ” trên giường phòng y tế nó cũng đã tỉnh dậy…
– Cậu tỉnh rồi à?! – Min thốt lên khi thấy mắt nó đang dần mở ra.
– Cậu… – Nó nhìn Min một cách mệt mỏi.
– Cậu thấy sao rồi?!
– Tớ không sao! – Nó mĩm cười – Àh mà Ken có sao không?
– Hắn thì có sao chứ. – Min quay sang một bên nói nhỏ.
– Sao?
– À không! Ken không sao. – Min mĩm cười đáp.
Lúc đó tại canteen trường…
– Nhìn em bất ngờ quá nhỉ!
– Lúc nào anh cũng khiến người khác phải ngạc nhiên. Nhưng sao anh lại ở đây?
– Vì em phải đi cắm trại nên anh chưa thông báo thôi. Kể từ tuần trước anh đã chính thức trở thành “bác sĩ riêng” của trường em.
– Hả?! Bệnh viện lương cao không làm đi vào trường học làm làm gì?! *ngạc nhiên*
– Anh đâu phải đi làm chỉ vì tiền đâu chứ.
– Vậy thì anh vào trường này để làm gì?! *ánh mắt đầy thắc mắc*
– Có một số chuyện thôi… *cười*
– Chuyện gì?!
– Bí mật. Mà chắc bạn em đã tỉnh rồi đấy, mau về xem bạn ấy thế nào đi.
– Mệt mỏi với anh thật đấy. Tôi đi đây.
Ken đứng dậy, ra khỏi canteen rồi đi về phía phòng y tế. Nó nhìn ra cửa thấy Ken bước vào thì mĩm cười.
– Cậu thấy sao rồi?! – Ken đặt tay lên trán nó.
– Không sao rồi.
– Thôi tớ về trước nhé, cậu nghĩ ngơi sớm đi. – Min đứng dậy và nói với nó.
– Ừm. Cậu ngủ ngon nhé! – Nó nhìn Min cười.
Min bước ra khỏi phòng, đóng cửa lại nhưng không rời đi mà vẫn đứng đó.
Ken ngồi xuống cạnh nó, nhìn nó bằng một ánh mắt buồn rồi nói…
– Sao lần nào cậu cũng hành động thiếu suy nghĩ hết vậy?
– Thì không lẽ tớ để cậu bị tai nạn mà không giúp? Nếu là tớ cậu cũng làm thế thôi.
Ken chỉ biết thở dài trước câu trả lời của nó. Rồi Ken chợt nhớ lại một điều bất thường…
– Mà sao lại có xà phồng ở đó được chứ?!
– Chắc lúc dọn dẹp ai đó làm rơi thôi.
– Còn cả chuyện chiếc xe hôm trước nữa… Cậu không thấy bất thường sao?
– Chắc trùng hợp thôi. Mà cũng khuya rồi, sáng còn phải đi học nữa, mình về phòng thôi.
– Ừm!
Min vội chạy sang một góc tường nấp, nhìn Ken dìu nó về phòng, ánh mắt cậu có nét gì đó… Buồn? Hay bực tức?!
__________________________________
Sáng hôm sau…
– Renggggg….!!! – Tiếng chuông báo hiệu buổi học kết thúc vang lên làm tất cả học sinh trong trường mừng rỡ.
– Khỏe quá!!! – Nó vươn vai.
– Đi ăn trưa nhé! – Min và Ken cùng nói.
– Ok ok! – Nó nhìn cả hai rồi cười tươi rói.
Cả 3 cùng xuống canteen, đang chuẩn bị ăn thì bất ngờ có người bước đến bàn của tụi nó đang ngồi…
– Tôi ngồi ở đây được chứ?!
Cà 3 cùng ngước lên nhìn và bất ngờ mà người bất ngờ nhất là nó…
– Bác… bác sĩ! *ngơ ngác*
Kéo ghế ngồi xuống và nở một nụ cười thật tươi…
– Nhóc hơi bất ngờ nhỉ?! Chắc Ken chưa nói với nhóc nhỉ? – Vẫn giữ nụ cười trên môi.
Sau một hồi giải thích thì nó cũng đã hiểu ra được vấn đề…
– Vậy ra bác sĩ là anh của Ken?
– Thông minh đấy *lại cười*.
– Nói thế mà không hiểu thì…- Ken và Min nghĩ thầm.
– Anh bao nhiêu tuổi rồi ạ? – Nó lễ phép hỏi.
– 24..
– 24 á… – Mặt nó lại hiện lên vẻ bất ngờ.
– Làm gì bất ngờ dữ vậy?! – Min cũng bất ngờ trước thái độ của nó.
– À không… Tại anh trai em cũng 24 tuổi và anh ấy nói là lớn lên nhất định sẽ làm bác sĩ… – Nó lấy lại bình tĩnh rồi đáp.
– Thế bây giờ cậu ấy đã là một bác sĩ rồi nhỉ?! – Bác sĩ bình thản trả lời.
– … – Chợt nó im lặng, mắt bắt giật giật vài cái…
Cả bọn im lặng khi thấy tình hình bây giờ đang chuyển biến xấu… Bỗng nó đứng dậy, hít một hơi rồi nói…
– Tớ thấy hơi mệt, tớ về ký túc trước nhé… – Nó gật đầu chào rồi bước đi.
Bác sĩ và Min vẫn còn ngạc nhiên trước hành động của nó thì Ken thở dài rồi kể mọi chuyện cho hai người biết…
– Thì ra là thế… Tội cậu ấy quá! – Min thở dài nghẹn ngào.
Còn vị bác sĩ ngồi đó, im lặng và nhìn vào một khoảng vô định như đang nghĩ về điều gì đó…
___________________________
Sáng chủ nhật…
Nó đang nằm trên giường lăn qua lăn lại vì không có gì làm thì điện thoại rung báo có tin nhắn. Ken gửi tin nhắn cho nó…
– Hôm nay cậu rảnh không?
– Tớ đang chán vì không có gì làm đây này. Có chuyện gì vậy?
– Ra ngoài với tớ được không?
– Đi đâu vậy?
– Thì đi rồi sẽ biết.
– Bí mật… Ok, cậu ra cổng đợi tớ một tí…
Nó thay đồ xong thì rời khỏi kí túc ra chổ Ken đang đợi. Cả hai chuẩn bị ra ngoài thì bỗng nhiên điện thoại nó reo lên… Cả hai dừng lại đợi nó nghe điện thoại. Nó bắt máy nhưng vừa nghe thấy đầu dây bên kia nói thì nó trợn mắt bất ngờ…
– Hả?! – Nó ngạc nhiên rồi nhìn Ken.
Chap 11 –
Tại sân bay…
– Sao mày không báo với tao trước hả?! – Mặt nó vẫn còn ngạc nhiên.
– Tao muốn tạo sự

bất ngờ cho mày cơ mà. Her her *cười tít mắt*…
– Haizzz *thở dài*… Rồi mày định ở đâu đây? – Nó chống nạnh mà nghiêm mặt.
– Mày quên tao là cháu hiệu trưởng trường mày hay gì *nhướng mắt*.
– Bó tay với mày rồi.
Mãi nói chuyện với “vị khách không mời” nó quên mất là Ken đang đứng đợi nó ở gần đó. Sực nhớ nó kéo “vị khách không mời” đi đến chổ Ken đang đứng rồi giới thiệu mà không quên ra hiệu bảo “giữ yên lặng và làm theo chỉ dẫn”.
_______________________
30 phút sau đó tại một tiệm Pizza…
– Vậy ra cậu là bạn của Shin ở Mỹ. Sao chưa nghe Shin nhắc bao giờ thế? – Ken đáp và quay sang nhìn nó.
– Tại không có dịp thôi mà! – Nó đáp với vẻ không mấy tự nhiên do vẫn chưa hết bất ngờ vì sự xuất hiện đột ngột của con bạn.
– Her *cười tươi*… Cậu gọi tớ là Sun nhé! Cậu học chung lớp với Shin hả?! Sao hai người cùng có mặt ở sân bay vậy? – Sun xả một tràn như nước đổ khiến nó phát ngượng.
– Này! Sao hỏi lắm thế? – Nó vội cắt lời và cằn nhằn Sun.
– Her… Mình tên Ken, mình chung lớp với Shin. – Ken cười đáp.
Vừa nói xong điện thoại Ken reo lên. Ken đứng dậy bước ra ngoài nghe điện thoại, bỗng Ken thay đổi sắc mặt, nét thân thiện lúc nãy bỗng biến mất trên gương mặt Ken, thay vào đó là gương mặt trước đây của cậu, trước khi gặp nó…
Nhưng nhanh chóng cậu lấy nét thân thiện, quay người bước lại , mĩm cười rồi nói…
– Xin lỗi. Tớ có việc gấp phải đi, để hôm khác tớ mời hai cậu đi ăn nhé!
– Ừm. Cậu có việc gấp thì mau đi đi… – Nó cười đáp.
Ken gật đầu với Sun rồi bước ra khỏi quán. Nó và Sun vẫn còn ngồi ở đó nói chuyện…
– Mày tìm được Hoàng Anh chưa?
– Ưmmmm… Chưa! – Nó muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
– Vậy mà tao cứ tưởng Ken là…
Nó thở dài một cái cầm cốc nước ép cam lên mà hút, vẫn với vẻ mặt rầu rĩ…
– Thôi, bỏ cái mặt rầu rĩ của mày đi. Dẫn tao về trường mày tham quan đi. – Sun khều nó.
– Đó là trường nam sinh mà sao mày vô được mà tham quan.
– Mày cứ quên mãi. Cậu tao… – Sun nhướng mắt với nó.
– Àhhh… – Nó thở dài thườn thượt rồi đứng dậy cùng con bạn bước ra khỏi quán.
________________________
Tại trường học…
– Woaaaaaa… trường đẹp thật á – Sun phấn khích.
– Trường chuẩn đó mày.
– Ê! Dẫn tao coi phòng của mày đi. – Sun quay sang choàng lấy tay nó.
– Ừ. – Nó đáp khi Sun đang kéo nó đi.
Cả hai cùng tiến về phía ký túc trước cả trăm cặp mắt đang nhìn về phía họ. Có lẽ do Sun đang nắm tay nó kéo đi hay do sự xuất hiện của một cô gái xinh xắn trong trường học dành cho nam sinh?!
– Tới rồi nè! – Nó níu Sun lại khi hai đứa sắp đi qua khỏi phòng nó.
Nó lấy chìa khóa mở cửa rồi phụ kéo hành lí của Sun vào phòng…
– Phòng cũng rộng thật đó. – Sun hết chạy chổ này lại đáp chổ khác lục lọi mọi thứ trong phòng nó – Mày gọn gàng hơn trước đó nha! – Sun xuýt xoa.
– Lúc giờ tao có bừa bộn đâu. Đừng tưởng ai cũng như mày hết. – Nó chề môi.
– Tấm hình này… – Sun cầm tấm ảnh đặt trên bàn học của nó lên rồi chăm chú nhìn.
Nó tiến lại gần chổ Sun…
– Tao với Hoàng Anh lúc nhỏ đó. – Mặt nó thoáng gì đó buồn buồn.
Sun đặt tay lên vai nó vỗ nhẹ mấy cái như an ủi…
– Thôi đừng buồn nữa. Từ từ rồi cũng gặp được Hoàng Anh thôi mà. Với lại bây giờ có tao bên cạnh giúp mày nữa chi…
– Cái gì?! “Bên cạnh” có nghĩa là mày định đóng hộ khẩu ở đây luôn hả? – Hôm nay nó ngạc nhiên hơi bị nhiều.
– Thông minh đó! – Vừa nói Sun vừa búng tay cái “pặc”.
– Rồi mày định ở đâu?
– Nhà của thầy hiệu trưởng mày đó. – Sun vừa nói vừa nháy mắt với nó.
– Rồi… rồi! Thể nào

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,23 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT