watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:16 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7483 Lượt

bầm.

-Sao cậu lại vào được đây?- Quản gia Lâm ngạc nhiên.

-Dĩ nhiên là hạ hết đám vệ sĩ ngoài kia rồi.

-Gì chứ?- Rõ ràng mọi vệ sĩ quản gia Lâm tuyển chọn đều là những người có năng lực hàng đầu các công ty vệ sĩ trên cả nước. Lẽ nào hắn hạ tất cả bọn họ dễ dàng vậy?- Không thể.

-Sao không?- Anh cười châm chọc.

-Với cậu ta thì việc đó cũng không dễ đâu quản gia Lâm.- Anh bình thản nói.- Ông ra ngoài đi.

-Ơ…vâng ạ.- Quản gia Lâm lui xuống.

-Sao? Có chuyện gì mà anh tìm tôi?- Anh điềm tĩnh nói.

-An đâu?

-Tôi không biết.- Anh trả lời, rõ ràng là nói dối.

-Đừng có láo toét như thế! An đâu? Rốt cuộc anh giấu cô ấy ở đâu hả?

-Tôi cũng đang cho người tìm cô ấy đây.- Anh

đáp lại thái độ khó chịu kia.- Vả lại nếu có biết thì tôi cũng không có ý định nói cho cậu hay.

-Hừ…- Hắn hục hằn.- Tôi nói trước, nếu tôi mà biết anh dám nói dối tôi thì đừng trách. Tôi nhất định sẽ tìm ra cô ấy.- Hắn khẳng định.

-Để tôi nói cho một cậu biết một điều về An nhé.

-Sao?

-Cô ấy là người của tôi.

Lời nói của anh làm hắn rụng rời cả chân tay. Hắn siết chặt tay lại thành nắm đấm, bước tới tặng cho anh một cú đấm mạnh bạo tới nỗi miệng anh chảy cả máu.

-Thằng khốn.- Hắn nổi đóa.- Đã thế tao nói cho mày biết, dù thế nào thì tao vẫn sẽ ở bên cô ấy.

Anh cười.

-Lần thứ ba rồi đấy, sau này tôi sẽ trả đủ lại cho cậu.

-Ha…- Hắn cười khan.- Thử xem.- Rồi hắn bỏ đi mất.

Chuông điện thoại vang lên.

-Sao rồi?- Anh nói.

-Đã tra rồi à.

-Tốt lắm.- Ánh mắt anh lóe lên tia giá lạnh. Bằng mọi giá anh phải nói chuyện được với nó, dù thế nào cũng được.
*
-Gì chứ?- Lần đầu tiên nó thấy người đàn ông tốt bụng đó hốt hoảng, ông gào vào điện thoại, có lẽ liên quan tới bệnh tình của cô bé tên Nhi.

Ông dập máy khá mạnh.

-Chuyện gì vậy ạ?- Nó e ngại hỏi.

Ông vùi mặt vào hai bàn tay to bè, gần khóc:

-Bệnh viện từ chối điều trị cho bé Nhi.

-Sao ạ? Sao lại thế được?

-Bác không rõ, họ gọi điện báo.Làm sao giờ? Bệnh của Nhi, nó…- Ông không dám nói tiếp.

Chuyện gì đã xảy ra thế này?

*

-Làm sao bây giờ?- Giọng người vợ lo lắng.- Nếu không làm gì bé nhi sẽ chết mất.
Trời dạo này đổ mưa, nhiệt độ cứ xuống dần khiến bệnh tình bé Nhi chuyển biến xấu hơn. Bé Nhi mặt mày tái nhợt, thở dốc, gương mặt lộ rõ đau đớn.

-Mẹ ơi…con đau quá…- Bé nói từng tiếng ngắt quãng.

-Phải đưa bé đến bệnh viện thôi.- Nó nói.

-Nhưng bệnh viện…

-Phải liều thôi, không còn cách nào cả.- Nó thúc giục.- Giờ việc cần làm là cứu bé Nhi kìa.

-Ơ…ừ…- Người đàn ông vẫn đang lo sợ, toàn thân cứ run bắn lên, đứng còn không vững.

-Ông còn đứng đó à?- Người vợ vừa khóc vừa cáu gắt.

-Bác vào gom tiền đi, cháu với bác gái đưa bé Nhi vào bệnh viện trước.

-Được…được rồi…
*
Bệnh viện vắng vẻ hẳn.

-Làm ơn…tôi xin cô…- Người phụ nữ có gương mặt hiền lành đầy đau khổ khóc lóc, năn nỉ cô y tá.

-Cháu rất tiếc nhưng có lệnh của bên trên, không cho bé Nhi khám. Cháu cũng muốn giúp nhưng…

Nó ôm bé Nhi ở gần đó, nhìn cái khung cảnh tội nghiệp. Người bé Nhi nóng bừng, bé nói khẽ:

-Chị ơi…em sợ chết…

-Đừng ăn nói bậy bạ, em không chết đâu.- Nó trấn an bé.

Nó ngẫm nghĩ. Sao lại thế được? làm gì có chuyện đột nhiên không lý do mà phía trên không cho một bệnh nhân như bé Nhi khám chữa chứ? Lẽ nào…

-Em ngồi đây chút nhé.- Nó đặt bé ngồi trên hàng ghế chờ của bệnh nhân rồi tiến tới chỗ cô y tá.

-Tôi xin cô làm ơn làm phước…- Giọng bà vẫn đầy vẻ thống thiết van ơn.

-Cô y tá cho tôi hỏi.

-Vâng?

-Đây là bệnh viện của tập đoàn Chiến Thần đúng không?

-Ơ…vâng.

Thế là rõ.

Lại là anh.

Anh không buông tha nó.

*

Tiếng chuông đầu dây bên kia bắt đầu đổ từng hồi dài.

-A lô.

-Tôi cần gặp Kiên.

-Ai vậy ạ?

-Tôi đây, An đây. Đưa máy cho tôi gặp anh ấy.

-Vâng.

Một lát sau, nó nghe thấy giọng anh ở bên kia điện thoại.

-Cuối cùng em cũng chịu tìm tôi à?

-Anh muốn gì?

-Một cuộc nói chuyện thôi.

-Được, tới bệnh viện Lê Đình đi.

-Năm phút nữa tôi sẽ có mặt.

-Tôi sẽ chờ.

Liệu có thể thứ tha?

Quả nhiên đúng năm phút sau anh tới thật.

Nó đứng dưới tán cây hoa bằng lăng trong thảm cỏ phía sau bệnh viện. Anh vội vàng chạy tới, khi tới gần anh ngừng chạy, bước từng bước chầm chậm, nhìn nó đang quay lưng lại với anh.

-Tôi đã mời những bác sĩ tốt nhất tới chữa cho cô bé ấy rồi, tiền điều trị và giúp đỡ sửa sang tiệm bánh tôi cũng đã chi trả.

-Anh muốn nói gì?- Nó nói thẳng vào chủ đề.

-Tôi chỉ muốn giải thích mọi chuyện.

-Tôi không cần nghe mà cũng chẳng muốn nghe.- Tim anh đau nhói.

-Tôi…

-Tại sao anh cứ phải luôn bày mấy trò thủ đoạn như vậy nhỉ?- Nó quay lại nhìn thẳng vào anh. Đôi mắt xa lạ, lạnh lẽo, u tịch.

-Tôi chỉ muốn gặp em.

-Được, anh gặp rồi đó.- Nó cười cợt nhả, ánh mắt khiến anh không thể nói gì.

-Tôi yêu em.- Anh lấy hết sức lực còn lại, nói rõ với nó.
*

Tim nó dao động bởi câu nói đó, câu nói nó mong chờ từ lâu rồi. Niềm hạnh phúc cứ dâng lên nhưng nỗi đau càng thêm chất chứa. Nó nuốt nước bọt, cắn chặt môi, nói bằng giọng lạnh lùng nhất có thể:

-Quá trễ rồi.- Không, thực sự thì chưa bao giờ trễ cả nhưng nó vẫn cứ dối lòng mình.- Nếu anh nói từ cách đây mấy năm thì có lẽ mọi chuyện đã khác.

-Tôi phải làm gì? Tôi phải làm gì để em tha thứ cho tôi? Xin em hãy tha thứ cho những lỗi lầm trước đây của tôi. Xin em…- Anh vứt bỏ cái sự kiêu ngạo quý tộc thường ngày, mở miệng cầu xin nó, một đứa con gái quá đỗi bình thường.

-Được.

-Thật sao?

Trừ phi anh làm được một vài việc.

-Việc gì? Tôi sẽ làm mọi việc để có thể nhận được sự tha thứ của em, để sửa chửa sai lầm của mình.

-Hãy trả lại cho tôi sáu năm cuộc đời làm người chứ không phải búp bê đi!- Anh sững người.- Trả lại cho tôi những đứa trẻ ở cô nhi viện đi! Trả lại cho tôi cô nhi viện thân yêu đi! Trả lại cho tôi cô viện trưởng đáng kính đi! Trả lại cho tôi sự trong sạch đi!- Gương mặt anh sa sầm hoàn toàn.- Sao? Không làm được chứ gì?- Nó đay nghiến anh.

Yên lặng.

Mưa.

Lại mưa.

Mỗi lúc nó với anh thế này, trời đều mưa.

Không hiểu sao lại thế nhỉ?

-Còn một cách khác.- Nó lên tiếng.

-Sao?

-Đơn giản thôi.- Đôi mắt nó đượm buồn.- Anh không cần chết mà cũng chẳng cần hi sinh gì nhiều.

-…

-Hãy quên đi. Anh hãy quên đi tất cả. coi như tôi chưa từng xuất hiện trong cuộc đời anh, hãy cứ coi như sáu năm qua chỉ là giấc mộng mà thôi và giờ là lúc chúng ta phải tỉnh dậy.

-Không.

-Tôi cũng sẽ quên đi. Vậy nên ta hãy cứ thế đi. Nếu không thì giữa chúng ta chẳng còn gì có thể cứu vãn được nữa rồi. Buông tha nhau đi, Kiên à. Để cho mỗi người sống cuộc sống của riêng mình trong tương lai đi.

Nó quay lưng bước đi.

Anh không đuổi theo, chỉ lặng im nhìn theo nó.

Một hình bóng mong manh dần trở nên mờ ảo trong màn mưa.

Tất cả những gì còn thấy được là ánh sáng lấp lánh lóe lên trong chốc lát của chiếc khuyên tai của một người con gái.
*

Anh vẫn cứ đứng im suốt nhiều tiếng dưới mưa.

Nỗi đau bỗng nhiên ập tới vây bủa lấy anh khiến anh gục ngã trên mặt đất ẩm ướt.
Lạnh.

Đau.

Anh khóc.
*
Nó đi dưới con con đường mưa buồn bã. Gặp một buồng điện thoại công cộng, nó bước vào, đút vài xu tiền lẻ còn lại trong túi, nhấn một dãy số duy nhất mà nó nhớ lúc này. Đầu dây bên kia bắt máy.

-Bảo, xin hãy giúp em…

Đọc tiếp: Vì em là búp bê của tôi! – Chương 10
Phải chăng ta đã lãng quên nhau?

Một năm sau.

Thị trường sách của cả nước gần như bị náo loạn bời hàng loạt cuốn sách của một nữ tác giả trẻ bí ẩn giấu mặt dưới cái bút danh Witch. Cứ khoảng ba tháng cô sẽ tung ra một cuốn sách, từ khi cho ra mắt cuốn sách đầu tiên mới tựa đề “Liệu anh có linh hồn?”, cô đã làm điên đảo hàng ngàn độc giả. Thế nhưng, tuyệt nhiên không một lần cô nhận lời phỏng vấn hay lộ diện cho giới truyện thông biết. Trên mạng Internet, không ít lần các fan cuồng của cô đua nhau tìm kiếm tung tích Witch nhưng kết quả vẫn chỉ là con số 0 tròn trĩnh.

Nói chung, Witch là người nổi tiếng không kém gì các ngôi sao nhưng lại bí hiểm hơn nhiều.
*
Tại một căn nhà nhỏ ở vùng ngoại ô thanh bình không có tiếng ồn hay sự náo nhiệt của thành phố, nơi chim chóc líu lo, những hàng cây với tán lá xanh rờn, nó ngồi trước màn hình máy tính, gõ lọc cọc.

Mệt mỏi, nó duỗi thẳng hai tay, ngửa đầu ra sau. Có lẽ giờ rửa mặt rồi uống tách cà phê là tốt nhất. Nghĩ là làm, nó bước vào phòng tắm, vục nước lên mặt mình hết lần này tới lần khác để giúp bản thân tỉnh táo hơn.

Nhìn vào hình ảnh phản chiếu của nó trong gương, nó thấy khiếp đảm. Làm việc hàng giờ liền bên máy tính khiến gương mặt nó hốc hác hơn hẳn, mắt thâm quần. Mái tóc ướt nhỏ nước tong tong xuống sàn ôm sát khuôn mặt cáng khiến khuôn mặt nó kinh dị hơn.

-Thật tồi tệ.- Nó buông lời than vãn.- Anh mà thấy chắc cũng phát khiếp.

Rồi nó đưa mắt nhìn sang hình ảnh chiếc khuyên tai trong suốt trong gương. Nhẹ chạm tay vào chiếc khuyên tai, nó không hiểu nổi

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,39 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT