watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:16 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7503 Lượt

bảo tôi phải đưa cô đi đâu à?

-Ư, đi chơi.- Nhóc dùng chân nhấn ga khiến chiếc xe phóng vọt lên, giật mình, hắn nắm chặt tay lái điều khiển chiếc xe theo ý bà cô bất đặc dĩ này. Dù sao bây giờ hắn cũng muốn tìm một người để chia sẽ mọi thứ. Biết đâu cô nhóc ngây ngô này lại hợp với việc này?
*

Bước lên hết cầu thang, nó chưa kịp chạm vào nắm đấm cửa thì một bàn tay của ai đó đã ôm lấy nó từ phía sau, một bờ môi lướt nhẹ trên cổ nó.

Nó bị lôi đi.

Bắt cóc?!
*
Ai đó đang dùng bàn tay to lớn che mắt nó lại.

Một nụ hôn.

Giữa nó và người kia.

Một nụ hôn cuồng nhiệt mang theo xúc cảm kì lạ.

Và rồi môi người đó buông lần ra, bàn tay cũng thả xuống để nó có thể nhìn thấy gương mặt anh ta.

-Kiên?- Nó ngỡ ngàng.- Anh làm gì vậy chứ?

-Đưa em đi.

-Anh điên à? Bỏ ra.

-Em là búp bê của tôi.

-Cái gì? Anh điên thật rồi, Kiên à.

-Em dễ dàng bỏ đi sáu năm của chúng ta như thế sao?

Nó khựng lại.

Gã cũng đã từng nói giống anh.

Lẽ nào sự thật đúng là như vậy?

-Đi thôi.- Anh cầm tay kéo nó đi.

-Không.

-Đừng cãi lời tôi.- Giọng anh không tức giận, cũng không cáu gắt nhưng đủ để khiến nó rùng mình.

Cảm giác này…nó đã từng có.

Rất quen thuộc.

Đọc tiếp: Vì em là búp bê của tôi! – Chương 18
Hắn và nhóc.

Chiếc xe ô tô dừng lại trước đống tro tàn của cô nhị viện Phong Linh.

-Sao anh lại đưa tôi tới đây?

-Đây là nơi rất quan trọng với tôi, cũng là nơi mà vị hôn phu chết tiệt của cô đã phá hủy.

-Kiên sao?

-Phải, không phải hắn thì cô còn vị hôn phu nào khác à?

-Thế thì can liên gì tới tôi?

-Chỉ là tôi tự nhiên muốn tới đây thôi, còn cô thì bám theo tôi đấy chứ?- Hắn mở cửa xe, bước ra ngoia2. Nhóc cũng làm theo như vậy.

-Đây à đâu vậy?- Nhóc đứng cạnh anh hỏi.

-Cô nhi viện Phong Linh, nơi tôi và An lớn lên.

-Anh là trẻ mà côi?

-Tôi

coi đó là một lời khẳng định.- hắn hơi chút ngạc nhiên, theo lẽ thường thì con người ta đã xin lỗi, đã chia buồn hay làm mọi điều giả dối chỉ để thể hiện mình là người tốt đẹp lắm. Nhưng nhóc thì khác, thẳng thắn hơn nhiều.

-Thế bố mẹ anh ra sao?

-Cô đang tò mò hay đang muốn xoáy sâu vào nỗi đau của tôi vậy?

-Tò mò.

-Nhà tôi là một gia đình nghèo, mẹ rất yêu tôi nhưng bố tôi thì không. Biết vì sao không?

-Không nói thì tôi biết bằng niềm tin à?

-Vì tôi là con riêng của mẹ mình.

Khoảng lặng.

Buồn.

Hắn rút trong túi áo jacket ra một tờ giấy, một mảnh của một tờ báo xưa cũ.

-Gì vậy?- Nhóc nhận lấy từ tay hắn.

-Đọc đi.- Hắn nói gọn lỏn.

Tờ báo đã ngả màu ố vàng nhưng được gấp giữ cẩn thận suốt bao nhiêu năm bởi bàn tay hắn.

Dòng tiêu để in lớn:

“CHỒNG SÁT HẠI VỢ RỒI TỰ SÁT, BỎ LẠI ĐỨA CON TRAI MỚI 4 TUỔI”

Nhóc quay lại nhìn hắn, ánh mắt thương cảm.

-Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt như vậy.

Đôi mắt hắn nhìn đống tro tàn còn sót lại, ánh nhìn xa xăm.

-Nơi này, chính tại nơi này tôi đã có được tình thương trọn vẹn của mọi người, cũng là nơi người ta phát hiện bộ não hơn người của tôi. Thế nhưng viện trưởng không lợi dụng, không ép buộc tôi phải làm thế này thế kia để kiếm tiền. Nhiều tên nhà giàu tham lam đã tới nhận tôi về nuôi nhưng bà ấy kiên quyết từ chối cho tới khi gặp một cặp vợ chồng tốt bụng muốn nhận nuôi tôi vì tôi giống một đứa con đã mất vì tai nạn chứ không phải vì bộ óc của tôi.

-Cha mẹ anh bây giờ?

-Phải.

Có gì đó lóe lên như nước mắt trên khóe mi hắn.

Nhóc đã thấy.

“Bốp”

-Sao lại đánh vào đâu tôi hả?- hắn hét toáng.

-Tôi thích thế đấy. Tôi ghét cái kiểu mà kẻ thù của tôi lại sướt mướt và yếu đuối thế đâu.- Nhóc khoanh hai tay lại, vênh mặt lên nói.

Hắn thoáng cười trong một giây rồi nụ cười đó vụt tắt. Rốt cuộc thì cô nhóc này cũng có điều tốt.

-Nhắc lại mới nhớ, ông anh, đấu một trận đi.

-Tôi đánh nhau với một con nhóc như cô.

-Này, đừng coi thường tôi nhé, tôi đã học võ từ năm 9 tuổi đấy.

-Tôi học võ từ năm 8 tuổi đấy, mà tôi còn lớn hơn cô 4 tuổi.

-Mặc kệ, chấp tất.

Hắn lắc đầu, chép miệng:

-Là cô nói đấy nhé.
*
Một tiếng sau…
*
-Yên nào.- Hắn lộ rõ vẻ lúng túng.

-Huhuhu.- Nhóc khóc váng lên như một đứa trẻ bị mất món đồ chơi yêu thích.

-Tôi có đánh cô bị thương chỗ nào đâu.

-Tôi thua rồi.- Nhóc tiếp tục khóc làm chim muông gần đó cũng phải bay tán loạn.

-Ha ha ha…- Hắn bật cười khi thấy cái bộ dạng mếu máo khóc lóc chỉ vì thua trận của nhóc.

-Còn cười được à? Lần sau tôi sẽ thắng anh!- Nhóc đập đập tay xuống đất khẳng định.

Quả thật, nhóc khác những người con gái khác.

Không thể tin nổi.

-Chở tôi về.- Nhóc ngồi vào xe, đóng cửa một cách thô bạo khiến vang lên một tiếng rõ lớn, nét mặt vẫn còn giận dỗi.
-Thôi cái nét mặt đó đi.- Hắn ngồi vào ghế lái.

-Hứ…- Nhóc lè lưỡi trêu ngươi hắn, hàng động giống như một con nhím nhỏ tức giận mà xù mấy cái gai trên người mình lên.

-Về đâu?

-Nhà Kiên.

-Cô tới đó làm gì?

-Anh nhiều chuyện thế nhỉ?- Nhóc nhăn mặt chòng ghẹo.

-Được rồi, bà cô già trước tuổi.

-Làm như anh hay lắm.
*
-Buông ra!- Nó vùng vẫy.- Anh cởi trói cho tôi đi.- Nó bị anh trói lại ngay trên chiếc giường trong căn phòng đó. Mọi thứ vẫn như thế, chỉ có điều con búp bê hôm trước không còn ở đây và anh thì không còn là anh của mấy ngày trước mà nó từng gặp.

-Để em chạy về bên Bảo sao? Tôi không điên.- Anh từ tốt cởi chiếc cúc áo đầu tiên trên áo sơ mi.

-Tôi có thể kiện anh đấy.- Nó nói. Anh đã cởi ra chiếc cúc thứ hai.

-Em nghĩ chuyện đó có ích sao? Em không dám làm thế đâu.

-Gì chứ?

-Em không thể làm làm gì tổn hại tới tôi.- Chiếc cúc áo thứ ba đã được mở. Anh tiến lại gần nó.

-Này!- Nó định hét lên nhưng anh đã chặn họng nó lại bằng một nụ hôn.- Ưm…- Một cách vô tình, nó để bản thân bị lôi cuốn vào nụ hôn đó.

Anh lơi dần, lơi dần rồi buông hẳn nó ra.

-Thừa nhận đi, em bị tôi quyến rũ phải không?- Anh cười lạnh sống lưng.

-Không.- Nó lắc đầu dù trong lòng đang thầm nguyền rủa mình. Vừa rồi nó cứ như đã phản bội hắn vậy.- Người tôi thích là Bảo.

-Nhưng người ở bên em, chủ nhân của em là tôi. Em là người của tôi.- Anh khẳng định chắc nịch rồi cắn nhẹ lên đôi môi nó như trừng phạt vì nó nhắc tới hắn trước mặt anh.

-Anh bị ảo tưởng à?

-Không.- Anh lại hôn nó, môi nó như bị môi anh nuốt chửng.

-Bu…ông…r…a!- Nó dùng chân đạp mạnh vào anh nhưng anh né được. Cổ chân nó nhanh chóng bị bàn tay gọng kiềm của anh chụp lấy. Cố rút chân lại nhưng bàn tay anh quá to lớn, quá mạnh. Ấn chân nó xuống giường, anh lướt nhẹ môi xuống vùng cổ trắng ngần của nó.

Bất lực, nó mím chặt môi lại.

Anh sẽ làm điều đó với nó sao?

Nếu thế thì nó sẽ hận anh suốt đời dù thật sự giữa nó và anh đã có quan hệ gì đi chăng nữa.
Một phút.

Hai phút.

Ba phút.

Không gì xảy ra.

Cúi xuống, nó thấy anh chỉ ôm lấy nó, mắt nhắm nghiền.

-Đã lâu lắm rồi tôi mới tin rằng mình có thể thoải mái ngủ mà không sợ bị ác mộng trong một năm rồi.
-Làm ơn tha cho tôi đi.- Nó lầm bầm.

-Em nói gì vậy?- Anh nhìn nó.- Em muốn quay về bên Bảo như vậy sao?

Nó không nói gì.

-Nếu để em về bên hắn, anh thà giết chết em ở đây còn hơn.- Một bàn tay anh đưa lên cổ họng nó, siết chặt.
-Ax ax…- Nó giằng mình.

Anh thật sự muốn giết nó.

Rồi bàn tay anh thả ra.

-Không…tôi không thể giết em, tôi thà giết mình còn hơn.
*
Im lặng.
Chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc từng giây nặng trĩu.

Anh ngủ, tay còn ôm chặt nó.
*
Một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí nó, cũng giống như vậy.
*
“Cạch”

Nhóc bước vào, chứng kiến cái khung cảnh đó.

-Hai người…

Em sẽ lấy Kiên sao nhóc?

-Lan.

Nhóc đứng tựa vào cửa, gương mặt dửng dưng trái ngược hoàn toàn với suy nghĩ của nó.

-Em không nghĩ sẽ được chứng kiến cảnh này đâu.- Nhóc bước lại gần, nhìn thẳng vào mặt nó.- Nói nhỏ thôi, để anh ấy ngủ, ít khi anh ấy ngủ ngon vậy lắm.

-Em không thấy tức giận sao? Dù sao anh ấy cũng là hôn phu của em mà?

-Thì theo ý người lớn là như thế.- Nhóc ngồi xuống chiếc ghế bành, nghịch nghịch bong hoa hồng cắm trong lọ.

-Em sẽ lấy Kiên?

-Chị nghĩ sao?

-Chị không biết.

-Đương nhiên em sẽ không lấy anh kiên rồi.

-Chả phải em nói hai người đã đính hôn sao?

-Đính hôn thì đính hôn chứ chắc gì đã cưới.- Nhóc phồng hai má lên nhìn dễ thương và nhí nhảnh hơn hẳn cái vẻ mặt vô tình từ khi bước vào phòng nãy giờ.- Gia đình anh Kiên muốn anh lấy em vì muốn dễ dàng làm ăn ở khu vực châu Á, gia đình em muốn em lấy anh vì muốn bành trướng thế lực. Đơn giản là lợi dụng nhau trên những đứa con của họ chứ tụi em có yêu thương gì nhau đâu.

-Thế…

-Tụi em lập một giao ước nho nhỏ.- Nhóc tiếp tục giải thích.- Anh Kiên và em sẽ giữ cái hôn ước đó tới khi em tròn 18 tuổi, đủ tuổi để kế thừa sự nghiệp. Khi đó, tụi em sẽ hợp tác như bạn bè thân thiết để phát triển cả hai công ty, khỏi kết hôn chi cho mệt.

-Vậy sao?- Nó thở phào nhẹ nhõm như thể vừa trút được gánh nặng.

-Thôi, em đi nhé. Hai người cứ tiếp tục khi anh ấy ngủ dậy

Trang: [<] 1, 19, 20, [21] ,22,23 ,39 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT