watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:16 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7471 Lượt

ra. Trong hắn, trái tim hắn vẫn dành cho nó, vẫn le lói chút hi vọng dù là rất nhỏ nhoi, tới nỗi hắn cũng nghi ngờ, liệu chăng chỉ vài ngày tới đây, hắn sẽ vứt bỏ cái hi vọng đó đi mà tuyệt vọng nghĩ về nó?
Chưa đầy mười ngày sau, hắn nhận được một lá thư từ nó. Bên trong đó là một chiếc thiệp cưới màu trắng với những hoa văn trang trí bay bổng.
*
Nó biết sẽ không có chuyện hắn tới dự đám cưới nó, cái đám cưới tồi tệ với nó dù trong mắt nhiều người, đó là một đám cưới long trọng và tuyệt vời nhất từ trước tới nay.

Nó ngồi trong phòng chờ của cô dâu, nó nhìn lại mình trong gương. Một cô gái khoác lên mình bộ áo cưới đắt tiền, khăn voan rũ xuống khiến gương mặt nó thêm gì như huyễn hoặc, bó hoa tulip trắng tinh khôi được nó cầm chặt trong tay. Mọi thứ đều gợi lên một đám cưới hạnh phúc, vui tươi và tràn đầy lạc quan nhưng sao mắt cô dâu buồn quá.
Chuông nhà thờ điểm lên vài hồi.

Cửa mở ra. Anh xuất hiện trong bộ vest lịch lãm màu đen bóng, mái tóc vuốt gel gọn gàng. Vì nó không có bố nên trong đám cưới này, anh sẽ dắt nó tới trước cha xứ làm lễ. Nó nhìn anh lạnh lùng. Nó đã không nói với anh một lời nào từ ngày hắn đi. Không phải vì giận dữ hay căm thù mà là sự tuyệt vọng và cự tuyệt. Đưa tay cho anh, nó cảm thấy đau nhói khi anh siết chặt tay nó một cách cố ý. Anh cười lạnh.

Cả không gian chỉ toàn màu trắng, từ mấy bồn hoa hồng trắng và hoa lyly trắng muốt tới những vài rèm căng. Một màu trắng tinh khiết nhưng với nó thì như sự tang tóc. Bố anh và Rebecca ngồi cạnh nhau bên dãy ghế bên phải, họ mỉm cười hài lòng nhất là mẹ của nó, bà không nhận ra rằng anh đang muốn đem nó ra chà đạp, khiến nó đau khổ hơn bao giờ hết. bà vẫn ngỡ con bà sẽ hạnh phúc và ít ra bà đã bù được phần nào cho đứa con bà bỏ rơi suốt bao năm qua. Ngồi giữa hai người đó là một bé gái mới hơn 2 tuổi, em của nó và anh, đúng theo ý bố anh muốn. Thế nên đám cưới này cũng không bị gia đình nhóc phản đối ấy là vậy. Nhóc ngồi phía cuối dãy ghế bên kia, nhìn nó và anh, mỉm cười buồn bã. Gã và cô cũng được mời tới, hai người tay trong tay hạnh phúc, nhìn nó với ánh mắt e dè, lo toan. Liệu nó có thật sự vui không? Khi nó và anh trao nhau nụ hôn lạnh nhạt minh chứng cho tình yêu gì đó, nhóc bỏ đi ra ngoài và không quay lại.
*
Kì trăng mật quyết định sẽ diễn ra ở Thụy Sĩ, lúc này là màu đông. Tuyết rơi dày đặc tạo nên một bức tranh nên thơ cho đất nước này. Nó ngồi bên cửa sổ, tựa lưng vào chiếc ghế bập bênh mà thường chỉ thấy trong mấy chuyện cổ tích. Toàn thân nó rã rời sau mấy tiếng trên máy bay để tới đây. Anh trả tiền và cảm ơn bằng thứ tiếng Anh sành sõi của mình với người tài xế taxi ban nãy. Quăng hai chiếc vali vào trong phòng, anh tiến tới chỗ nó, đứng nhìn ra ngoài cửa như nó.

-Có gì ngoài đó?

-Tuyết.

-Còn gì nữa?

-Chả thấy gì nữa cả.- Nó đáp hững hờ.

-Thế em nhìn gì ngoài đó?

-Gì cũng được, miễn không phải là anh.

Anh chụp lấy cằm nó, thô bạo hướng nó nhìn về phái mình, anh nói:

-Tôi-là-chồng-em.

-Biết.

-Thế thì em chỉ được nhìn tôi thôi.

Chú ý: Để lấy mật khẩu cho chương sau các bạn vui lòng soạn tin theo cú pháp:

CL MK Gửi 7744

(CL dấu cách MK gửi 7744)

Đọc tiếp: Vì em là búp bê của tôi! – Chương 31
Với thái độ mệt mỏi và chán chường, nó gạt tay anh ra rồi bước vào torng phòng, lấy ra bộ váy ngủ bằng lụa màu kem, nó bước vào phòng tắm. * Mọi thứ chấm hết với nó. Nước nóng xối ướt người nó. Nó khóc, khóc âm thầm đến sợ. Cuộc sống mà nó đang có, tất cả sẽ kết thúc sau hôm nay dù theo hương tích cực hay tiêu cực thì nó chưa biết. Nó mở cửa bước vào phòng ngủ. Căn phòng ngủ sang trọng, anh nằm đó như một pho tượng tuyệt đẹp. Đó là người nó yêu tới rồ dại nhưng cũng là người phá vỡ đời nó, đập tan cái gọi là hạnh phúc của nó. Nó hận anh, hận anh làm vậy với nó, hận anh đẩy nó ra xa hắn. Nhưng nó cũng tự hiểu, tất cả do nó, do quyết định sai lầm của nó ngày trước. * Hắn ngồi lặng nhìn mưa, một cơn mưa mùa đông kì lạ. Giờ này chắc nó đang ở bên anh nhưng nó có hạnh phúc không? “Kính…cong…” Hắn ra mở cửa. Giờ đã khuya, ai lại tới vào giờ này chứ? Nhóc đứng đó, áo khoác dài mặc kín người, đang chà xát hai tay mình lại cho đỡ lạnh. -Chồng.- Nhóc lè lưỡi tinh nghịch dù rằng hơi thở giờ đây đã có màu khỏi trắng. Nhóc lạnh lắm rồi. -Vào đi!- Hắn không thấy bực dọc. Có lẽ khi ta cô đơn một mình ở một nơi hoàn toàn xa lạ, được gặp một người nào đó ta quen thật sự là một điều khiến người ta ấm lòng hơn. * Nó mở mắt, nhìn đồng hồ trên bàn. Đã 10 giờ 34, trễ vậy rồi sao? Có tiếng sột soạt sau lưng nó. Quay lại, nó nhìn thấy gương mặt hiển nhiên ở đó: anh nằm đó, vùi nửa mặt vào chiếc gối mềm. Nó ngồi dậy, chộp lấy chiếc áo ngủ tối qua bị vứt dưới sàn như một chiếc giẻ lau rồi tròng vào. Nó tìm tới nhà bếp, lục trong tủ lạnh xem có gì ăn không. Nó đói đến nỗi không màng tới việc đánh răng nữa. Lấy ra một chai sữa giấy cùng món sandwich mà tối qua anh làm còn dư. Đặt sandwich vào lò viba, nó vặn nấc rồi uống cạn cốc sữa. Tráng sơ cái cốc rồi đặt lên kệ, nó thở dài. -Sao thế?- Giọng anh khiến nó giật thót mình. -Không có gì. Lò viba kêu một tiếng “ting”, nó mở ra, đặt dĩa sandwich xuống bàn, nhón tay lấy một cái cắn nhỏ, coi như ở đây chỉ có nó, không có anh. Cuộc sống hôn nhân này cứ thế tiếp diễn là tốt nhất. Nhưng anh thì không nghĩ vậy. Hôn nó thật sâu, mãnh liệt, anh nói: -Đi với tôi. -Tôi chưa ăn sáng xong.- Nó lờ tịt mọi thứ đi mà tiếp tục bữa ăn. Thái độ đó khiến anh tức giận thật sự. Kéo mạnh nó vào phòng tắm, dùng vòi sen phun thẳng nước khiến người nó ướt hết. Nó la oai oái. Anh kéo dây kéo sau lưng áo xuống. Nó hoảng sợ, vội dùng hai tay ôm lấy chính mình. Anh gằm ghè: -Tắm rửa rồi thay đồ đi! Hay là em muốn tôi thay đồ giúp em. Không gian im lặng và ngột ngạt, chỉ có tiếng nước chảy. Giật mạnh cái vòi sen từ tay anh, nó xịt hết nước vào mình sao cho bản thân không khác gì con chuột mới chui ra từ cống ngòm rồi tắt nước, quăng cái vòi sen lại cho anh rồi vùng vằng bước về phòng. Mỗi bước chân của nó đều khiến sàn nàh ướt thêm, nước nhỏ tong tong suốt sàn. Nó lấy một chiếc áo pull trắng cùng quần jean dài bó sát ra, mặc vào người. -Em chọc tức tôi đấy à?- Anh hỏi, giọng lạnh băng. Anh đè nó xuống giường, cầm một chiếc khăn tắm lau tóc nó một cách thô bạo như thể anh chỉ muốn giết chết nó chứ không có nhã ý giúp nó lau mình chút nào cả.Sao thế chứ? Sao mọi thứ đang đi ngược với những gì anh suy tính? Nó đang hành hạ anh bằng thái độ đó chứ không phải là anh, trái ngược hoàn toàn với những gì anh toan tính. * Quảng trường lát đá hơi chút rêu phong gợi cho ta không gian cổ kính khôn g tài nào phá vỡ được. Tuyết, cây khô không một chiếc lá, gió thổi, bồn nước cùng trời xanh khiến khugn cảnh nơi đây giống như một bức hình trên tâm bưu thiếp mà tôi đã thấy. Đẹp nhưng hơi phi thực tế. Nó và anh rảo bước trên con đường đó, im ắng, trầm mạc nhưng dễ dàng cảm thấy nhau. Nó và cả anh nữa, cả hai đều từng mơ về cái cảnh này trong quá khứ nhưng sao giờ đây, mọi thứ không giống vậy. Nó từng mong anh và nó có thể tay trong tay mà cười nói nhưng giờ, một sự động chạm dịu dàng cũng không có, nó luôn trách né anh. Giữa anh và nó giờ đây chỉ là một ranh giới vô tình, dù muốn xóa cũng không xóa được. * Nó chỉ ra ngoài một lần duy nhất như thế. Những ngày sau, nó ở nhà hay đúng hơn là anh nhốt nó ở nhà, tuyết đối không ra ngoài lấy một bước. Thi thoảng anh ra ngoài vào buổi chiều và trở về với những ly capuchino cùng bánh ngọt cho nó. Nó không để tâm mấy, chỉ ăn và uống một ít, thậm chí có hôm nó không đúng tới nữa. Như một quy luật, cứ lặp đi lặp lại, mỗi đêm anh vờn nó trên giường, không dịu dàng, không yêu thương mà chỉ có nước mắt. Ngày cuối cùng của kì nghỉ, nó thấy lòng mình háo hức và vui lạ thường. Nó muốn thoát khỏi cái chốn này ghê gớm. * Nó lại tiếp tục về một nàh tù khác mà nó nghĩ là được định sẵn cho mình. Nó không ở cùng phòng với anh mà ở căn phòng tầng 4 ngày trước. Có lẽ anh coi nó như một con búp bê, hệt như lúc trước chứ không phải là vợ chăng? Nó nghĩ thế đấy. Hóa ra cuộc sống khi có chồng là vậy, buồn tẻ, điên rồ và đau đến vậy. Nó cười khẩy. * Suốt mấy đêm anh không về. Ngôi nhà này với nó hoàn toàn lạ lẫm. Nó như con chim bị nhốt trong lồng son, lồng rộng lớn đấy, ăn uống dư thừa đấy nhưng nó vẫn them khát cái gọi là tự do ngoài kia. Nếu không có bé Hoa, hẳn nó buồn chết rồi. Hoa hết lòng bênh vực, bảo anh tốt lắm, chỉ là bận công việc thôi. Nó biết bé Hoa biết ơn và gần như tôn thờ anh nên nói thế. Vậy nên, nó cũng chẳng buồn phản đối hay làm gì, chỉ cười trừ. Cô độc quá! Chap 56: Ghen tuông. Bốn tháng từ đám cưới thì hơn ba tháng anh không ngủ lại nhà. Căn nhà này thật lạc lõng, thật cô quạnh với nó. Dường như cuộc sống này của nó còn tồi tệ hơn lúc trước nữa. -Chị đừng buồn anh Kiên nha!- Hoa cười tít mắt. Nó cũng đành cười trừ, nhìn cô bé lui húi lau bàn dọn dẹp. * Anh đứng tựa vào bức tường đối diện cửa phòng nó. Đứng từ đây mà anh vẫn có thể nghe được tiếng cười đùa bên trong. Anh bỗng nhếch mép cười cay đắng. -Cậu chủ…- Quản gia Lâm nhìn anh, mặt đăm chiêu. -Tôi phải đi đây.- Anh đứng thẳng dậy, chỉnh lại cà vạt một chút.- Lấy áo cho tôi. -Cậu định đi tiếp ư? Mấy tôi rồi

Trang: [<] 1, 35, 36, [37] ,38 ,39 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT