|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
-Ông T gọi bà Thúy ra giúp tôi thoát khỏi trận hành hình của bà ý.
-Vâng ạ. -Chị Thúy nói.
-Chúng mày cũng xuống giúp đi, đứng đấy cười cái gì mà cười? -Tôi quay sang quát 2 thằng ôn kia sau khi được tha bổng.
-Rồi rồi, bố bé mồm thôi con nhờ. -Thằng Hoàng bật.
-Ok. -Thằng Hải luôn là đứa ngoan và Hiền nhất.
Sau khi bọn nó té xuống bếp thì tôi cũng tìm cơ hội mà trốn lên phòng chơi điện tử. Ngu gì mà ở dưới đấy để bị sai vặt.
Vừa bật máy lên thì cảm giác đắng lòng ùa về. Không biết chị Hiền hay ai vào xem ảnh tôi lưu trong máy rồi đặt cái ảnh tôi chụp với Trang làm hình nền. Đắng lòng quá. Đang ngồi tính del cái hình nền thì có tiếng gõ cửa. Vừa mới trốn lên được một tý thì đã bị phát hiện rồi. Haizz.
-Mình vào được không? -Giọng Linh.
-Ừh, vào đi.
-Uầy, đây là phòng cậu à, ngăn lắp quá. -Linh vừa vào phòng tôi đã khen.
-Hì, cám ơn nha. -Tôi phổng mũi.
-Mà cái kia cái gì? -Linh chỉ vào tấm abum ảnh của tôi.
-À, cái abum ấy mà.
-Hả, mình xem tý. -Vừa nói hết câu thì Linh chạy ra lấy quyển abum xem. Như có dòng điện 220V chạy qua đầu. Tôi chợt nhớ ra trong đó có ảnh tôi khoả thân hồi bé đã từng bị Trang nhìn thấy và cười tôi thối mũi. Tôi bật tăng tốc lên rồi tốc biến qua chỗ tấm abum đang ngồi yên vị nhưng không kịp nữa rồi. Linh đã lập được trang đầu tiên rồi, mà trang đầu tiên trong quyển abum lại là tấm ảnh tôi khoả thân thế mới hay. Không ngoài dự đoán của tôi, sau khi Linh vừa xem được tấm ảnh thì tôi giật lại tấm abum.
-Thôi, cái này không xem được. -Tôi nói.
-Hả, mà đứa trẻ trong tấm ảnh là ai thế?
-À, Thằng em con nhà hàng xóm ấy mà. -Tôi ngụy biện.
-HẢ, Sao trong tấm abum ghi chữ “HA con yêu” lại có tấm ảnh của đứa em nhà hàng xóm nhỉ? -Linh nói giọng ngây thơ.
-Thích thì để, có sao đâu. -Tôi nói.
Vừa nói xong câu thì Linh ôm bụng cười làm tôi nhục đếu chịu được.
-Thôi đi ông tướng, chém gió ít thôi, cứ nói ảnh của mình đi, có ai nói gì đâu. -Vừa nói Linh vừa cười.
-Hả, sao cậu biết? -Tôi nhục đếu chịu được.
-Thì trong tấm ảnh có ghi “chúc mừng sinh nhật con yêu 1 tuổi” mà.
-Mà cậu lên đây có việc gì không? -Tôi lái sang chuyện khác.
-Lên chơi thôi, mà cái ấy sao bé thế, nhìn ảnh thằng em mình to hơn cậu nhiều. -Linh nói.
-HẢ, người đâu mà… Thôi, cô làm gì thì làm, tôi đi ngủ đây. -Vừa nói hết câu thì tôi nhảy lên giường đắp chăn giả vờ ngủ (Phòng có điều hoà không thì chết ngốt)
-Dỗi à? Mình đùa tý thôi mà. -Linh nói.
-Trật tự để tôi ngủ.
-Này thì ngủ này. -Vừa nói Linh vừa nhảy lên giường lấy tay chọc vào 2 bên eo tôi. Tôi thì có máu buồn nên Linh vừa chọc vào thì tôi như kiểu cá bị cạn nước.
-Đừng cù nữa hixhix. -Tôi gào thét.
-Không, hìhì. -Linh vừa cù vừa cười.
Như phản xạ tự nhiên, tôi đẩy Linh ra. Nhưng đây là cái ngu của tôi. Tôi đẩy Linh ra nhưng bị tuột cmn tay. Tình hình là tôi với Linh đang gái trên trai dưới. Môi chạm môi. 4 mắt nhìn nhau.
Chap 47
Hiện tại thì tôi với Linh đang trong tình trạng gái trên trai dưới, môi kề môi và bốn mắt nhìn nhau như đã nói. Vì quá bất ngờ nên tôi đơ mất 2s. Có một luồn điện cao áp 69kw (Em chém đấy) chạy qua người tôi. Cảm giác thật là phê. Mà kể ra thì môi Linh cũng thơm lắm đấy chứ, không biết có dùng líp ai líp ủng gì không. Theo bản năng đàn ông thì tôi lùa tay ôm lấy Linh và tiếp tục cuộc hành trình của mình, nhưng vì quá bất ngờ nên Linh đẩy tôi ra rồi chạy thẳng ra ngoài bỏ lại một thằng ngáo ngơ ở trong phòng còn chưa hiểu mình đang làm cái quái gì. Như hiểu truyện gì đang xảy ra thì tôi đuổi theo Linh để nói lời xin lỗi (May là chưa ăn tát).
-Linh…. Linh… -Vừa đuổi theo tôi vừa gọi.
-…… -Linh vẫn tiếp tục chạy.
-Đứng lại nghe mình giải thích.
-….. -Linh vẫn chạy.
-A… Đi đến đoạn cầu thang thì tôi bị chẹo cmn chân. Cảm giác phải nói là thốn đến tận rốn.
-cậu có sao không? -Thấy tôi chẹo chân thì Linh quay lại đỡ tôi.
-Cám ơn cậu. Chuyện vừa nãy, mình xin lỗi. -Tôi lợi dụng luôn thời cơ để xin lỗi Linh. Thật ra là em tính toán cả rồi
-Hả, xin lỗi là xong à? Lần đầu của mình đấy, bắt đền đi, hứxhứx. -Linh nói như sắp khóc.
-Hả, tai nạn mà.
-Không biết, bắt đền đi. Hứxhứx.
-Rồi rồi, bé miệng thôi, muốn bắt đền cái gì thì nói nhanh đi. -Tôi sợ
Linh gào khóc để mọi người nghe thấy thì tôi xác cmn định là hết đường về quê ăn tết.
-Hìhì, nhớ nha, giờ mình chưa nghĩ ra, bao giờ mình nghĩ ra thì mình sẽ nói với cậu. -Linh vừa nói vừa cười.
-CÁI GÌ, CÔ ĂN VẠ. -Tôi hét.
-Hihi.
-Thằng ôn kia, mày gào thét cái gì thế, im cmn mồm vào đi. -Ông T thấy tôi gào thét thì quát.
-Cô cô…. Được lắm.
Nói xong thì tôi định chạy vào phòng nhưng quên mất rằng cái chân mình đang bị chẹo. Vừa bước được 2 bước thì cảm giác thốn đến tận rốn lại ùa về.
-Á. -Tôi kêu.
-Cậu có sao không? -Linh đỡ tôi cho khỏi ngã rồi hỏi.
-Không, cám ơn.
-Vẫn còn giận mình à? Con trai gì mà như con gái.
-Vâng, tôi con gái được chưa? Cô muốn gì? -Tôi tự cmn ái. Có thằng nào không bị tự ái khi bị nói là con gái đâu (Trừ bóng nhé)
-Để mình rìu cậu vào phòng.
-Thôi, không cần, cám ơn. -Vừa nói tôi vừa bước từ từ lên phòng bỏ lại đằng sau ánh mắt ngơ ngơ của Linh.
Vừa bước vào phòng thì tôi ấn chốt rồi lao lên chiếc giường yêu qúy của mình định tìm giấc ngủ. Vừa nhắm mắt vào thì hình ảnh Trang tát tôi lại ùa về, tôi cảm thấy đau lắm. Tuy còn yêu Trang say đắm nhưng tôi quyết định sẽ buông tay. Cũng giống như bạn cầm một cái cốc nước thủy tinh chưa có nước ở trong rồi người ta rót nước mới đun sôi vào. Nếu bạn vẫn níu kéo không chịu buông cốc nước thì bạn sẽ bị bỏng rồi cũng phải buông cốc nước ra. Còn nếu bạn buông cốc nước từ đầu thì sẽ không bị bỏng. Nếu cố níu kéo những gì không thuộc về mình thì kết quả là chính bạn là người phải chịu đau đớn thôi. Trong trường hợp này tôi đã quyết định buông tay để giải thoát cho cả 2.
Tôi tỉnh dậy bởi cú áp chế tát hàng trăm phát giống warwich của chị Hiền. 0.
Đang ngồi tự kỉ trước nhà Trang thì có điện thoại từ Mai.
-Gì? -Tôi nói.
-Sao hôm qua cậu không đi làm? -Mai nói.
-Nằm viện thì đi làm kiểu gì? Xin hộ anh L cho nghỉ mấy hôm nhé.
-Ừh, cậu có…. -Mai chưa nói hết câu thì tôi tắt máy tiếp tục tự kỉ.
Vừa ngồi tôi vừa gọi cho Trang nhưng vẫn thuê bao qúy khách tạm thời không liên lạc được. Ngồi chờ được 30 phút thì tôi sốt hết cả ruột, tôi phóng xe đi tìm Trang, tôi đi tất cả những nơi mà chúng tôi hay đến nhưng tất cả chỉ là vô vọng.
Trong lúc tuyệt vọng nhất tôi nhớ ra là Xu đưa Trang về. Nhanh như cắt, tôi rút điện thoại ra gọi vào số của Xu. Sau một hồi nghe tiếng tút tút cuối cùng Xu cũng nghe máy.
-Em đang ở đâu, có đi cùng Trang không? -Tôi nói một hồi khi Xu vừa mới nhấc máy.
-Có ạ, em đang đi cùng Trang đây.
-Em đang ở đâu mà ồn thế?
-Em với Trang đang ở lacasa. Anh đang ở đâu đến đón Trang đi. Nó say rồi.
-HẢ, CÁI GÌ, ĐANG Ở LACASA Á? -Tôi hoảng hốt.
-Vâng, anh đến nhanh đi.
-Đợi anh, anh qua luôn. -Tôi thật sự sốc khi nghe tin Trang với Xu và lacasa. Quán bar này là một trong những quám bar nỗi tiếng nhất Hà thành, nó 2òn có mốt cái tên nữa là Push. Tôi đã từng được ông L dẫn vào quán này. Quán này nằm ở chỗ Hai Bà Trưng, Hoàn Kiếm. Còn tôi đang ở cửa hàng quà lưu niệm trên phường Thụy khuê (Gần trường Chu Văn An) mà Trang hay tới. Tôi phóng từ đó đến lacasa mất 15 phút. Đúng là một kỉ lục.
Xuống xe mở cốp tiền rồi vào gửi xe (Em có thói quen lúc nào cũng phải để tiền trong cốp xe ạ). Sau khi gửi xe tôi bước vào quán, mấy đứa nhân viên nhìn tôi như là động vật lạ ý (Quần đùi áo cộc chân đi dép trong nhà lên bar, em quá pro).
Vừa vào quán đã thấy ngay Trang với Xu đang ngồi ở cái bàn gần quầy pha chế. Trang ngồi uống rượu, còn Xu ngồi đó khuyên Trang. Chai black label trên bàn đã vơi đi một nửa.
-Đi về. -Tôi cầm tay Trang kéo đi.
-Bỏ tay ra, ai đây? Thì ra là anh chàng hào hoa à? Haha. -Xu vừa nói vừa cười.
-Đi về, em say rồi. -Tôi vẫn tiếp tục kéo tay Trang.
-Tôi chưa say. -Xu vùng vẫy rồi tiếp tục rót rượu.
-Được, em muốn uống thì anh uống với em. -Vừa nói xong thì tôi cầm chai black label lên rót ra cốc. Tôi tu 1 hơi hết một cốc trong ánh mắt ngạc nhiên của Trang và Xu. Vì rượu này khá nhẹ nên mới tu được như thế.
Chứ gặp loại Everclear thì chỉ cần 1 chén là gục rồi.
-Anh uống kinh thế. -Xu nói.
-Uốg tiếp đ….. -Chưa nói hết câu thì Trang gục.
Sau khi thanh toán xong thì tôi cõng Trang ra, Xu thì đi theo ngay phía sau. Thế là đi tong 7 ngày lương của tôi. Hiuhiu.
Tôi đèo Trang về trong cơn say, Xu phóng ngay phía sau. Vừa đi tôi vừa phải đỡ Trang cho khỏi ngã. Vừa về đến nhà bế Trang vào thì mấy người kia thấy rồi lao ra như bầy ong vỡ tổ giúp tôi đưa Trang vào.
-Con bé sao thế? -Chị Hiền hỏi.
-Lên lacasa, kết quả là thế này đây.
-Hả, cái Trang lên push. -Ông T ngạc nhiên.
-Vâng, mà anh pha em cốc trà gừng đi.
-Rồi, mày đưa con bé lên phòng cái Hiền đi.
-Vâng.
Chap 49
Tôi cõng Trang lên phòng chị Hiền, đi theo sau là Xu và bà Thúy.
-Mày để con bé xuống rồi đi ra ngoài để tao lau người cho nó. -Bà Hiền nói.
-Vâng, chị giúp em nhé.
-Anh xuống nhanh đi, cứ lề mà lề mề. -Xu lên tiếng.
Tôi chẳng nói thêm câu gì
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




