|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
những gì khi em nói với V, nhưng nhỏ chỉ gật đầu cười rồi đi về.
Em cao hơn V những 10cm, mà lúc nãy nói chuyện nhỏ toàn ghìm mặt xuống đất, ôm nhỏ thì đặt đầu nhỏ vào lòng nên V cũng không thấy, nhưng thấy N cười em chắc nhỏ cũng chúc phúc cho em đây. Không nghĩ gì nữa em kéo V đi ăn hoa quả dầm, như một thói quen thì V cứ lấy hết dưa hấu bên em, em cũng không muốn ăn vì vừa ăn nhà N xong
nên chỉ nhìn V ăn thôi. Vừa khóc nên mặt nhỏ vẫn đỏ ửng lên, Xinh lắm…HUHU
Thế éo nào ăn xong ra tính tiền thì trời mưa… max nhọ, nhỏ bảo:
– Mưa rồi thế này sao về?
Nhà em cách khu này xa, tại lúc nãy đi nhờ thằng bạn nhà N nên chả có gì mà đi về, từ đâu nhỏ kéo tay em chạy, mưa thì lớn mà vừa đi nhỏ vừa cười bảo:
– Lâu rồi không tắm mưa, đi cùng tớ đi
Em cũng chỉ cười rồi ừ ừ mấy tiếng vì không muốn làm nhỏ tụt hứng, nhưng đi về nhà em chứ không phải nhà nhỏ, về cũng mới có gần 9h, bố mẹ thì không có nhà chắc đang đi chơi còn mỗi thằng anh ở nhà, vào nhà nhỏ chào hỏi rồi em đưa nhỏ lên phòng hỏi:
– Đi mưa vậy cậu có sao không?
– Không, tớ tắm suốt mà, hihi
Em lấy khăn tắm đưa cho nhỏ lau đợi cho khô người rồi đưa nhỏ về, lúc đó 9h20 mưa cũng ngưng rồi, lấy xe thằng anh rồi đưa nhỏ về, đến nơi… thấy thằng nhóc em V đứng chơi với tụi trẻ con ở xóm, thấy em nó như thấy vàng ấy, bám cho từ lúc đó đến lúc em đi về mới đau. Chúc nhỏ ngủ ngon rồi em cũng về luôn, thằng nhóc bám em suốt làm không ôm ấp được nhỏ .Vềemcũngthấyhơimệtnêncũngngủluôn.
Sángdậythì…
Chapnàyviếthơigấpnênngôntừhơilủngcủnganhemthôngcảmnhé
Chap8:ĐếnvàĐi
Sángdậyemcảmthấymìnhlânglâng,đầuócquaycuồngđaunhức,khôngcònsứcđểngồidậy,mặtđỏửng,toànthânnónglạnhdồndậptừngcơn…Ôiốmlàembịthếmà,emhaybịốmvặtthếlắm,nhấtlàlúcchuyểnmùanhưthếnày.Bốmẹlênxemrồibảohômnayởnhànghỉchokhỏerồiđihọc,emngủthiếpđivìmệt….
Đến9hsáng…
EmmởđiệnthoạixemgiờrồithấytinnhắnvàcuộcgọinhỡcủaV:
–Saocậunghỉthế,gọikhôngnghemànhắntincũngkhôngtrảlời,đừnglàmtớlonữa…
Ngủmệtmàtiếngchuôngđiệnthoạiemcũngkhôngbiết,nhắntinvộichonàng:
–Tớmệtnênnghỉởnhà,khôngsaođâunhưngtớnhớcậuquá…!
Nhỏnhắnliềnngaylậptức,nhỏchắccầmđiệnthoạicanhemtrảlờiđâymà,emcũngbiếtlànhỏlochoem:
–Cậusaomàmệt,haylàtốiquađimưanênhômnayốmđúngkhông,huhu,tớxinlỗi!
–Cógìđâumàxinlỗi,chắcnhớcậuquánênốmđấymà,hihi
–Tạitớcậubịốm,đihọcvềtớquanhàcậu
–Thôiởnhàđi,tớkhônglàmsaođâuđếntớlâybệnhsangchocậuđấy
–Tớkhôngbiết,khôngnóinhiềuhọcxongtớqualuôn,ngủđilátdậymàđóntớ.
Emkhôngmuốnnhỏnhìnemyếuđuốinhưthếnày,khôngmuốnnhỏnhìnemthếnàyrồitựtráchmìnhthôi,biếtnhỏthươngemnhiềunhưnglạ…TừhồichơivớiN,cấp2nghỉhômnàolàynhưrằngdậycầmđiệnthoạilàcảmộtđốngtinnhắngọiđiệncủanó,nhưngkhônghiểu[
Cười rồi dơ tay trai ngả người về bên phải từ từ chạm vào má nhỏ:
– KHông sao, cậu đến đây là tớ vui rồi, đỡ nhớ cậu hơn. Hi
– Con trai gì mà yêu hơn cả con gái vậy, không được sao không bảo mà còn cố hả?
– Tớ không muốn làm cậu mất hứng, tại trước tớ làm cậu buồn mà
Ầm ừ vài câu rồi nhỏ ngả người xuống ôm em, ôm em thật lâu, người em bỗng thấy ấm áp hơn… Chả có nhẽ một cái ôm cũng khiến con người ta khỏi bệnh sao? Tưởng ôm được ngon lành được chút thì thằng anh từ đâu phi vào, em với V bất ngờ giật bắn cả người, cha nội này vào phòng em thì không bao giờ gõ cửa gì hết cứ phi hùng hục vào, bắt gặp thì cười ha hả nói:
– Tụi bay làm cái gì thế, tao xuống méc mẹ. Hahahaha
Lớn đầu rồi mà con nít vcđ, mặt V giờ đỏ mẹ nó lên, cúi mặt xuống đất ngại không dám nói gì, TỘi. Thằng anh thì cũng đi rồi, may là nó đấy chứ phải bố hoặc mẹ em thì chắc chết cmnl. Nhỏ ở lại nhà em đến đầu chiều mới về, cả trưa không ăn gì em lấy hộp sữa trên bàn đưa cho nhỏ, nhỏ nói ”Không đói”, nhưng em vẫn bắt uống cho bằng hết….
BÍP BÍP BÍP BÍP BÍP
Tiếng điện thoại của nhỏ, đọc tin nhắn xong nhỏ bảo:
– Bà tớ gọi rồi, tớ phải về, cậu ngủ đi nhé, xong việc tớ lại qua
Em ừ ừ rồi dõi theo nhỏ đi ra khỏi phòng em…
Giờ em có V rồi, nhưng đầu óc lúc nào cũng nghĩ về con nhỏ N bạn em, em mà ốm thì kiểu gì nó cũng sang thăm chơi với em rồi mà giờ vẫn chưa thấy tung tích gì của nó cả. Nghĩ lung tung rồi thuốc ngấm lại ngủ mẹ nó luôn… Dậy thì thấy đỡ hơn, mồ hôi đầy người kinh vãi ra, cầm điện thoại vẫn không có tin nhắn nào của ai đặc biệt là nhỏ N, lúc này cũng đỡ rồi, cầm điện thoại gọi cho nó… Tút tút tút… Cụp:
– Alo
Em hét lên đầy oán trách:
– Mày ở đâu mà không đến thăm tao hả con chó
– Để làm gì, bảo V của mày đến mà chăm * Sặc mùi ghen tuông *
– V đến rồi, giờ đến mày qua đây nhanh
– Con C**, bố đang ngủ
– Mày đéo sang chứ gì, tao cho mày 30s suy nghĩ
– Ờ ờ rồi đợi tao tí
– Mua tao sữa chua nếp cẩm nhé
Xuống giải quyết gửi tình yêu vào toa let rồi lên phòng đợi nó 5′ thì sang, con này đi bằng éo gì mà nhanh phết, nó đến nhà em chào mẹ em rồi phi luôn lên phòng em. hồng hộc như trâu nói:
– Của mày đây thằng chó, mày gọi tao sang chỉ để mua cho mày cái này thôi à?
Ra lấy rồi em Ném cho nó cái bánh nói:
– Ờ, thôi mày về đi. hehe
Nó mặt hằm hằm quay đi, em chạy lại kéo vai nó:
– Ơ con này, tao đùa thế mày đi thật à?
– Đéo quan tâm
HEHE, con nhỏ này giận đang yêu phết các bác ạ, xin lỗi nó câu rồi nó ngồi ghế em ngồi trên giường, em vừa ăn vừa hỏi:
– Mày phải đợi tao gọi mày mới sang thăm tao hả?
Mặt nó lì vcđ:
– Ờ, kệ mẹ mày
Nó vẫn giận vì lúc nãy em nói nó hơi phũ, mặt nó cứ đăm đăm nhìn em như muốn giết em luôn vậy, em bảo:
– Mày nhìn tao kiểu gì đấy, bộ yêu tao nhiều lắm sao nhìn?
Nó ngẩn người ra chửi lại em:
– Mày điên à con, tao chưa muốn bị đánh ghen
Nó nói sặc mùi ghen tuông còn gì nữa, mặt nó lộ rõ ra vẻ buồn rầu, tính nó sao em biết, chơi với nhau từ bé rồi mà. Cứ buồn là nó tránh mặt tất cả ngoài trừ em, nó giận em thì cũng chỉ được vài tiếng cùng lắm là 1 ngày rồi nó cũng phải chủ động ntin cho em =))), bởi vì em có sức hút mãnh cmn liệt. Em nhờ nó lấy hộ cái giấy ăn, nó ngó nghiêng không biết ở đâu rồi em chỉ tận nơi cho nó, nó đưa em bằng cái tay phải… Có một vết sẹo…
Xin kể về cái vết sẹo đó, mùa Đông cách đây gần 3 năm, hồi em với nó còn lớp 7, xe đạp lóc cóc đạp đi gặp mẹ nó, mẹ nó lúc đó mở cửa hàng tạp hóa ở tận abc, cách nhà em với nhỏ gần 3 km cơ, xã vlìn. Đi được nửa đường thì nhỏ chỉ chỏ cái cặp balo nói:
– Ôi đẹp thế, còn màu hồng nữa mày nhìn kìa nhìn kìa
Nó vừa gọi vừa đập mấy phát vào lưng em, quay sang nhìn gật gật vài cái rồi quay lên thì BÙMMMMMMMM
Em tông vào thằng trẻ con vừa lúc nó phi ra, lúc ý chỗ đó làm đường nên nhiều gạch sỏi vung vãi lắm, em ngã mạnh nên tì tay xuống dưới làm giờ cũng có một cái bên tay phải, nhưng N thì đau hơn, nó chảy máu lênh láng ở tay mà hòn sỏi còn cắm sâu vào tay nó nữa. Lúc ý còn bé không biết làm gì, chỉ biết đỡ nó dậy rồi cởi áo ở trong ra, vo vo rồi buộc vào tay nó cầm máu. Người đi đường cũng dần dần từ đâu đến, rồi một bác trở nó vào trạm y tế xyz, cắm sâu nên nó phải khâu 3 mũi, em đứng ở ngoài cửa không dám vào, chỉ nghe tiếng nó thút thít khóc trong đau đớn, đợi một lúc mẹ nó đến, nhìn em không có chút gì trách móc mà còn hỏi han em nữa. Ở ngoài em chỉ liếc qua khẻ cửa, thấy nó nằm im re bất động, cô y tá thì quấn bông quanh chỗ vết thương nó rồi từ từ đi ra. Nó đi ra khỏi phòng, nhìn em được lúc thì có ai đó kéo em vào phòng, à cô y tá, nhưng em nhẹ hơn, chỉ cần khử trùng rồi cầm bông dí vào tay là được. Mẹ nó thì cứ đứng khóc thương con, em cũng thương nó, nhất là lúc nhìn con gái khóc là lòng em cứ rung động sao sao á. Mẹ nó vào trả phí cho y tá, rồi em tiến đến hỏi nó:
– Mày có làm sao không, tao xin lỗi…
Tay trái nó từ đâu đấy vẫn còn sức véo vào hông me bảo:
– Ờ, cũng có lỗi tại tao mà, kiểu này không đi ăn với mày được rồi
À giờ mới nhớ, trước lúc đi nó bảo đến chỗ mẹ nó đưa mẹ nó cái gì á, xong đưa em đi ăn mà giờ thế này.
Em với nó kỉ niệm buồn thì nhiều và vui thì cũng chả kém, nhưng kể hết thì phải đến 10 chap không hết nên quay lại lúc nó đưa tay ra cho em, em nhìn thấy vết sẹo rồi một tay cầm giấy ăn một tay cầm tay nó xoa xoa vết xẹo, em bảo:
– Mày nhớ cái vết sẹo này không?
Em cầm tay nó làm nó ngại, run bần bật trả lời rồi rụt tay vôi:
– Quên thế nào được, tại mày mà tao bị thế nhé, bắt đền
Gõ đầu nó cái rồi nói:
– Này thì tại tao, mày bảo lỗi tại mày mà, với cả còn vụ đi ăn hôm đó tao chưa đòi đâu nhé
Nó cười như chó sặc shit múa máy linh tinh như con dở:
– Éo éo éo, tao mua sữa chua nếp cẩm cho mày rồi còn gì nữa?
Ăn xong rồi em đưa vỏ hộp cho nó nhờ nó vứt, chuẩn bị đưa rồi thì thế éo nào V đến, lần này V không bỏ chạy nữa, mà là tiến lại gần đưa em cái cặp lồng đựng cháo V vừa mua. V với N,2 người chào hỏi nhau xong, phòng em có mỗi 1 cái ghế thì N ngồi nên V ngồi lên giường em luôn. 2 người con gái, 1 thì là người yêu, 2 là người thầm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




