watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:15 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9928 Lượt

trường, đi ăn sữa chua với tớ đi. – Huyền cười nhẹ.

Nó đảo mắt, suy nghĩ, chân mày giật giật, khẽ nhăn lại.

– Yên tâm, chỉ có tớ với cậu thôi. – Huyền nháy mắt, như đọc được suy nghĩ của nó.

Nó giật mình. Lẽ nào Huyền biết nó tránh mặt Quân. “Không có Quân thì được” Nó khẽ gật đầu đồng ý.

Quán Yogurt Gabbit – Tại bàn số 3 cạnh cửa sổ. Nó chống tay vào bàn, tận hưởng từng cơn gió bên cạnh cửa sổ. Gió mơn man khuôn mặt bầu bĩnh, hôn lên làn da trắng hồng, đùa nghịch từng lọn tóc đen nhánh. Trông nó yên bình, không gợn chút lo âu. Huyền gọi 2 ly Yogurt, một vani một socola. Nó thích ăn những gì liên quan đến socola. Có lẽ Huyền biết được sở thích này nên không cần hỏi nó ăn gì mà đã nhanh nhảu quay sang chị phục vụ gọi đồ. Nó khẽ cười. Huyền nhìn thẳng vào nó, nghiêm nghị:

– Tớ gọi cậu ra đây là để… ăn sữa chua, hề hề. – Gương mặt hình sự của Huyền bỗng chuyển qua nhăn nhở.

Nó tý sặc. “Rất giống Quân”. Nó giật mình. Tự nhiên nghĩ đến cậu ta làm gì chứ. Chắc tại Huyền nhăn nhở giống Quân, anh em mà. Nó tự giải thích rồi quay ra trêu Huyền:

– Thì ở đây bán sữa chua mà. – Nó cười tít.
.
– Thật ra còn chuyện khác nữa. – Lại nghiêm nghị – Tớ nghe anh tớ kể rồi, chuyện cậu bị anh tớ bắt nạt.

– Thì… thì sao? – Nó lúng túng, hình như nó đoán ra được ý định của Huyền.

– Anh tớ thật sự muốn làm bạn với cậu. Những trò hồi trước là của “thời trẻ con bồng bột”, cậu có thể bỏ qua được không?

– Vậy cái trò lôi tớ vào bar làm trò cười cho lũ bạn của cậu ấy cũng là phút nghịch dại của trẻ con à?

– Thật ra thì anh ấy không có ý lôi cậu làm trò cười. Anh ấy rất ngốc khi bày tỏ tình cảm của mình… à ý tớ là suy nghĩ của mình với người khác. Quân rất quý cậu, thật đấy. Cái thằng hôm qua đưa rượu cho cậu suýt nữa bị Quân đánh cho bết nếu mọi người không can lại. Quân lo cho cậu khi thấy cậu ngất, nhưng anh ấy rất tệ trong việc nói ra suy nghĩ của mình nên mới có thái độ đấy. Cậu có thể hiểu cho Quân được không?

– Xin lỗi cậu, nhưng tớ chỉ muốn được yên ổn thôi. Ai dám chắc là quan hệ với Quân thì tớ được bình yên. Với lại tớ không muốn làm bạn với anh cậu, tớ xin lỗi nếu xúc phạm, tớ sẽ không bao giờ chấp nhận con người hư hỏng ấy. Tớ về đây.

Phương đẩy tiền về phía Huyền rồi xách cặp bỏ đi. Để lại Huyền ngồi thẫn thờ, “Anh làm gì quá đáng với Phương mà để cậu ấy nặng lời nói về anh thế?”.
____________________________________
Khoc.biz
Truyện Teen, Truyện Teen Full, Đọc Truyện Teen
____________________________________

Bước chân nặng trịch đến lớp, đầu nó vẫn quay cuồng câu hỏi “Quân muốn làm bạn với nó?”, cũng vì mải suy nghĩ mà lúc nãy tý nữa nó “xòe” ở đường. Có tiếng nhốn nháo ngoài cửa lớp, nó cũng chả quan tâm, chắc lại có anh khối trên đẹp trai nào ngang qua, nó còn lạ gì lũ con gái lớp nó nữa, rặt một lũ hám trai. Đang định gục xuống bàn ngủ thì tiếng lũ con gái nhao nhao:

– Phương, êm Phương nhà mình đâu? Ra có người gặp.

Hở, gặp nó? Nó có quen biết ai ở trường ngoài 38 con người lớp nó đâu mà lại có người tìm. Nó bước nhanh ra cửa lớp, bản tính tò mò nổi lên, át đi nỗi lo về Quân đã hành nó ngủ không ngon suốt đêm qua. Là Hiếu – kẻ đã đưa li rượu mạnh cho nó. Nó vẫn chưa quên cậu ra, trừng trừng nhìn cậu, giọng trầm hẳn xuống, nó nói, như ấn mạnh từng chữxuống:

– Cậu làm gì ở đây?

– Cho… cho… cho tớ xin lỗi. Thành thật xin lỗi cậu, tớ đã làm điều không phải với cậu. Tha lỗi cho tớ. – Hiếu tuôn một tràng, cái miệng méo xệch, mặt nhăn như cái giẻ.

– Lại một trò mới cùa Quân à? – Nó cảnh giác.

– Không… không phải. Anh Quân không liên quan. Tớ hối hận lắm. Cậu bỏ qua cho tớ được không? Làm ơn… – Hiếu bỗng khuỵu xuống, miệng liên tục lải nhải.

Nó thật sự sốc. Nó không nghĩ Hiếu lại làm như vậy. Nó vội vàng đỡ cậu ta dậy, lắp bắp:

– Cậu… cậu sao thế? Sao lại…

– Cậu không cần biết, cậu bỏ qua cho tớ, được không, xin cậu đấy. – Hiếu vẫn tiếp tục nhì nhèo, định khuỵu người xuống lần nữa.

– Được… được rồi. Đứng lên đi, tớ quên hết rồi.

– Cám ơn cậu, cám ơn rất nhiều. – Hiếu mừng rơn, rối rít cảm ơn rồi chạy biến về lớp.

Đám đông vẫn chưa tản ra. Mọi người xung quanh lầm rầm bàn tán, nhìn nó như nhìn vật thể lạ. Nó là ai mà ghê gớm vậy? Đến nỗi con quỷ phá phách kia phải hạ mình xin lỗi nó thế? Nó ái ngại nhìn xung quanh. Tiếng bàn tán mỗi lúc một to. Nó lao nhanh vào lớp, gục xuống bàn, hai tay ôm đầu. Chỉ có như thế nó mới không nghe thấy tiếng lầm rầm nói về nó nữa. Nó có ghê ghớm gì đâu cơ chứ? Mà tại sao Hiếu lại thay đổi lạ như thế? Nó bỗng nhớ lời nói của Huyền hôm qua: “Quân rất quý cậu, thật đấy. Cái thằng hôm qua đưa rượu cho cậu suýt nữa bị Quân đánh cho bết nếu mọi người không can lại”. Là Quân!

Nó bỗng bật dậy. Không, chắc không phải. Nhưng Huyền chưa nói dối nó bao giờ. Mà nó cũng biết Quân rất nóng tính, hồi cấp 2 từng đánh một thằng nhóc lớp 8 vào viện. Nó quyết định sẽ gặp Quân, hỏi rõ cậu ta mọi chuyện.

– Có phải là cậu không? – Nó nhìn chằm chằm vào Quân, hình như đã bớt sợ cậu rồi.

– Tớ làm sao? – Quân ngây ngô hỏi lại. Cậu sướng như điên khi nó hẹn cậu cuối giờ đến phòng chức năng, khiến cậu tưởng bở đủ chuyện.

– Chuyện Hiếu đến lớp tớ xin lỗi.

– Ai có lỗi thì phải nhận thôi. – Lại nhăn nhở cười.

– Đừng gây ồn ào nữa. Cậu có biết mọi người nhìn tôi bằng con mắt gì không? Trông tôi giống như con đầu gấu máu mặt lắm à?

– Đâu, hiền thây.

– Cậu… Thật ra thì cậu muốn gì?

– Làm bạn với cậu. Thật đấy.

– Không.

– Tại sao? Nói lí do đi. Tớ sẽ cố gắng thay đổi. – Quân chuyển sang bộ mặt nghiêm túc, nhìn thẳng vào mặt nó. Sự quyết tâm lộ rõ trên khuôn mặt điển trai.

– Tôi và cậu quá khác biệt. Cuộc sống của cậu không có chỗ cho tôi.

– Cụ thể?

– Tôi ghét bar.

– Tớ sẽ không bao giờ đến bar nữa.

– Rượu.

– Tớ sẽ bỏ rượu.

– Đánh nhau.

– Bỏ đánh nhau.

– Học.

– Bỏ học… Hở, sao lại học ở đây? – Quân trố mắt nhìn nó.

– Cậu là học sinh cá biệt. Học hành vớ vẩn. – Nó thản nhiên.

– Tớ sẽ học, ôk? Bạn gái… à nhầm bạn tri kỉ với tớ nhé. – Quân nháy mắt.

– Cứ thể hiện những điều cậu vừa nói đi. Còn nữa, trả lại đoạn tóc cậu đốt cháy cho tôi đi. – Nó hếch mặt, hoàn toàn không sợ Quân nữa. Hình như đang thay đổi vai cho nhau…

– Gì cơ? Tóc cậu… Nhưng nó cháy hết rồi mà. Với lại tớ xin lỗi rồi thây. Sao cậu thù dai thế? – Quân nhăn nhó.

– Thù dai? – Nó trợn mắt – Tất cả là tại cậu, cậu có biết cậu làm tổn thương cuộc sống tinh thần của tôi như thế nào không? Cậu có hiểu lúc đấy tôi sợ đến trường như thế nào không? Cậu nghĩ cậu vô tội à?

– Xin lỗi. Thành thật xin lỗi. – Mặt Quân giờ nhăn như khỉ ăn ớt.

– Tôi về đây. Cứ thực hiện những gì

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,81 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT