watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:57 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8279 Lượt

tượng vị giáo luyện hung hãn này trở thành bạn gái của ai đó.

"Đó là không có khả năng!"

Bảo Bảo hỏa đại.

Cô đối với mình có lòng tin. Sau khi dạy Đại Nghiệp, Gia Cường xong, lại tới một nhóm nữ sinh cấp hai đến học kỹ thuật phòng thân. Kết thúc chương trình học, Bảo Bảo ngồi ở trước bàn nghỉ ngơi, bỗng nhiên xuất hiện một vị khách không mời mà tới.

*****

Đàm Hạ Thụ đi vào đạo tràng, vẫn là nụ cười so sánh với ánh mặt trời còn chói mắt, gợi cảm mị lực đến không gì sánh kịp.

"Có khỏe hơn chút nào chưa?"

Anh mỉm cười thăm hỏi, mang đến một bó hoa tươi thăm Hùng Bảo Bảo.

Cô nhìn thế nào cũng cảm thấy nụ cười kia có nhìn có chút mùi vị hả hê, nghiêm mặt nói:

"Cảm ơn, tôi đã khỏe nhiều rồi."

Sau khi khỏe hẳn lập tức đánh chết anh!

Chờ xem, Đàm Hạ Thụ.

Hai người cách bàn vuông ngồi đối diện, ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ mà vào, hiện lên trên khuôn mặt anh tuấn của anh.

"Có nghỉ ngơi tốt hay không? Buồn hay không? Tôi chở em đi hóng gió?"

Thanh âm của anh trầm thấp ấm áp.

"…"

Không để ý tới anh. Bảo Bảo phiền não cầm lấy tờ báo. Người nầy rất phiền a, làm chi cứ quấn lấy cô không tha? Hừ, chơi bời lêu lổng bại hoại, rỗi rãnh không có chuyện gì, tám phần là chạy tới giễu cợt cô.

"Có muốn ăn cái gì hay không? Tôi giúp em mua?"

Cô biểu hiện lạnh lùng, anh lơ đễnh, không thể bị cô ảnh hưởng tâm tình.

"…"

Không quan tâm anh, cô im lặng không nói gì.

Anh giãn ra một chút gân cốt.

"Hoặc là, đi uống trà chiều, em nhìn xem, khí trời tốt như vậy, không muốn ra ngoài một chút sao?"

"…"

Oa kháo, đã không quan tâm đến anh, anh còn có thể nói nhiều như vậy? Bảo Bảo nhíu mày, không nhịn được, thô lỗ lật giở trang báo. Muốn đối phó loại nhân sĩ nhàm chán này, biện pháp tốt nhất, chính là tĩnh táo xử lý. Bảo Bảo đoán anh nhiều lắm là lầm bầm lầu bầu hơn mười phút đồng hồ, biết mình lãng phí thời gian tự thấy không có gì vui, hẳn là sẽ bỏ đi. Cho nên cô thủy chung duy trì trầm mặc, anh rốt cục cũng thức thời câm miệng .

Một trận yên lặng thật dài, lặng yên đến Bảo Bảo cho là anh hẳn là đã buồn chán đến muốn bỏ đi, nhưng anh vẫn là chưa rời đi, cô dò xét liếc anh một cái.

Huh! Đang cười, anh thế nhưng lại đang nâng cằm lên cười híp mắt nhìn cô, bộ dạng tự đắc vui mừng.

"Nhìn cái gì?"

Cô khó chịu, ánh mắt ái mộ kia hại cô nổi da gà đầy thân.

"Tôi phát hiện, em rất tốt nhìn, càng nhìn càng xinh đẹp."

Hạ Thụ thưởng thức vẻ mặt không được tự nhiên của cô, còn cố ý ác tâm nói:

"Ai, rốt cục đã hiểu Từ Chí Ma tại sao có thể viết ra những bài tình thơ sầu triền miên, thì ra là nhìn cô gái mà mình thích, như vậy thực làm người ta cảm động!"

Ác ~~ tâm ~~ Bảo Bảo mặt trầm xuống, không nhịn được cùng anh đối lại:

"Tôi rốt cục có thể hiểu —— "

"Nga?"

"Tại sao có người không kìm chế được nóng nảy."

Hạ Thụ cười.

Bảo Bảo nói tiếp:

"Nhìn nam nhân không thích đối với mình si ngốc cười, muốn nhịn xuống không động thủ đánh người, rất khó."

"Hùng tiểu thư, tôi làm sao lại cảm thấy em giống như loại người cô phụ cảnh đẹp, dùng đàn làm củi, nấu chim hạc để ăn."

Anh nụ cười không giảm nói.

"Tôi thật sự là người như vậy, nếu như anh lại tiếp tục ác tâm đi xuống, tôi sợ sẽ quản không được tay của mình, phá hủy gương mặt nhìn có vẻ anh tuấn của anh, vậy thì không đẹp ."

"Tôi thậtcao hứng!"

Anh khoa trương hai tay che ngực nói.

"Cao hứng cái gì?"

Cô hỏi.

"Em mới vừa nói."

"Cái gì?"

"Thì ra là trong mắt em, tôi rất anh tuấn."

Bảo Bảo nắm chặt tờ báo, phun nói:

"Chưa từng thấy người nào không biết xấu hổ như anh!"

"Tôi cũng chưa từng thấy qua người nào so với em càng có cá tính."

Anh cười, thật thưởng thức tính tình ngay thẳng của cô.

"Thật sự tôi rất có "cá tính", tôi ngay cả đánh người cũng rất có cá tính. Bình thường tôi chỉnh người, sẽ rất có "cá tính", trước đá vào bụng hắn, tiếp đạp lên bắp chân hắn, sau đó rất có "cá tính" hoặc ném xuống, hoặc để cho mặt của hắn mang dấu giày của tôi."

Hạ Thụ cười to, sự uy hiếp của cô hoàn toàn không có tác dụng. Anh giống như là trời sanh đối với cá tính táo bạo của cô có sức miễn dịch.

Nhìn anh cười đến thực vui vẻ, Bảo Bảo nghi ngờ:

"Anh thật cao hứng?"

Kỳ quái, đàn ông bình thường nghe đến đó sẽ mặt đàn thối mà cút đi, từ đó cũng không còn hứng thú muốn theo đuổi cô nữa, nhưng anh không đi, còn cười?

( k e n h t r u y e n . p r o)
"Đúng vậy a, tôi là rất vui vẻ."

Anh dựa vào lưng ghế, dương dương tự đắc.

"Bị tôi mắng còn vui vẻ?"

Di? Có khuynh hướng tự ngược đãi đó.

"Em rất thú vị."

Thật lâu không có ý muốn theo đuổi một nữ nhân mãnh liệt như vậy, kể từ sau khi chia tay lần thứ năm, anh liền âm thầm quyết định sẽ không hề tạo nghiệp chướng nữa.

"Bệnh thần kinh! Anh về đi."

Bảo Bảo ngượng ngùng nói, lười cùng anh tiếp tục nói chuyện.

"Ngày sau gặp lại trên lôi đài."

Nhưng qua mười phút đồng hồ, anh còn không đi, cô ngẩng đầu chỉ vào cửa.

"Cửa ở kia."

"Tôi biết."

Anh nhếch miệng cười.

"Vậy còn không đi?"

Ngồi đã lâu rồi a, nơi này cũng không phải là phòng trà, quán trọ!

"Tôi muốn ở lại lâu một lát."

"Tại sao?"

"Cùng em nói chuyện phiếm a!"

"Tại sao theo tôi nói chuyện phiếm?"

"Thích em a."

"Tại sao?"

Kỳ quái, đàn ông không phải đều thích những cô gái nũng nịu?

"Tôi rất thưởng thức em."

Thưởng thức? Bảo Bảo nhìn một chút bản thân, lại nhìn chằm chằm anh.

"Thưởng thức tôi cái gì?"

Quái, lần đầu tiên có người đàn ông nói như vậy với cô, những người đàn ông trước đây đều là đối với cô nói

"Tôi rất sợ cô".

"Có lẽ nói như vậy rất kỳ quái, nhưng nhìn em, nói chuyện trực tiếp với em, tính tình vừa hướng lại vừa cứng, tôi cảm thấy được rất thú vị."

Anh mỉm cười.

Cô vẫn là không hiểu, bộ dạng này vừa thối lại vừa cứng tính tình cho tới bây giờ chỉ có bị mắng là nhiều, anh nhưng lại cảm thấy thú vị?

Anh thật là kỳ quái a, song càng làm cô kỳ quái chính là câu nói kế tiếp của anh ——

"Tôi nghĩ, tôi rốt cuộc tìm được lão bà tương lai của mình rồi."

A? A? ! Bảo Bảo thiếu chút nữa té khỏi ghế, ngây người ba giây mới phục hồi tinh thần lại, cố gắng tiêu hóa lời của anh.

"Uy, anh có phải hay không nghĩ quá xa …"

Bảo Bảo còn không kịp nói cho hết lời, Đàm Hạ Thụ lại tiếp tục vứt ra một quả bom ——

"Hùng Bảo Bảo, tôi muốn cưới em."

Oanh! Hôn mê. Bảo Bảo trợn mắt líu lưỡi.

*****

Đây rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Cô từ lúc nào lại có duyên với
đàn ông như vậy? Cô bắt đầu cảm thấy đây rất có thể là do ai đó

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,41 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT