|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
cố ý không chỉ dẫn "đường đi" cho những người đan ông đeo đuổi mình, thích xem bọn họ tự mình loay hoay tìm cách lấy lòng các cô.
Có rất ít cô gái giống như Hùng Bảo Bảo, trực tiếp nói ra yêu cầu đối với bạn trai mình. Các cô bình thường cũng không nói ra miệng, nhưng ở trong lòng yên lặng yêu cầu. Khách quan mà nói, Hùng Bảo Bảo thẳng thắn hơn nhiều.
Mắt thấy Hạ Thụ bộ dáng khoái trá, Trầm Khải lắc đầu.
"Hạ Thụ a, tôi xem cậu nên hảo hảo mà quay lại thực tế a. Cẩn thận lịch sử tái diễn."
Hàn Chấn Thanh nghe xong, cùng Trầm Khải trao đổi cái ánh mắt, bọn họ rất ăn ý cười.
Nghe Trầm Khải vừa nói như thế, Hạ Thụ dài mặt, lui về chỗ ngồi phía sau.
"Chuyện theo đuổi Bảo Bảo, không thể để cho con bé biết. Trầm Khải, cậu nhất địnhphải giữ bí mật!"
"Tôi có nhược điểm ở trên tay cô ấy a!"
Trầm Khải cười khổ.
Hàn Chấn Thanh cười hỏi:
"Hạ Thụ, đã nhiều năm như vậy, còn thoát không được?"
"Nếu để cho con bé biết, tôi liền thảm."
Vừa nhắc tới đề tài này, Hạ Thụ lại đau đầu, thông qua cửa sổ phía sau, nhìn lên mái nhà bên ngoài, ánh sao trong đêm tối lấp lánh.
Bọn họ nói rất đúng em gái Hạ Thụ, một thiếu nữ mười tám tuổi xinh đẹp, kỳ lạ – Đàm Tinh Hà.
( k e n h t r u y e n . p r o)
Kể từ khi có kinh nghiệm một lần thất tình thê thảm, Đàm Tinh Hà liền nhận định cõi đời này chỉ có độc nhất anh trai là có thể tin, đối với anh mình sinh ra tham muốn mãnh liệt giữ lấy. Hạ Thụ Top 5 lần yêu thương, cũng đều là do cô phá hư. Những cô gái kia chịu không được những hành động quái dị của em gái anh, cuối cùng đều van cầu xin chia tay. Không người nào có biện pháp vượt qua Đàm Tinh Hà, ngay cả Trầm Khải làm cảnh quan cũng phải sợ cô ba phần.
"Ai, cầu thượng đế thương tình, chúc phúc cho tôi cùng Bảo Bảo."
Hạ Thụ ở trước ngực vẽ thập tự giá, bỗng nhiên linh quang vừa hiện, nghiêng người về phía trước:
"Trầm Khải, không bằng cậu theo đuổi em gái tôi đi?"
"Không bằng cậu giết tôi đi!"
Trầm Khải ai oán một câu, ba người cười to.
*****
Đinh Tử Nhu đi theo Hùng Bảo Bảo về nhà. Cô rất hưng phấn, trên đường không ngừng nói chuyện, dường như người tối nay trên lôi đài được theo đuổi chính là mình.
"Thật là lãng mạn, thật là lãng mạn!"
Tử Nhu lần nữa diễn lại lời của Đàm Hạ Thụ:
"Mặc dù anh không có giấy phép lặn, nhưng anh có một chiếc du thuyền, có thể chở em ra biển lặn xuống nước. Mặc dù chưa thử qua nhảy dù, nhưng anh có thể ở bên cạnh cổ vũ cho em. Leo núi anh không biết, nhưng anh có người bạn rất…giỏi leo núi, có thể xin cậu ta huấn luyện cho anh."
Đinh Tử Nhu đọc làu làu:
"Em thích nhảy dù cứ nhảy, anh sẽ giúp em đánh dấu phương hướng hạ xuống, khi em từ trên cao đáp xuống, biết trên mặt đất có người chờ em, có thể an tâm hơn. Em nói xem câu lạc bộ cưỡi ngựa kia có thu hội viên mới hay không? Hy vọng anh vẫn tới kịp tham gia. Leo núi Ngọc Sơn là kế hoạch nghỉ hè của em, cùng em hẹn hò là kế hoạch trước mắt khẩn cấp nhất của anh, thống nhất hai cái này thành một, có được hay không?"
Sau đó cô liên tục lặp đi lặp lại câu cuối cùng, mà bản thân tự cho là câu kinh điển nhất ——
"Thống nhất hai cái thành một, có được hay không? Thống nhất hai cái thành một, có được hay không? Thống nhất thành một có được hay không?…"
"Đinh, Tử, Nhu!"
Hùng Bảo Bảo nãy giờ vẫn yên lặng rốt cục lên tiếng.
"A?"
"Buổi tối mình cũng có ở hiện trường."
"Đúng a."
"Mình ở trên lôi đài."
"Đúng vậy."
"Chuyện đã xảy ra mình cũng rõ ràng."
"Đương nhiên."
"Cho nên nếu cậu tiếp tục lặp lại những lời này, không chỉ không có ý nghĩa hơn nữa còn rất ngu."
"Ai… Lão Đại lão Đại, cảm động không? Tối nay cảm động không?"
Đinh Tử Nhu nằm ở trên giường của Bảo Bảo hỏi.
"Cảm động."
Bảo Bảo nói. Cô ngồi ở trước bàn đọc sách viết viết.
"Wow a, wow a, wow a ~~"
Đinh Tử Nhu ở trên giường nhảy.
"Rốt cục có người hòa tan trái tim Lão Đại rồi. Thật rất, rất, rất, rất tốt!"
"Đinh Tử Nhu, nếu như cậu tiếp tục ở trên giường của mình nhảy loạn, mình sẽ khiến cho cậu sau này bước đi bát quái."
"Bát quái?"
"Đem chân của cậu cắt đứt sau đó giúp cậu ráp trở lại, sau này cậu giống như con cua như vậy nằm úp sấp nằm úp sấp đi."
Đinh Tử Nhu ngồi xuống, toái toái đọc:
"Giao hữu vô ý, ngộ nhập lạc lối, sớm biết gia nhập xã hội đen không có kết quả gì hay…"
Bảo Bảo rống:
"Cậu đang ở đây đọc loạn cái gì?! Thực dài dòng lắm điều, đáng ghét."
"Ha hả ha hả…"
Đinh Tử Nhu lại hỏi:
"Cậu đang viết cái gì a, Lão Đại? Cậu bây giờ hẳn là nên cùng mình ôn lại chuyện mới phát sinh a, lãng mạn như vậy, đáng giá hôi tưởng liên tục, cùng hảo tỷ muội nói chuyện thâu đêm, cuốn mình trong chăn cười trộm nhớ lại. Tiếp theo thảo luận xem lần đầu tiên hôn sẽ có cảm giác gì, về thái độ, hành vi của đàn ông biểu thị cho cái gì? Anh ta tại sao nói như vậy a? Anh ta có bao nhiêu yêu thích cậu a?"
Đây mới là chuyện con gái thường hay làm.
Đáng tiếc Hùng Bảo Bảo không phải một cô gái bình thường, chuyện phát sinh lớn như vậy, cô thoạt nhìn cùng bình thường không có gì khác biệt. Đinh Tử Nhu là người ngoài cuộc còn trầm luân trong tình tiết lãng mạn của sự việc, bản thân Hùng Bảo Bảo đã vân đạm phong khinh giống như đêm nay cùng đêm trước không có cái gì khác nhau.
"Lão Đại, cậu không có chút hưng phấn nào sao? Là nụ hôn đầu ai ~~ "
"Mình rất hưng phấn."
"Thoạt nhìn không giống."
"Nếu như cậu nhích tới gần một chút, cậu sẽ phát
hiện tim mình đập so với bình thường nhanh, nét mặt của mình so sánh với bình thường hiền lành khả ái hơn nhiều."
"Có thật không?"
Đinh Tử Nhu nhảy xuống giường, đi tới, dừng ở bên ghế, khom người nhìn mặt Bảo Bảo.
Ba !
"Wow, đau quá, đau quá a!"
Bị Bảo Bảo cốc một cái.
"Trong đầu đầy tình yêu ngu ngốc."
Đinh Tử Nhu xoa đầu nói:
"Lão Đại, mình không tin cậu một chút cũng không cảm động."
"Mình rất cảm động."
"Nhìn chưa ra."
Đinh Tử Nhu lắc đầu.
"Nếu như cậu đến gần một chút nữa, thấy rõ ràng thứ mình đang viết, cậu sẽ biết mình có bao nhiêu cảm động."
"Nga?"
Đinh Tử Nhu cúi đầu, trên bàn bày ra chính là lịch làm việc của Bảo Bảo, thì ra là Bảo Bảo đang sắp xếp lịch làm việc ——
Sau thứ bảy cùng Đàm tiên sinh đi cỡi ngựa, chủ nhật chơi BB bắn ra. Thứ bảy sau cùng Đàm tiên sinh đi lặn xuống nước, chủ nhật thực chiến. Cuối tuần sau lại cùng Đàm tiên sinh đi nhảy dù, chủ nhật lên núi.
"Ách, lão… Lão Đại? Cậu cảm động chỗ nào?"
Cô chỉ thấy Đàm tiên sinh khổ tới nơi.
"Chỗ này a!"
Bảo Bảo chỉ chỉ làm việc lịch.
"Mình muốn dẫn anh ta lên núi xuống biển, cỡi ngựa, đánh giặc, cùng anh ta tham gia những hoạt động mang tính kích thích, cùng nhau tim đập rộn lên cảm động."
"Ách, Lão Đại, cậu là muốn hành hạ anh ấy, hay
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




