|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
áp tăng như bão tố, nữ nhân che mắt cười trộm.
Sau đó, cô di động , mặt của cô rời đi địa phương nong nóng kia, dựa sát bắp đùi của anh.
"Ừ…"
Thân thể yếu nhược ngã sang bên, Hạ Thụ kịp lúc bắt được cánh tay cô, đồng thời chạm đến cái ghế cô mới ngồi, túi giấy đặt bên cạnh ghế đổ xuống. Từ trong túi giấy trượt ra một đống phim SEX, mặt hộp hương diễm nóng bỏng, hình ảnh đều là nam nữ trần truồng dây dưa, ba điểm toàn bộ lộ.
Oanh! Lại là một chuỗi kinh hô, những người đứng xem kinh hãi cổ võ .
Hạ Thụ ánh mắt đột nhiên phát sáng, nha, Hùng Bảo Bảo này, coi thực nhiều phim SEX nha!
Đàm Hạ Thụ nhận thấy cô có cái gì không đúng, quỳ một chân trên đất, tay trái ôm ôm cô, ở trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, tay phải đem phim SEX từng cuốn nhặt về trong túi giấy.
Anh biểu hiện vô cùng trấn định thong dong, giống như đang nhặt mấy quyển sách bị rơi, trên mặt thậm chí mang theomỉm cười. Anh không xấu hổ , trong khi nam nữ vây xem đều mắc cỡ mặt đỏ tới mang tai.
Trầm Khải chạy tới bằng kinh nghiệm làm ra phán đoán.
"Đáng chết, rượu của cô ấy nhất định là bị bỏ thuốc. Hẳn là Flunitrazepam (biệt dược của một loại thuốc ngủ), cô ấy rõ ràng là đang ngủ."
Hàn Chấn Thanh cầm lấy tay Bảo Bảo, khám mạch đập, đồng thời quan sát sắc mặt của cô.
"Cô ấy không có chuyện gì, mười tiếng nữa, Flunitrazepam sẽ bị gan chuyển hóa hết."
"Bảo Bảo? Nghe thấy không?"
Đàm Hạ Thụ vỗ vỗ Bảo Bảo mặt, cô miễn cưỡng mở mắt ra, ánh mắt hoảng hốt, xin lỗi tiêu tụ.
Thật khó chịu a, cô không thấy rõ lắm người trước mắt, chỉ cảm thấy thân thể mềm nhũn, dường như đang trôi trong biển. Cô vừa nhắm mắt lại, có một thanh âm trầm thấp, ôn nhu dụ dỗ:
"Yên tâm, không có chuyện gì, tôi đưa cô về nhà."
Đàm Hạ Thụ ôm cô, quay đầu lại nói:
"Trầm Khải, tôi đưa cô ấy về trước."
"Không thành vấn đề, tôi ở lại điều tra một chút."
Trầm Khải gọi quản lý PUB tới, đưa ra giấy chứng nhận, tiếp quản PUB.
Hạ Thụ mang theo Bảo Bảo rời đi, một bên Hàn Chấn Thanh cũng hướng Trầm Khải cáo từ.
Lúc này Trầm Khải phảng phất như biến thành người khác, hắn hướng bạn tốt phất tay, không tiễn. Hắn vội vã muốn làm Conan, cho người đem cái ly trống không trên bàn cho vào túi nhựa.
*****
Ở ngoài PUB, Đàm Hạ Thụ vịn Bảo Bảo, kéo mở cửa xe, đem Bảo Bảo an trí trên ghế ngồi, sau đó anh hỏi Hàn Chấn Thanh bên cạnh:
"Có cần đặc biệt chú ý gì không?"
Hàn Chấn Thanh nhìn Bảo Bảo bên trong xe một cái, giải thích:
"Flunitrazepam benzodiazepines chỉ có tác dụng gây ngủ, không có tác dụng phụ cũng không gây nôn mửa. Không có gì đáng ngại, cứ để cho cô ấy ngủ một giấc."
"Tôi đưa cậu về khách sạn."
Hạ Thụ ý bảo Chấn Thanh lên xe.
Hàn Chấn Thanh nghiêng mắt nhìn anh một cái, không có hứng thú làm bóng đèn, phất tay một cái, rời đi.
Hạ Thụ đem túi giấy đựng phim SEX ném vào sau xe, vòng qua sườn xe, nhảy vào bên trong xe, nổ máy. Lúc này Bảo Bảo đã lâm vào hôn mê, tùy Hạ Thụ định đoạt.
Hạ Thụ dưới ánh sáng của bóng đèn trong xe, mở chiếc túi da cô đeo trên người, rút ra bóp da, tìm ra tấm danh thiếp có tên cô, dưới đèn đánh giá.
Đạo quán Hoa Anh? Anh lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại.
Tiếng chuông kéo dài thật lâu, Hùng Hoa Anh mới nhấc máy.
"Uy?"
Thanh âm khàn khàn, mang theo buồn ngủ.
"Xin hỏi, bác có phải là thân nhân của Hùng Bảo Bảo không?"
"Ai, đúng vậy! Nó là con gái tôi! Phát sinh chuyện gì?"
Hùng Hoa Anh thức tỉnh, hơn nửa đêm nhận được loại điện thoại này, rất khẩn trương.
"Không có gì, cô ấy…"
Đông! Vốn là ngồi yên, Bảo Bảo đột nhiên nghiêng về phía anh, đèn lên dây bảo hiểm, gối mặt trên đùi anh.
Muốn chết! Hạ Thụ bật cười. Vỗ vỗ đầu của cô, hướng cha cô nói:
"Cô ấy không có chuyện gì, chẳng qua là say."
Anh nói dối, sợ hù đến lão nhân gia.
"Nó say? Làm sao có thể?"
Bảo Bảo tửu lượng kinh người ai.
"Rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Nó đâu?"
"Ngô…"
Cô than nhẹ ở trên đùi anh ma sát.
Hạ Thụ lập tức có phản ứng, vội vàng đè lại cô, ngăn cản cô lộn xộn, nếu không tiếp tục cọ xuống, anh sợ có không cách nào khống chế mình.
Anh cúi đầu nhìn cô cười, tóc của cô xõa xuống che phủ hạ thân của anh, hình tượng này… Muốn chết kia! Hạ Thụ hít sâu hất ra tưởng tượng trong óc.
Hùng Hoa Anh ở đầu bên kia điện thoại nói to:
"Nó thế nào? Mau nói cho ta!"
Trong giọng nói đằng đằng sát khí.
"Bác, cháu đang đưa cô ấy về nhà."
"Ngươi là?"
Bảo Bảo không có bạn nam giới a, Hùng Hoa Anh buồn bực .
Hạ Thụ đọc địa chỉ trên danh thiếp:
"… Nơi này sao?"
"Đúng."
"Được. Bác!"
Hạ Thụ khẩu khí bỗng nhiên trở nên nghiêm túc.
"Ách, a?"
Hùng Hoa Anh ngẩn người.
Hạ Thụ hứa hẹn:
"Yên tâm, cháu sẽ đem cô ấy bình an đưa về nhà."
Rắc, cúp máy.
Đêm cuối tuần, khu vực thành thị đèn đuốc sáng trưng, một chiếc xe thể thao phóng nhanh qua đầu phố, cửa sổ xe mở rộng, chủ nhân chiếc xe thể thao, mái tóc đen bị gió phật loạn, tuấn dung tăng thêm vài phần phong thái không kềm chế được. Anh thuần thục điều khiển tay lái, gia tốc, vượt qua, quẹo trái, rẽ phải.
Trên con đượng hẹp chật chội xe cộ, anh vẫn có biện pháp phóng xe như bay tựa như đang đi trên đường lớn không bóng người, kỹ thuật lái xe cao siêu kia để cho nữ nhân ở một bên ngủ mê man trong mộng bay lượn.
Tiếng ca sĩ hát vang một ca khúc tiếng Anh hoan khoái khêu gợi, trên tay lái, ngón tay thon dài đi theo tiết tấu gõ nhịp.
SEXBOMB(đụ mịa), SEXBOBM, YOUMYSEXBOBM, bab (tự sướng) you can take me home
(Clair: đoạn trên là nguyên văn, ta không chỉnh sửa chút nào nha)
Rời khỏi đoạn đường náo nhiệt, anh thả chậm tốc độ xe. Chiếc xe thể thao mỹ lệ, cộng thêm anh tuấn nam tử bên trong xe, hữu duyên mềm mại, thoáng nhìn ai cũng kinh hô cùng đồng bạn phỏng đoán nhìn thấy là vị nào đại minh tinh?
Nửa giờ sau, xe lái vào trạm xăng dầu.
Đàm Hạ Thụ hướng về phía nữ sinh viên vừa học vừa làm mỉm cười.
"Đổ đầy, cám ơn."
Cô sinh viên ngu ngơ giật mình ngẩn người nhìn anh, hảo… Hảo đẹp trai a… ánh mắt khêu gợi… Thật mê người…
"Có vấn đề gì sao?"
Hạ Thụ nhướng mày, mỉm cười hỏi.
Nữ sinh viên kia nhất thời đỏ bừng mặt.
"Ách… Không có! Tôi lập tức giúp anh đổ đầy."
Đổ đầy xong, cô tới gần cúi đầu nói:
"Tổng cộng sáu trăm nguyên."
Mặt đỏ tới mang tai, không dám nhìn thẳng ánh mắt của anh, lòng của thiếu nữ phác thông phác thông nhảy.
Cô bộ dạng quẫn bách, Hạ Thụ đều thấy. Rất rõ ràng đó là bởi vì anh, anh cười nhẹ ho khan, vươn tay, ngón giữa gắp tờ giấy một ngàn nguyên tiền mặt.
"Không cần thối."
Hướng cô trừng mắt nhìn, nhất thời đem cô gân cốt mềm nhũn.
Rời đi trạm xăng, đem xe hơi chạy nhanh hướng bên cạnh một máy bán hàng tự động, Hạ Thụ đẩy cửa xe ra, xuống xe đi về phía máy bán hàng. Bỏ tiền vào máy, mua một lon nước lạnh có ga, xoay người, dựa vào máy bán hàng, mở móc kéo, rót vào
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




