watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:35 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6353 Lượt

một cô gái dong dỏng cao liêu xiêu dìu chàng trai đã say mềm vội vã len vào màn mưa rồi leo vô chiếc taxi.

Cánh cửa đóng lại, đèn pha quét mưa cùng xe rẽ nước lao đi.

Bên trong taxi, đầu óc Thiên quay cuồng nặng trịch, mọi thứ đều nửa thật nửa mơ, anh muốn bật dậy để xác định nhưng thấy mình không chút sức lực.

Bên vai anh, một mái đầu đen đang mãn nguyện gục vào, bàn tay người đó nắm bàn tay anh siết chặt.

Thiên mơ màng nâng cánh tay nặng nề lên xoa nhẹ gò má mịn màng, mọi hoang mang trong lòng đều đã lắng xuống. Hóa ra cô vẫn ở đây, vẫn quay về gặp anh.

Sáng nay là anh sai, là anh không kiềm chế được cơn giận của bản thân. Khi cô bỏ chạy, anh đã sợ hãi đến mức quên luôn cách làm thế nào để chạy theo cô. Anh sợ cô sẽ bỏ đi mãi mãi, anh sẽ không còn được thấy cô thêm một lần nào nữa. Thật may mắn vì cô đã trở về.

Chiếc taxi tách màn mưa chạy vào sân khách sạn Hoàng Chi, anh chàng lễ tân đứng ngay cửa hối hả chạy ra bật dù che cho khách.

Thiên thấy mình được ai đó cùng với Quân dìu vô thang máy, rồi lại được đưa đến một căn phòng xa lạ.

Ở đó, Quân nhìn anh mỉm cười âu yếm, cô hôn anh thật nồng nàn, áp sát cơ thể nóng rực vào anh.

Đêm đó, anh và cô là một.

Thiên giật mình thức dậy, ánh sáng bên kia bức rèm đã rực rỡ, có lẽ trời cũng đã trưa. Cơ thể anh mệt rã rời, tay chân đều như không phải của mình, đầu ong ong như có máy khoan bên trong.

Trong vòng tay anh, người con gái đang nằm quay lưng lại để lộ một bờ vai trắng ngần gợi cảm. Đêm qua anh còn tưởng là mơ, hóa ra anh và Quân thật sự đã mặn nồng. Khi ở trong cô, anh đã thấy mình vỡ òa trong hạnh phúc. Nếu cô bỏ người con trai đó mà quay về, anh vẫn sẽ chấp nhận cô, sẽ tha thứ tất cả.

Dịu dàng hôn gáy cô, môi Thiên lưu luyến trên làn da trắng thơm mùi phụ nữ.

Bị làm cho thức giấc, cô gái từ từ quay người lại nhìn Thiên mỉm cười. Trong khi đó anh lại chẳng thể cười nổi, hai mắt trợn lớn như nhìn thấy ma, trong lòng có bao nhiêu bàng hoàng đều lộ hệt ra mặt.

“Yến? Sao… sao mày… lại ở đây?”

Thiên ngồi bật dậy, cuống cuồng đến mức ngã xuống giường.

“Chứ Thiên nghĩ đêm qua là ai ở cạnh Thiên?”

Yến bình thản nhướn mày nhìn Thiên mặt đang trắng bệch.

“Đêm qua… là Yến sao?”

Thiên lắp bắp, trong lòng thầm ước đây là một cơn ác mộng.

Yến mím môi, không nói thêm lời nào, ôm chăn đứng lên đi vào trong phòng tắm. Phần nào trong cô bắt đầu thấy hối hận. Có phải cô đã đánh đổi quá nhiều để nhận lại chẳng bao nhiêu? Biểu hiện của Thiên khi nhìn thấy cô nằm cạnh mình chẳng khác nào nhìn thấy một con quái vật.

Lòng Yến tê buốt, dòng nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

Thiên lúc này đã chẳng còn đủ tinh ý để nhận ra mình làm Yến tổn thương. Nhìn vệt máu đỏ dính trên ra giường trắng muốt, anh vò đầu bứt tóc, quả thật muốn nện cho mình một trận. Rốt cuộc anh đã làm gì thế này?

Từ trong phòng tắm đi ra, mắt Yến đỏ hoe. Thiên lúc này đã quần áo chỉnh tề ngồi trên mép giường. Anh nhìn cô, và nhận ra mình đã gây ra một lỗi lầm.

“Thiên… xin lỗi…”

“Không cần xin lỗi, là Yến tự nguyện.”

Bỏ tấm chăn ra khỏi người mình, Yến chậm rãi mặc lại quần áo ngay trước mặt Thiên.

Thấy anh bối rối quay mặt đi, cô cười chua chát, nước mắt lại trực chờ tuôn rơi. Ngay cả nhìn cô anh còn không muốn nhìn. Đêm qua khi đi vào trong cô, môi miệng anh cũng không phải đang gọi tên cô. Sao cô không tỉnh ngộ sớm, để bây giờ khi đã đánh đổi tất cả rồi mới cay đắng chấp nhận.

Không gian dần dần bị sự im lặng chết chóc nhấn chìm.

Thiên hoang mang nghĩ cách giải quyết.

Yến lặng lẽ mặc lại quần áo.

“Thiên sẽ chịu trách nhiệm.”

Mất một lúc khá lâu, Thiên phá tan sự im lặng, nói như không còn hơi sức. Dường như anh đang đưa ra cái quyết định khó khăn nhất từ trước đến giờ.

Yến nhìn thẳng Thiên, không khó khăn nhận ra anh đang đấu tranh khổ sở thế nào. Cô rất muốn nói với anh đây chỉ là sự cố, không ai phải chịu trách nhiệm với ai cả. Nhưng nếu như vậy tất cả những cố gắng của cô sẽ trở thành vô nghĩa. Lòng ích kỉ của cô quá lớn để cô có thể cao thượng như thế.

Cô biết anh đau khổ, còn gì buồn hơn ở cạnh người mình không yêu. Nhưng cô cũng đâu có sung sướng hơn anh, cô cũng đang bất chấp tất cả để ở cạnh người không yêu mình. Sao cũng được! Là hạnh phúc bên nhau hay

dày vò nhau cô cũng muốn trói anh bên mình cả đời.

Từ từ tiến lại gần Thiên, Yến vòng tay ôm lấy cổ anh, đôi mắt âu yếm nhìn anh, môi mấp máy thì thào:

“Yến yêu Thiên nhiều lắm!”

Thiên hơi bất ngờ vì lời Yến nói, còn chưa định thần đã thấy môi mình bị môi cô khóa chặt.

Anh không tránh, ban đầu trơ ra không phản ứng nhưng rồi từ từ cũng đáp lại dù hời hợt. Anh đã lấy đi của cô thứ quý giá nhất, anh không thể ******** bỏ mặt cô.

12.

Bên trong căn phòng 203 khách sạn Huỳnh Gia Bảo, tiếng ho phát ra nhè nhẹ.

Quân nằm trên giường người mệt nhoài không chút sức lực. Cô không muốn mở mắt ra, cũng không muốn lên tiếng nói, chỉ muốn nằm mãi, nằm mãi thế này. Nhưng cổ họng cô đang bỏng rát khát cháy.

“Nước…”

Giọng Quân thều thào trong cơn mê sảng.

Đăng ngồi sát bên vội vã với lấy li nước trên bàn, đỡ Quân dậy cho cô uống.

Người cô vẫn còn rất nóng dù đã dán miếng dán hạ sốt. Có lẽ anh phải đưa cô đến bệnh viện. Nhưng anh không biết bệnh viện nằm ở đâu.

Đăng không phải người Bảo Lộc, được tập đoàn No.1 chuyển lên đây làm việc, thuê cho một phòng trong khách sạn trả theo tháng. Anh chỉ biết đường từ khác sạn đến bar, từ khách sạn đến quán ăn đầu chợ Bảo Lộc. Một lần đi picnic cùng nhân viên trong quán thì biết thêm được đường vô Đambri.

Quân đang dựa trong lòng Đăng chợt ho dữ dội. Lòng Đăng thắt lại vì lo lắng.

Có lẽ vì mất bình tĩnh mà mất một lúc sau anh mới nghĩ ra mình hoàn toàn có thể gọi taxi và nói tài xế đưa đến bệnh viện.

“Quân! Tỉnh táo tí đi em! Mình đi bệnh viện.”

Vỗ nhè nhẹ vào má Quân, Đăng khẩn khoản.

“Em… mệt lắm… Em không đi… đâu… Em muốn… nằm.”

“Nghe anh! Không đi bệnh viện thì em chết mất.”

Đăng lo lắng đến mức giọng nói nghẹn lại. Mặc kệ cô có đồng ý hay không, anh lấy áo khoác của mình mặc vào cho cô rồi vội vã bấm số taxi.

Quân nằm gọn trong vòng tay Đăng và được đưa đến bệnh viện.
Từng giọt nước biển chậm rãi nhỏ xuống, qua ống dẫn đi vào người Quân. Nằm trên chiếc giường trải ra trắng muốt, cơ thể cô gần như trở nên đồng màu, nhợt nhạt đến mức có thể vỡ tan bất cứ lúc nào.

Đăng cả đêm qua đi làm về lại thức chăm Quân quá mệt mỏi đã sớm ngủ quên bên giường cô. Cũng may bác sĩ nói cô bị sốt nhẹ, chỉ cần truyền nước và tiêm thuốc hạ sốt là được nên anh mới yên tâm thiếp đi thế này.

Đêm qua cô làm anh phát hoảng khi đột nhiên sốt cao rồi mê sảng, miệng liên tục gọi tên ai đó tên Thiên. Anh ghét điều đó! Nó làm anh muốn nổi điên. Nhưng nhìn cô nằm yếu ớt trên giường, anh lại chẳng nỡ nổi giận. Anh không cần biết cô yêu người con trai đó đến mức nào, nhưng anh nhất định sẽ yêu cô hơn anh ta.

……..

Khi đau ốm, con người ta thường trở nên yếu đuối. Chỉ mới qua một ngày mà Quân đã bắt đầu cảm thấy hối hận khi không chịu giải thích rõ với Thiên.

Sao cô lại ngốc nghếch đi ghen tuông với chị họ của anh chứ? Sao lại vì tự ái mà nhận mình lừa dối anh? Cô và Đăng đâu có gì, hôm đó cô vì giận Thiên nên không muốn về nhà, trước khi lên bar đã tùy tiện mua một bộ đồ rồi về phòng Đăng tắm rửa thay đồ. Thực chất đâu có chuyện gì xảy ra.

Cảm giác hối hận cứ như một cơn mưa, từng tầng nước ngấm vào tim cô khiến cô nôn nao phát điên. Cô muốn được gặp Thiên và giải thích ngay bây giờ.

Tỉ lệ nghịch với độ nôn nóng của Quân là sự nhàn nhã của những giọt nước biển kia. Nó cứ thế nhỏ từng giọt thong thả như đang chọc tức cô.

Nhìn Đăng đang mệt mỏi ngủ gục bên giường, Quân cố dằn lại cái ý định giật phăng truyền dịch ra và chạy thẳng về nhà. Anh và cô quen biết đã lâu nhưng không thân, anh đối xử với cô thế này đã là quá tốt. Dù sao cô cũng nên tỏ ra biết điều một chút.

Kim đồng hồ giật cùng nhịp với từng giọt nước rơi, Quân thở dài lần thứ n chờ đợi để được về nhà. Cô sẽ giải thích với Thiên, sẽ nói rõ tất cả. Cô muốn cứu vãn mọi thứ.

Điều gì rồi cũng đến hồi kết thúc, những giọt nước biển bướng bỉnh như đang thách thức sự kiên nhẫn của Quân cuối cùng cũng đã đến giọt cuối cùng.

Lòng Quân trở nên nhẹ nhõm hẳn, đôi vai nãy giờ nặng như đeo đá cũng trở nên thoải mái. Có điều Đăng vẫn còn đang ngủ, cô không nỡ đánh thức anh dậy, cũng không thể lẳng lặng bỏ đi.

Bằng cách nào đó, dường như nghe thấy lòng Quân đang rầu rĩ, Đăng từ từ mở mắt, vươn vai giũ mệt mỏi.

“Em thấy trong người thế nào rồi?”

Thấy Quân đang nửa dựa vào tường, nửa nằm trên giường, mắt sáng rực nhìn mình, Đăng lo lắng hỏi.

“Em khỏe rồi, giờ mình về nhé!”

Giọng Quân sôi nổi hẳn.

Đăng nghi hoặc nhìn Quân dò xét, sau một cơn sốt đã quên sạch chuyện không vui rồi sao? Sao mặt cô lại tươi tỉnh thế này?

“Nhìn gì đấy? Đi về nhanh còn kịp.”

Quân hào hứng.

Không biết điều gì khiến Quân vội vã như thế nhưng Đăng

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,25 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT