|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
giải thích rằng không phải cô bị đá mà là cô và Thiên đồng loạt bỏ nhau cho mọi người đọc và ngừng thắc mắc.
Quân nhìn Linh cười nhăn nhở mặc dù trong lòng có chút lạ lẫm. Giờ cô mới phát hiện ra Linh đã thay đổi rất nhiều. Đã trở nên bản lĩnh và mặc kệ đời, giống như một người đã trải qua mọi sóng gió và giờ chỉ dửng dưng với mọi biến cố.
Giờ ăn trưa, mọi người trong canteen dù không ai bảo ai nhưng đều mong chờ sự xuất hiện của Quân. Họ rất muốn chứng kiến cảnh Quân – Thiên – Yến đụng nhau sẽ như thế nào. Trong một ngôi trường nằm ở một thành phố nhỏ ít thị phi thì những “vở kịch” luôn có sức hút nóng bỏng.
Thế nhưng mọi người đã hoài công vô ích. Quân không hề ló dạng trong canteen mà ngồi ở hố cát sau trường nghịch đất bằng cái bay và cái xô mượn được của bác bảo vệ.
“Mày nghĩ đây là biển hay sao mà ngồi xây lâu đài cát”
Giọng nói lanh lảnh của Linh truyền đến mỗi lúc một gần.
“Mày nhìn thế nào mà ra lâu đài cát vậy?”
Quân không ngẩng đầu lên mà tiếp tục hỳ hục xúc cát bỏ vào xô.
“Này! Mày có biết bằng cái cách trời đánh nào mà con Yến với thằng Thiên thành một cặp không?”
Linh ngồi xuống bên cạnh Quân, cố tình hỏi với vẻ bông đùa.
“Đâu có phải chuyện của tao.”
Quân bình thản nói đồng thời ụp cái xô cát xuống đất sau đó cẩn thận nhấc lên.
“Thiên có nói gì với mày không?”
“Không!”
“Mày không hỏi à?”
Linh hỏi cho có, thực chất trong lòng không mấy ngạc nhiên. Cô hiểu Quân là đứa bất cần, sẽ chẳng có chuyện cô gặn hỏi hay làm rõ mọi chuyện với Thiên.
“Hỏi để làm gì? Có đi đến đâu không?”
Quân đã bắt đầu miệt mài làm đầy cái xô bằng cát.
“Hỏi đi! Về kể tao nghe với!”
Linh cười nhăn nhở.
“Đâu có quan trọng đâu Linh. Biết ít thì tốt cho bản thân thôi.”
Đột nhiên Quân ngừng tay, thả hẳn cái bay vào cái xô rồi đứng bật dậy.
“Đi đâu đấy?”
Linh hơi lo khi thấy thấy Quân đột nhiên bỏ đi.
“Đi trả đồ. Tao nói là mượn để trồng cây, người ta biết tao đem nghịch đất chắc ăn **** chết luôn.”
Quân không quay người lại mà chỉ đưa cái xô vòng ra phía sau như để cho Linh xem.
Không đợi Linh nói thêm điều gì, Quân nhanh chóng rời đi, biết chắc cái nhìn của nhỏ bạn đang dán vào lưng mình. Cũng chẳng quan trọng! Dù Linh có phát tiết lên với cái vẻ bất cần cố hữu hay ngạc nhiên trước sự bình thản đến quá đáng này thì Quân cũng chẳng quan tâm.
Trên đường đi trả đồ, Quân bắt gặp một chàng trai đang ngơ ngáo đi trong sân trường.
“Đi đâu lạc vào đây?”
Đứng chắn ngang đường Đăng, Quân nhướn mày hỏi giọng đều đều.
“Anh đi tìm em đấy.”
Đăng cười tươi để lộ răng khểnh rất duyên, gương mặt sáng bừng khi gặp Quân. Anh còn nghĩ sẽ phải mất rất nhiều thời gian để tìm kiếm, trong đầu cũng đã vạch sẵn lời văn để tả về cô nếu có cần phải hỏi thăm. Không ngờ lại có thế gặp cô dễ dàng như vậy.
“Này! Đừng có nhìn anh nghi hoặc như thế!”
Đăng gõ đầu Quân một cái đủ đau để cô nhăn mặt, anh đang cố tỏ ra như hai người rất thân nhau.
“Anh cứ đợi mãi mà em không đến tìm anh. Gọi điện thoại thì em khóa máy. Thế nên anh phải đi tìm em.”
Đăng nói một cách trôi chảy rồi lại cười tươi khoe răng khểnh. Thực chất trong lòng anh đang phát run lên khi nghĩ đến khoảng thời gian mất liên lạc với Quân.
Điện thoại không thể liên lạc, anh đến tìm cô ở cái nơi anh gặp cô lần cuối cùng nhưng người ta nói cô không muốn gặp bất cứ ai. Ngày ngày anh đều mong ngóng cho mùa hè qua đi, cô đi học lại. Có như vậy anh mới có thể đến trường tìm cô. Thật may vì không phải đợi thêm nữa, cô đang ở ngay trước mặt anh rồi.
Trong đầu Quân lúc này đang lờ mờ nhớ lại hình ảnh cuối cùng của chiếc điện thoại. Chính vào cái hôm cô nhắn tin chia tay với Thiên, cô đã ném nó đi.
“Thế tìm em làm gì?”
Nhận ra mình đã im lặng quá lâu, Ân bừng tỉnh.
“Rủ em đi chơi. Đi trượt ván khứ hồi.”
Đăng cười tươi như đứa trẻ được cho đồ chơi.
“Giờ sao?”
Quân chau mày nghi hoặc nhưng trong lòng cũng nghĩ là sẽ đi. Dù sao cô cũng không muốn học.
2.
Những ngày thường trong năm khu du lịch thác Đambri không đông lắm, khách đến thăm chủ yếu là các nhiếp ảnh gia hoặc đoàn chụp hình đám cưới đến lấy cảnh.
Vắng khách, Đăng và Quân đang còn vui mừng vì sẽ ít người đi ván khứ hồi, họ có thể trượt tự do mà không cần *** tốc độ để cách ván trước 20m thì nghe nhân viên bán vé nói một câu như sét đánh ngang tai:
“Ván trượt đang được nâng cấp, hết tuần này mới hoạt động lại, anh chị thông cảm.”
Cả hai tiu ngỉu nhìn nhau, lững thững đi qua khu trò chơi khác.
“Trò khác cũng vui lắm, bữa sau mình chơi ván trượt vậy.”
Đăng là người đầu tiên lỗ lực giúp cả hai thôi thất vọng.
“Anh dạy em trượt patin đi!”
Vừa lúc hai người đi ngang qua sân patin, Quân đem ánh mắt xa xăm không điểm dừng nhìn vào bên trong, giọng nói mơ màng như bị thôi miên.
“Ngã đau lắm đấy!”
Đăng nhăn mặt cảnh báo.
“Anh sẽ giữ để em không té mà đúng không?”
Chuyển cái nhìn từ sân patin qua Đăng, đôi mắt đen sâu của Quân không chút cảm xúc.
“Không! Anh sẽ đứng nhìn em ngã.”
Đăng cũng nhìn Quân, hai ánh mắt chạm nhau vừa khớp, giọng nói anh nghiêm túc đầy cương quyết.
“Nhất định không đỡ em?”
Quân nhướn mày nghi hoặc nhìn Đ
Đăng. Anh không giống như Thiên, luôn đỡ cô không để cô ngã. Nhưng… Thiên đã buông tay cô rồi, và cô đã ngã rất đau.
“Không ai có thể ở bên ai cả đời. Em phải học cách đi bằng chính chân của mình.”
Trong đôi mắt Đăng, cái cách anh nhìn Quân đong đầy tình cảm, da diết yêu thương nhưng giọng nói vẫn đều đều pha chút lạnh lùng.
“Vậy em sẽ đi một mình.”
Quân nhún vai bình thản, mang theo vẻ bất cần lướt qua Đăng đi vào bên trong. Chỉ là một trò chơi, việc gì anh phải nghĩ xa xôi như thế? Tốt thôi! Cô dư sức tập một mình. Chỉ là đứng trên đôi giày có gắn bánh xe và điều khiển nó theo ý mình muốn.
Trên thực tế thì từ suy nghĩ đến hành động cách nhau một khoảng rất xa. Bạn có thể thỏa sức nghĩ những gì mình sẽ làm nhưng đến khi thực hiện thì mới nhận ra những khó khăn sẽ gặp phải. Quân đã không tính toán đến khả năng những cái bánh xe khó bảo sẽ không đi theo suy nghĩ của cô. Hơn nữa việc đứng trên đôi giày patin khiến cô luôn vô thức ghì chặt chân, vì thế việc di chuyển càng khó hơn. Và hiển nhiên là cô đã ngã, ngã rất nhiều lần.
Hai lòng bàn tay lấm lem bẩn bắt đầu đau rát vì va đập xuống sàn. Cô không nhìn thấy nhưng cô dám chắc hai đầu gối trong lớp quần jean đã tím bầm. Toàn thân cô bắt đầu lên tiếng phản đối hành động của khổ chủ bằng việc đau ê ẩm.
Vì ngã đau, hay vì một lí do nào khác mà Quân càng lúc càng muốn òa khóc. Trong lòng cô, một nỗi buồn vô hạn như đám mây đen ùn ùn kéo về che phủ tất cả. Cảm giác nặng nề không lối thoát ngấu nghiến tâm tư, dày vò từng tế bào.
Cái tôi cao ngất đã giúp Quân giữ lại nước mắt không để chảy ra ngoài, nhưng cổ họng cô vẫn cứ nghẹn ứ và sẵn sàng nức nở bất cứ lúc nào. Tất cả sức lực đều dùng để kiềm chế bản thân khiến người cô mệt nhoài.
Quân ngã lần thứ n, cú ngã không mạnh nhưng cũng chẳng phải nhẹ. Giống như một giọt nước tràn li, cô không muốn đứng lên nữa, cứ thế ngồi đó để nỗi buồn chiến thắng lòng kiêu hãnh, để nước mắt tự do tràn qua mí mắt mà nhỏ giọt trên nền xi măng. Điều duy nhất có thể làm là cắn chặt môi để những thổn thức không thành tiếng.
Sân partin không đông, mọi người ban đầu chỉ nghĩ đơn gian là cô tập chơi và bị ngã, cảnh này ở sân partin thì luôn có thể bắt gặp. Nhưng cô ngồi tại chỗ, cúi đầu đã rất lâu mà không đứng lên. Điều này khiến mọi người bắt đầu chú ý.
“Ngã đau lắm hả em?”
Tiếng Đăng dịu dàng vang lên rất gần.
Quân ngẩng đầu nhìn Đăng, tự nhiên cảm thấy ấm ức vô cùng. Anh trượt giỏi như vậy, tập cho cô thì có khó gì, sao lại để cô đi một mình? Cô té đến mức không còn cảm nhận được nỗi đau nữa rồi, nhưng trong lòng thì bơ vơ lắm. Cảm giác như cả thế giới đều quay lưng lại, không một ai ở bên. Cảm giác như mình rõ ràng đang tồn tại, nhưng lại vô hình trong mắt mọi người.
Và hiển nhiên cảm xúc của Quân lại được chuyển hóa thành nước mắt.
Đăng cười hiền, bàn tay ấm nhẹ nhàng lau đi dòng nước mắt của Quân. Trông anh bình thản như thể ngay từ đầu anh đã biết cô sẽ ngã, anh biết cô sẽ khóc.
Quân giận dỗi tránh tay Đăng, giọng run run:
“Em đi một mình được rồi, khỏi quan tâm đi!”
Đăng mỉm cười qua hơi thở, đôi mắt nhìn Quân đầy yêu thương:
“Anh nói anh để em tự đi chứ anh nói để em đi một mình hồi nào? Anh vẫn dõi theo em đấy chứ. Em bảo em một mình thì anh ở đây thành không khí à?”
“Có gì khác nhau?”
Lời nói của Quân giống như sự phán xét hơn là câu hỏi.
“Sao không! Anh để em tự đi vì không có người nắm thì sẽ chẳng có người buông. Anh dõi theo em để em biết em không một mình. Có hiểu được không hả ngốc?”
Nước mắt Quân từ lúc nào đã ngừng rơi, đôi mắt đen láy còn ướt long lanh nhìn Đăng ngỡ ngàng. Cái cách anh nói cứ như thể anh biết toàn bộ chuyện của cô, biết rằng tại sân partin này, Thiên đã buông tay cô, trên con đường
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




