|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
có chút tinh nghịch của cô ấy thì như hiểu ý, lắc đầu mỉm cười.
Tú Uyên đứng bên ngoài tòa cao ốc của MH nóng lòng chờ đợi tên ngốc
kia, sáng nay đi trễ không biết người ta có để cho thi hay không. Nhìn
vào ánh mắt của Hàn Văn, Tú Uyên nhận ra cậu ấy đã rất quyết tâm thực
hiện nguyện vọng này. Đôi lúc Tú Uyên cũng muốn tin những điều Hàn Văn
nói là thật nhưng lại không thể tin được, bởi một ngôi sao hàng đầu như
Ngọc Trân lúc nào cũng được bảo vệ, xung quanh được bao bọc bởi lớp hào
quang sáng chói kia làm sao có thể yêu một Hàn Văn ngố tàu, lại sống ở
một hòn đảo vắng vẻ, quanh năm đều gắn bó với biển. Nói tóm lại Tú Uyên
không thể tin được điều đó.
Đang mơ màng ngẫm nghĩ chợt cậu nhìn thấy Hàn Văn từ bên trong tòa nhà
chạy ù ra ngoài, với vẻ mặt hớn hở nhất mà cô từng gặp. Đôi mắt sáng lấp lánh trong niềm sung sướng, nụ cười vốn đã ngố nay lại càng ngố hơn.
Hàn Văn chạy đến chỗ Tú Uyên, ôm chầm lấy cô ấy và nhảy tưng tưng như
một đứa trẻ.
– Đậu rồi, tớ đậu rồi. Tớ được chọn làm trainer rồi !
– Thật chứ ?
– Thật mà, họ còn hẹn tớ ngày mai đến làm thủ tục gì đó. Vui quá ! Tớ
đậu rồi – Giọng cười “man rợ” đúng chất ác quỷ của Hàn Văn vang lên, nhờ giọng cười đó mà Tú Uyên mới chắc chắn điều cậu ấy vừa nói là thật
– Cậu giỏi thật, chúc mừng cậu. Chúng ta phải ăn mừng mới được. Party over night !!! Yeeeee !!!
– Cậu phấn khích thái quá rồi đó. Kiếm một quán ăn nhỏ thôi đỡ tốn kém, tớ không đủ tiền để mở pạc ty gì gì đó cho cậu đâu.
Hàn Văn nhăn mặt nói, mặc dù đang rất phấn khích trước niềm vui ấy nhưng cậu vẫn đủ tỉnh táo để ngăn chặn việc bị Tú Uyên thâm hụt hầu
bao.
– Keo thế, chỉ có một bữa thôi mà. Dù sao vụ này rất đáng để mở tiệc mà
Tú Uyên trề môi, liếc Hàn Văn. Tên này không dễ bị dụ chút nào
Tuy không được một bữa tiệc lớn nhưng Tú Uyên vẫn vui vẻ đi cùng Hàn Văn đến một quán ăn bình dân để ăn mừng. Quán ăn khá đông khách không khí
bên trong rất ồn ào, ngập tràn trong mùi thức ăn. Khó khăn lắm Hàn Văn
và Tú Uyên mới tìm được một chỗ ngồi cạnh cửa sổ. Một nhân viên phục vụ
xuất hiện và đưa cho họ thực đơn. Chọn món ăn xong cả hai bắt đầu bàn
bạc về những việc sắp tới.
Mặc dù Hàn Văn đã được chọn làm trainer của MH nhưng cậu vẫn phải tìm
một việc làm, không thể để một mình Tú Uyên gánh hết các chi phí trong
nhà.
Tú Uyên vốn là bạn thân của Hàn Văn thưở bé, cả hai cùng nhau lớn lên
trên hòn đảo ấy. Khi trưởng thành, gia đình Tú Uyên đã rời khỏi hòn đảo
nên Hà Nội sinh sống. Mặc dù đã chuyển đi xa nhưng Tú Uyên vẫn thường
xuyên giữ liên lạc với Hàn Văn. Cả hai vẫn là bạn thân của nhau cho đến
khi Tú Uyên nợ Hàn Văn một khoản tiền do Tú Uyên gặp khó khăn. Đây cũng
là lí do vì sao khi nhìn thấy Hàn Văn đứng trước nhà Tú Uyên đã sợ hãi
định chạy trốn. Hàn Văn vốn không quen biết ai ở đây, vì vậy cậu đành
phải “ăn nhờ ở đậu” nhà “con nợ” Tú Uyên để trừ nợ.
Một lúc sau thức ăn được mang ra, Hàn Văn vẫn đang nhai ngô nướng thì Tú Uyên ngẫm nghĩ điều gì đó một hồi sau chỉ vào mũi Hàn Văn
– Ngày mai cậu phải đi kiếm việc làm. Rõ chưa hả?
– Tớ biết làm gì bây giờ ? – Hàn Văn khẽ làu bàu
– Cửa hàng hoa gần nhà đang cần người cậu đến đó đi
– Cửa hàng hoa á ? Tớ không biết làm mấy chuyện đó. – Hàn Văn ngơ ngẩn gãi đầu, ánh mắt ngây ngô đến tội nghiệp
– Thì … thì vào đó người ta sẽ hướng dẫn cho cậu. Tóm lại là ngày mai
cậu phải đến đó làm việc, chúng ta sẽ chia các chi phí trong nhà. Tiền
nhà là phần của tớ, điện nước là phần cậu, được chứ?
– Ờm… cũng được. – Hàn Văn ngơ người để mặc cho Tú Uyên sắp đặt
– Còn nữa tớ có một quy tắc. Không được dắt bạn gái về nhà. Nhớ đấy ? –
Tú Uyên nheo mắt cảnh báo, dáng vẻ giống như một nhân viên điều tra
trông rất buồn cười
– Ờm, tớ biết rồi. Vả lại ở đây ngoài cậu ra tớ đâu quen biết ai.
– Tớ chỉ dặn trước vậy thôi, ai mà biết được một ngày nào đó cậu lại yêu một cô nàng nào đó và rồi …
Ý nghĩ gian tà chợt xuất hiện trong đầu Tú Uyên khiến cho nụ cười của cô trở nên… biến thái. Hàn Văn như hiểu được ý Tú Uyên liền chồm người
đánh mạnh vào vai cậu, lên giọng nói
– Cậu thôi cái suy nghĩ biến thái đó đi. Đừng có nghĩ ai cũng như cậu
– He he, ai mà biết được chứ
Bữa trưa của họ được nhân viên mang ra đợt 2, tuy nhỏ nhắn nhưng phần ăn của cả haikhông hề nhỏ chút nào.
Quán ăn càng về trưa lại càng đông khách, đa phần là những nhân viên văn phòng. Họ đến đây dùng bữa trưa đồng thời tán chuyện phiếm với nhau.
Không khí càng lúc càng ná
Chương 8
– Hàn Văn, chị ra ngoài một lúc em ở lại trông chừng cửa hàng nhé.
Người phụ nữ trẻ khoác khăn choàng, đeo găng tay khẽ căn dặn cậu nhân
viên đang loay hoay tỉa hoa. Hàn Văn mỉm cười, ánh mắt lấp lánh khẽ gật
đầu
– Chị cứ đi đi em sẽ trông chừng cửa hàng.
Cánh cửa khẽ mở một luồng gió lạnh bên ngoài len qua khe hở thổi hơi
lạnh vào bên trong. Hàn Văn khẽ rùng mình, cái lạnh mùa đông năm nay
không thể đùa được.
Sau một tuần làm việc ở cửa hàng hoa, Hàn Văn dần dần thích thú với việc hàng ngày của mình đó là chăm sóc cho những cành hoa, không chỉ vậy cậu còn yêu thích cả nghệ thuật cắm hoa. Nhờ có sự hướng dẫn tận tình của
bà chủ mà giờ đây Hàn Văn gần như đã thuần thục những kiểu cắm hoa đơn
giản.
Mùa đông đến khí trời cũng trở lạnh, ngoài phố dòng người vẫn hối hả ẩn
mình trong lớp áo dày cộp. Tuyết bắt đầu rơi, những bông tuyết đầu tiên
của mùa đông.
Mềm mại nhưng lạnh giá …
Những hạt tuyết ấy chỉ cần chạm vào thì đã cảm nhận được cái giá lạnh tê buốt trên đầu ngón tay.
Hàn Văn trầm lặng đứng bên cửa kính nhìn những hạt tuyết, ánh mắt cậu
thoáng nét cười. Không hiểu sao Hàn Văn lại có cảm giác những hạt tuyết
ấy rất giống với người cậu yêu.
Trông mềm mại, mỏng manh là thế …
… nhưng khi chạm vào lại khiến người khác buốt lạnh, xót xa vô cùng…
Trông có vẻ đơn giản, dễ gần …
… nhưng lại rất lạnh lùng …
Dù vẫn biết yêu người sẽ càng đau càng khổ …
… nhưng sao lòng cậu vẫn hướng về người ấy …
Và người ấy chính là Trần Ngọc Trân, một ca sĩ hàng đầu, một ngôi sao lớn mà cậu không thể chạm đến.
Vì muốn được gặp cô ấy, cậu đã đánh đổi cuộc sống bình dị của mình,
thoát khỏi vỏ bọc an toàn kia chỉ để bước vào thế giới của cô ấy.
Hàn Văn đã chơi một ván bài lớn nhất trong cuộc đời mình, cậu đánh cuộc
cho tình yêu ấy. Cậu tin chắc rằng mình sẽ được yêu cô ấy thêm một lần
nữa
Liệu ván bài ấy sẽ đơn giản như cậu nghĩ …?
Cánh cửa khẽ bật mở, một cô gái xinh đẹp bước vào vài bông tuyết tinh
nghịch rơi trên mái tóc đen càng làm nổi bật vẻ quyến rũ của cô gái.
Gương
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




