watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:28 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6366 Lượt

hứa không thể thực hiện đang khiến tớ khóc nấc Trạm xe buýt vắng lặng chợt có một hình bóng lẻ loi.
Hàn Văn khẽ ngẩn lên nhìn bầu trời đen đặc.
Ánh trăng mông lung mờ ảo.
Đêm nay thưa sao, trên nền trời ấy chỉ le lói vài vì sao.
Khí lạnh vẫn âm ỉ kéo về, bao trùm lên cõi lòng vốn đã rất cô đơn.
Màn đêm tĩnh lặng.
Con đường vắng vẻ phảng phất ánh đèn mờ ảo.
Hơi thở của cậu dần trở nên lạnh lẽo, một nỗi buồn vẫn nằm im lặng trong lòng và mỗi khi đêm về nó lại nhói đau.
Chiếc áo sơ mi trắng cậu đang mặc trong màn đêm như tỏa ra ánh sáng yếu ớt.
Sẽ không sao nếu tình yêu làm tớ đau đớn
Cho dù tớ cố quên, tớ vẫn chẳng thể quên nổi cậu
Cho dù đó là định mệnh, tớ vẫn chẳng thể để cậu rời xa
Tớ yêu cậu…. Chính là cậu
– Hàn Văn à, …
Giọng nói vang lên khiến Hàn Văn thoát khỏi những trầm tư, u uất trong
lòng. Cậu ngẩn lên và nhìn thấy một chiếc xe đang dừng trước mặt, Thùy
Linh đang tiến về phía cậu. Cô khẽ cau mày nhìn cậu lo lắng, thở dài
bảo:
– Em vẫn chưa về sao ? Giờ này cũng chẳng còn xe buýt đâu. Lên xe đi chị đưa em về
– Không cần đâu ạ, em đi bộ về cũng được mà.
Hàn Văn cười hì hì thoáng chốc vẻ mặt đau buồn đã biến mất và thay vào
đó là nét cười tinh nghịch. Thùy Linh bất giác cảm thấy Hàn Văn rất có
khiếu làm diễn viên, nhưng cuộc đời này thì lấy ai trả cát – xe cho cậu.
– Lên xe đi, không thì đừng gọi tôi là chị nữa.
Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Thùy Linh thì Hàn Văn mới ngoan ngoãn
lên xe dù vẫn còn rất e ngại. Thùy Linh liếc cậu một cái rồi nói
– Chỉ có dùng biện pháp mạnh mới chịu nghe lời. Bọn nhóc này thật là …
Chiếc xe nhanh chóng rời khỏi trạm xe buýt rẽ vào một con đường lớn nhộn nhịp. Chẳng mấy chốc cả hai đã đi đến khu chợ đêm, loay hoay tìm chỗ
đậu xe một lúc lâu sau cả hai mới thảnh thơi đi bộ trong khu chợ. Thùy
Linh thích thú kéo tay Hàn Văn vào bên trong chợ, lướt qua rất nhiều
quán

ăn lớn nhỏ. Cuối cùng cô cũng đã dừng lại trước một quán ăn nhỏ,
vui vẻ ngồi xuống ghế Thùy Linh tinh nghịch nháy mắt
– Này, chị đã có công đưa về thì em phải mời chị một bữa cho ra hồn đấy nhé
Hàn Văn ngây thơ gật đầu, khẽ ngẩn ngơ nhìn xung quanh. Cả khu chợ đều
rất nhộn nhịp mặc dù bây giờ đã là nửa đêm. Mọi người vẫn qua lại tập
nập, ồn ào, quán xá vẫn rất đông khách, tiếng cười nói, tiếng nhạc,
tiếng chén dĩa khua vào nhau. Một mớ âm thanh hỗn tạp nhưng đậm chất
bình dân, mất một lúc sau Hàn Văn mới quen dần với bầu không khi náo
nhiệt ở đây.
Thùy Linh có vẻ rất quen với chủ quán nên khi nhìn thấy cô bà chủ đã vui vẻ chào hỏi rồi mang ra đủ các món. Nhìn thấy vẻ mặt ngơ ngác của Hàn
Văn thì Thùy Linh bật cười
– Chưa baogiờ ăn những món này đúng không ? Hi hi để chị giới thiệu cho nhé. Đây là món bún chả – “đặc sản” ở đây đấy nhé, còn cái này là bánh
bao, gà chiên xù. Tất cả những món này đều là “hạng nhất” đó, không ăn
sẽ phí hết 8/10 cuộc đời. Em mau ăn thử đi nào
Cô cười rất tươi, đôi mắt sáng lên, dùng đùa gấp gà chiên xù đút cho Hàn Văn. Cậu e ngại khẽ lùi ra sau nhưng nhìn thấy đôi mắt đang sáng long
lanh của Thùy Linh thì Hàn Văn đành chấp nhận nếm thử. Cậu không muốn
Thùy Linh cảm thấy buồn lòng, dù sao cô ấy cũng là quản lí của cậu trong tương lai.
– Ưm … rất ngon… chị ăn đi em tự ăn được rồi
– Ăn những món này mà thiếu rượu gạo thì thật là đáng tiếc.
Thùy Linh cau mày đề nghị bà chủ mang ra thêm một chai rượu gạo, Hàn Văn nghe đến rượu thì khẽ nhăn mặt
– Em không biết uống rượu. chị à, ngày mai chúng ta còn có lịch làm việc nữa đấy
– Không sao, đừng lo loại rượu này không dễ say đâu. Làm một li nào !
Đêm ấy Hàn Văn bị Thùy Linh bắt uống khá nhiều rượu thế nhưng không hiểu sao càng uống thì càng tỉnh.
Trong lòng đang đau khổ thì uống rượu sẽ không say ?
Và ở đây ai là người đau khổ nhất ?
Sau bữa ăn khuya Thùy Linh và Hàn Văn đi dạo một lúc trước khi đễn bãi
đậu xe, trên đường đi tình cờ Hàn Văn nhìn thấy tấm bảng quảng cáo đang
chiếu đoạn CF của Ngọc Trân. Trước nụ cười rạng rỡ của cô ấy, cậu như bị lạc vào một thế giới. Hàn Văn ngây người ngước nhìn tấm bảng ấy rất
lâu, dường như cậu không còn để ý đến xung quanh.
Thùy Linh đứng lặng lẽ bên cạnh Hàn Văn. Cô tình cờ nhìn thấy nụ cười si ngốc của cậu nhưng tiếc thay nụ cười ấy không dành cho cô.
Cuối cùng cô cũng đã tìm được người chiếm giữ trái tim của Hàn Văn.
Là Ngọc Trân.
——————————————————————————-
Xe của Thùy Linh dừng trước nhà Hàn Văn, cậu mở cửa định ra khỏi xe
thì Thùy Linh giữ láy tay cậu. Hàn Văn ngạc nhiên quay lại thì nhìn thấy vẻ mặt buồn bã của Thùy Linh. Mái tóc khẽ rũ xuống che đi một nửa khuôn mặt cô, Thùy Linh trầm ngâm hỏi
– Hàn Văn, vì sao em lại muốn trở thành ca sĩ ?
Cậu ngẩn người nhìn cô, ánh mắt trở nên tĩnh lặng. Giọng cậu đều đều vang lên
– Vì đó là ước mơ lớn nhất của em
– Thật sao ? – Thùy Linh ngước lên nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của
Hàn Văn, cậu thoáng bối rối vội cúi đầu tránh né cái nhìn ấy
– Phải, đó cũng là khát vọng lớn nhất của em ngay lúc này. Khuya rồi chị về cẩn thận nhé.
Không chần chừ Hàn Văn nhẹ nhàng gỡ tay Thùy Linh, quay lưng đi vào bên
trong. Thùy Linh đau khổ nhìn theo dáng lưng ấy, bất giác khóe môi nở
một nụ cười chua xót.
Vì sao cô lại là kẻ đến sau ?
Vì sao cô lại yêu con người ấy ?
Vì sao …
Và vì sao …
Quá nhiều cái vì sao xuất hiện nhưng Thùy Linh vẫn không thể có được câu trả lời.
Rất lâu sau đó xe của Thùy Linh mới rời khỏi nhà Hàn Văn.
Tấm màn cửa trên tầng 1 khẽ lay động …
Gió đông nổi lên thổi bay những bông tuyết đang rơi hờ hững.
Màn đêm yên lặng.
Ánh đèn đường vàng vọt.
Đêm tĩnh lặng
-Hey Tú Uyên, hết giờ rồi cậu không định đổi ca sao ?
Tú Uyên loay hoay rửa vài chiếc ly chợt nghe tiếng gọi thì quay lại đáp
– Tớ rửa xong đám ly này sẽ về ngay, đợi tớ một chút nhé
– Được rồi nhanh lên đấy
Quán cà phê khá đông khách vì đang là giờ chiều, mọi người tan sở lại
thích nhâm nhi cốc cà phê nóng hỏi. Đây cũng là giờ các nhân viên trong
quán đổi ca nên bầu không khí bên trong quán cũng trở nên ồn ào hơn.
Tú Uyên cởi chiếc tạp dề đồng phục ra, đứng trước gương soi lại vẻ ngoài một lúc rồi vội vàng mặc áo khoác chạy ra ngoài hòa mình vào đám nhân
viên.
– Xong rồi, về thôi.
Cả bọn vừa đi trên đường vừa trò chuyện rất vui vẻ, họ đều là nhân viên
của quán cà phê. Lúc đi ngang trung tâm thương mại, chợt một người reo
lên
– Bên kia chẳng phải là nơi thực hiện hoạt động của Trần Ngọc Trân sao ?
– ừ nhỉ. Hình như đúng là cô ấy rồi – một giọng khác nói theo
Tú Uyên cũng tò mò nhìn sang, tấm panner đặt phía trước chính là Ngọc
Trân, cô đang

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,40 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT