|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
của số phận …
– Hàn Văn à, hồ nước này rất linh nghiệm hay chúng ta thử ước một điều ước xem.
Giọng nói này rất quen, Ngọc Trân xoay người lại và đập vào mắt cô chính là Lệ Quyên và người bên cạnh … là Hàn Văn.
Bỗng dưng dạ dày của Ngọc Trân sôi lên, hai chân cô mềm nhũn đến nổi
không đứng vững được nữa, đầu óc thì lại quay cuồng, ánh nhìn của cô bắt đầu yếu ớt.
Hàn Văn và Lệ Quyên đang tay trong tay rất vui vẻ, nụ cười đầy chế nhạo của cậu khiến cô rùng mình.
– Ồ, chẳng phải đó là Trần Ngọc Trân sao ? Cô cũng có nhã hứng ra đây à ?
Lệ Quyên bắt đầu giở cái giọng nhão nhẹt vô vị của mình, Ngọc Trân chẳng thèm để ý đến cô ấy, ánh mắt cô hướng về cậu. Hàn Văn với bộ dạng bất
cần đầy thách thức, khóe môi lộ nét cười khinh khỉnh. Cậu đã thay đổi
rồi. Không còn là một Hàn Văn hiền lành, dịu dàng của ngày đó mà là một
Triệu Hàn Văn lạnh lùng, bất cần cùng nụ cười nửa miệng.
-Trùng hợp nhỉ, Trần Ngọc Trân ?
Hàn Văn khẽ nhướng cặp lông mày, đáy mắt đầy vẻ châm chọc. Ngọc Trân có
cảm giác toàn thân lạnh buốt như thể cô đang đứng giữa một thế giới đầy
băng tuyết. Lệ Quyên khẽ liếc Ngọc Trân, cô ta vòng tay ôm lấy cánh tay
của Hàn Văn vẻ mặt hớn hở cố tình trêu chọc Ngọc Trân. Quả nhiên là rất
nham hiểm.
– Ừm, thật trùng hợp.
Ngọc Trân nói rất nhẹ, cô quay người định bước đi, trái tim cô như bị một mũi tên sắc lạnh đâm nát.
– Này này, đã đến đây rồi ít nhất cô cũng phải ước – Hàn Văn lên tiếng nhắc nhở
– Tôi không có điều gì để ước cả. Vì tôi đã đánh mất tình yêu của mình.
Ngọc Trân thẳng lưng hướng ánh mắt đau thương về phía Hàn Văn, cố giữ
giọng không bị run rẩy, lúc này cô cần phải tỏ ra mạnh mẽ. Mặt nước đang sáng lấp lánh ánh nắng mặt trời.
– Nếu cậu muốn thì hãy thử ước điều gì đó đi, chỉ cần ném một đồng xu xuống đó, mong ước của cậu sẽ thành hiện thực.
Hàn Văn nhìn chằm chằm vào Ngọc Trân hồi lâu, cười nhạt :
– Vậy sao ? Vậy tôi cũng thử ước một điều xem thế nào. Nhưng tôi không có một đồng xu nào cả. Vậy nên tôi sẽ dùng cái này để ước
Trên tay cậu là chiếc vòng cổ, năm đó Ngọc Trân đã tặng nó cho cậu. Cô
giữ một chiếc và cậu giữ một chiếc cũng y như thế. Ngọc Trân bỗng nghe
trong lồng ngực mình nhói đau, chiếc vòng ấy … cô cười đau khổ nhìn nó.
– Hàn Văn à, cái vòng này đẹp quá. Mua cho em nhé
Ngọc Trân khẽ reo lên, cầm đôi vòng mà ánh mắt cô lấp lánh như sao. Nụ
cười rạng rỡ đến độ khiến người khác phải rúng động. Hàn Văn ngây người
nét mặt thoáng ửng đỏ, ngại ngùng gật đầu. Cứ nhìn thấy Ngọc Trân làm
aegyo như thế này mỗi ngày thì cậu bệnh tim mất, đáng yêu quá độ !
Cô tươi cười vui vẻ lấy một chiếc vòng nhẹ nhàng đeo cho Hàn Văn, cậu nhìn cô khó hỉu
– Sao lại đeo cho anh? Chẳng phải là em rất thích nó sao ?
– Vòng đôi mà chúng ta mỗi người một chiếc, như thế sẽ trông tình củm hơn – Ngọc Trân cười khúc khích
…”
Lệ Quyên nhìn thấy chiếc vòng của Hàn Văn khẽ chau mày. Từ khi cô nhìn
thấy Hàn Văn xuất hiện ở WJ đến giờ, chiếc vòng ấy đã được đeo trên cổ
cậu. Suốt khoảng thời gian ấy cô chưa bao giờ thấy Hàn Văn tháo nó ra,
cô nghĩ có lẽ đó là một món đồ mà cậu quý nhất trên thế giới này. Thế mà hôm nay Hàn Văn lại muốn ném nó xuống đài phun nước, cô ta vội ngăn lại
– Em có vài đồng xu, để em lấy cho anh
– Không cần.
Hàn Văn gạt tay Lệ Quyên ra, tự tay giật chiếc vòng ra khỏi cổ, nhẹ
nhàng ném nó xuống đài phun nước. Vẻ mặt rất thản nhiên, nụ cười nửa
miệng hiện lên tạo nên một vẻ bất cần.
Ngọc Trân đứng lặng người, cô tưởng chừng như mình không thể hít thở
được nữa. Trái tim cô như bị một bàn tay của ai đó bóp nghẹn. Cô đứng đó mỏng manh và yếu ớt, tựa như chỉ cần một cơn gió nhẹ thoảng qua thôi
cũng khiến bóng dáng ấy tan biến mất.
– Chúng ta đi thôi, ở đây chẳng còn gì thú vị cả.
Hàn Văn lạnh lùng nói và quay lưng bỏ đi, Lệ Quyên nhìn Ngọc Trân rồi
vội vã đuổi theo Hàn Văn. Cô thật sự không hiểu được chuyện gì vừa xảy
ra.
– Hàn Văn à, đợi em với … này
Khi bóng dáng Hàn Văn khuất dần rồi biến mất, Ngọc Trân vẫn đứng lặng
trước đài phun nước. Nước mắt lại vòng quanh đôi mắt cô, chiếc vòng cổ
ấy vốn được cô xem là sợi dây kết nối giữa Hàn Văn và cô vậy mà giờ đây
nó đã nằm gọn dưới đáy bể. Và người ném nó đi chính là Hàn Văn, còn gì
đau đớn hơn khi chính cậu là người đã ném nó như ném cả tình yêu ấy
xuống đáy vực thẳm.
Những cột nước cao bắn ra hàng vạn tia nước nhỏ xíu nhưng vô cùng lạnh giá.
Nước trong bồn rất sâu.
Mặt trời lạnh lẽo chiếu xuống mặt nước cảnh tượng khiến những người đi
ngang qua điều khẽ rùng mình ớn lạnh. Mặt nước sủi lên từng đám bọt đục
ngầu, không thể nhìn rõ dưới đáy có những thứ gì nữa.
Người đi bộ trong quảng trường kinh ngạc nhìn về hướng đài phun nước, có người hét lên
– Có người nhảy xuống bồn của đài phun nước
Trong bồn nước sâu khoảng một mét, một cô gái đang khó nhọc dò dẫm trong nước, từ trên đầu cô vòi nước đang phun xuống, lớp áo khoác mỏng bên
ngoài ướt sũng ôm chặt lấy cơ thể cô. Cả người cô đang run lên, run đến
độ những người xung quanh có cảm giác cô sắp ngã xuống.
Mặc dù đã vào mùa xuân nhưng thời tiết ở Hà Nội vẫn còn rất lạnh, nhìn
thấy cô gái ấy mọi người đều kinh ngạc, có người há hốc mồm khó hiểu.
Điều gì đã khiến cô gái ấy nhảy xuống bồn nước trong cái thời tiết giá lạnh này?
Dưới ánh mặt trời…
Trong đài phun nước.
Một cô gái đang hứng chịu những tia nước lạnh.
Trong chốc lát chiếc bóng dần nhạt nhòa trong những cột nước. Cô cúi
người xuống, dường như đang mò mẫm, tìm kiếm một thứ gì đó dưới đáy,
từng chút, từng chút một, cô mò tìm rất cẩn thận. Khi cô cúi người xuống như thế, người ta có cảm giác đám bọt kia sắp sửa nuốt chửng cô.
Nước lạnh quá, lạnh quá đi mất … !
chiếc vòng kia ơi, mi đang ở đâu vậy …
Mắt Ngọc Trân đã không còn nhìn rõ nữa, màu trắng xóa của ánh sáng, của
nước, chỗ nào cũng là nước, chỗ nào cũng giá lạnh. Cô chỉ biết dựa vào
cảm giác ở những ngón tay mò mầm dưới đáy bồn. Chiếc vòng đang ở đâu,
hãy lại đây nào …
Xa xa một chiếc bóng lạnh lùng hướng về phía đài phun nước. Những ngón
tay bắt đầu run rẩy, cố gắng thư giãn. Nhưng rồi vẫn run rẩy, sau đó từ
từ co lại.
– Cô ta … cô ta điên thật rồi …
Lệ Quyên đưa tay giữ chặt miệng nhìn cảnh tượng trước mắt, đứng bên cạnh cô, Hàn Văn lạnh lùng thở mạnh, đáy mắt rúng động mạnh mẽ.
Từ đài phun nước, Ngọc Trân cuối cùng đã đứng hẳn dậy. Trong làn nước
trắng xóa ấy, nụ cười rạng rỡ của cô như xuyên qua khoảng cách không
gian, đâm thẳng vào tim cậu. Cô vui sướng reo lên điều gì đó, hình như
cô đã tìm thấy rồi.
Nước vẫn chảy rào rào.
Ngọc
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




