watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:28 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6338 Lượt

khỏi lồng ngực.
Đôi môi cô ngọt ngào hơn cả mật ong, mềm mai hơn cả những bông tuyết đầu tiên của mùa đông.
Làn gió dịu dàng lay động mái tóc của cô, đáy mắt Hàn Văn dao động mạnh
mẽ hơn, cậu giữ chặt lấy cô như giữ chặt lấy nụ hôn quyến rũ ấy.
Đêm ấy, ánh trắng huyền ảo, lung linh soi sáng cho hai linh hồn thanh
khiết ấy. Họ trông như một đôi tiên đồng đẹp rực rõ trong tranh vẽ.
—————————————————————————-
“Tớ biết phải làm thế nào đây?
Chỉ có cậu là tình yêu duy nhất
Thế nhưng bây giờ tớ lại không thể yêu cậu
Có những điều tớ thật sự muốn

bày tỏ với cậu
Nhưng tớ lại không thể
Tình yêu đang dần rạn nứt
Và tớ không thể níu kéo được
Nó khiến tớ bật khóc
Xin đừng nói rằng cậu cảm ơn
Tớ thật sự muốn trao cậu tất cả tình yêu này
Nếu như ngày nào đó đôi ta trở nên xa lạ
Tớ biết phải làm sao đây?”
Trong không gian tĩnh lặng của đêm, giọng hát của Ngọc Trân khẽ vang
lên, dịu nhẹ và truyền cảm. Một bài hát có giai điệu buồn bã nhưng lại
rất chân thành và tha thiết.
Ngọc Trân vừa dứt lời bài hát thì tiếng vỗ tay khẽ vang, Hàn Văn tươi cười hết lời khen ngợi
– Cậu hát hay thật đó, hay nhất luôn đó
Hàn Văn nhìn Ngọc Trân bằng cặp mắt ngưỡng mộ. Chất giọng của cô ấy thật đặc biệt, nó nhanh chóng làm rung động lòng người qua những giai điệu
của bài hát vừa rồi.
Ngọc Trân mỉm cười ngại ngùng trước lời khen của cậu, cô quay sang nói như đùa
– Hàn Văn hát tớ nghe đi
– Tớ á ? Tớ hát không hay như cậu đâu
Hàn Văn cười cười hươ tay từ chối, cậu rất ngại khi hát trước mặt mọi
người, vì tính cách khá nhút nhát nên Hàn Văn chỉ có thể hát được khi ở
một mình.
– Hát đi, hát đi
– Không hát đâu, ngại chết được
– Hát nhanh đi không tớ giận đó
Ngọc Trân hi hi cười, uy hiếp cậu. Hàn Văn khổ não nhìn cô, biết chỉ cần Ngọc Trân dùng vũ khí lợi hại “giận dỗi” này thì nhất định không từ bỏ ý định nữa rồi.
– Được rồi. Tớ hát đây
Ngọc Trân hoan hô, cười đến híp cả mắt lại.
Rừng thông khẽ rì rào.
Ánh trăng nhàn nhạt tỏa sáng.
Gió biển.
Lá thông xông xao khẽ reo.
Hàn Văn khe khẽ cất giọng hát, ban đầu có chút ngượng ngùng nên lạc nhịp nhưng sau đó lại trở nên tốt hơn. Giọng cậu lúc ấm áp dịu dàng, lúc lại cao vút đến mê hoặc lòng người, khiến cho Ngọc Trân ngỡ ngàng say sưa
chìm vào giai điệu của bài hát.
“Người mà tớ nhớ đến phát điên
Tớ muốn nghe đến phát điên những lời nói của cậu
Tớ yêu cậu, tớ yêu cậu, cậu đang ở nơi đâu?
Cậu là nỗi nhớ sâu thẳm trong trái tim tớ
Tớ muốn yêu cậu mãi mãi
Tớ phải làm sao đây?
Cậu quá lạnh lùng với tớ
Nhưng tớ vẫn cứ nhớ đến cậu
Thậm chí ngay cả khi trái tim tớ phải chịu đau đớn như thế này
Ngay cả khi đôi tay tớ run rẩy đến như vậy
Tớ vẫn không thể nào quên được cậu.”
Ngọc Trân khẽ ngáp dài gối đầu lên chân Hàn Văn, cô lơ mơ buồn ngủ.
– Hàn Văn hát hay quá nhưng bài này buồn rười rượi khiến tớ cảm thấy buồn ngủ rồi nè
– Về nhà ngủ nhé
Cậu mỉm cười lắc đầu nhìn cô.
Ánh trăng chiếu rọi trên con đường nhỏ.
Hàn Văn cõng Ngọc Trân, chậm rãi bước đi miệng vẫn ngâm nga bài hát vừa
rồi, nhịp thở đều đều của cô vang bên tai, thân thểấm áp trên tấm lưng
cậu.
– Không được ngừng hát đấy, tớ muốn nghe Hàn Văn hát cơ
Ngọc Trân nhắm mắt lại, thì thầm như nói mê. Trên lưng cậu, Ngọc Trân
như đang ở trong một chiếc nôi ru trẻ. Êm ái và ấm áp vô cùng.
Cô nở nụ cười mãn nguyện, sau đó chìm sâu vào một giấc mộng tuyệt đẹp.
Cậu chầm chậm cõng cô bước đi.
Chẳng biết từ khi nào bầu trời gieo xuống những hạt mưa nhỏ. Hạt mưa
nghiêng nghiêng trong suốt, từng hạt rơi xuống đám cỏ xanh mướt vang lên những tiếng tí tách nhẹ nhàng.
Vầng trăng nép sau mây, gió đêm thổi mang theo chút hơi lạnh. Nụ cười hạnh phúc vẫn còn trên môi Hàn Văn …
   
Chương 4
Màn đêm tĩnh lặng, ánh trăng nhạt nhòa.
Đường phố vắng lặng chìm sâu vào không gian của đêm.
Một đêm dài lạnh lẽo.
Dáng người cô độc ngồi lặng lẽ bên bàn làm việc, màn hình laptop sáng
trưng trên đó là đoạn clip ngắn với nụ cười rạng rỡ của một cô gái xinh
đẹp trong chiếc váy ngắn màu hồng, đôi mắt cười cong cong quyến rũ.
Bất giác khóe môi vẽ lên một nụ cười.
– Minh Hiếu, em vẫn chưa ngủ sao ?
Cô gái trẻ nép sau cánh cửa gỗ khẽ chau mày nhìn cậu, ánh mắt lo lắng.
Minh Hiếu vội tắt laptop, đáy mắt khẽ dao động cố mỉm cười
– Thùy Linh . chị làm em giật cả mình, chưa ngủ sao ?
Thùy Linh đi vào phòng ngồi phịch xuống chiếc ghế salon đặt trong phòng, vẻ mặt thoáng nét cười. Cô trầm giọng hỏi
– Em không định quay về Việt Nam sao ?
– Không biết. – đáy mắt cậu dao động mạnh mẽ, dường như đang cố kiềm nén cảm xúc trong lòng
– Còn Ngọc Trân thì sao ? Em và cô ấy đã đính hôn với nhau lẽ nào em lại để cô ấy một mình ở Việt Nam sao?
Minh Hiếu hờ hừng nhìn ra cửa sổ, trong đôi mắt đen sâu thẳm ấy như gợn lên một cơn sóng dữ dội.
– Chẳng phải chính cô ấy muốn như thế sao ?
—————————————————————————-
– Cậu có yêu tôi không ?
Đôi mắt cười không còn vẻ lấp lánh nữa mà thay vào đó lại thấm đượm nồi
bi ai. Đôi mắt đẹp tuyệt trần ấy bị một màn sương mỏng che lấp, khiến nó càng long lanh hơn. Cô gái cười nhẹ, nét cười nhẹ đến độ chỉ một cơn
gió thoảng qua cũng khiến nó bay đi mất.
Ngọc Trân cố tránh né cái ôm thật chặc của Minh Hiếu, cô thấp giọng
– Nếu yêu tôi, cậu đã không bỏ tôi cô đơn trong những đêm dài ấy, đối
với cậu công ty MH vẫn là lựa chọn hàng đầu, còn tôi luôn đứng sau nó.
Minh Hiếu, cái tôi cần là một người yêu thương tôi, một người có thể cho tôi dựa vào vai mỗi khi tôi mệt mỏi. Những lúc tôi cần thì cậu đã ở đâu cơ chứ ?
– Sao em lại có thể nói những lời như thế ? Nếu không có MH thì bây giờ
em có thể trở thành một ngôi sao không ? Tôi đã cố hết sức để em có thể
đạt được ước mơ của mình và giờ em lại nói với tôi những lời như thế sao ? Ngọc Trân, tôi đã làm tất cả vì em đó
Minh Hiếu tức giận nói, lửa giận khiến cậu trở nên đáng sợ hơn. Đôi mắt
đen chứa đầy sự tức giận. Ngọc Trân ngẩn người trước Minh Hiếu, cô không còn nhận ra người mình yêu nữa.
– Cậu không còn là Nguyễn Minh Hiếu mà tôi biết nữa. Cậu đã thay đổi
rồi, Minh Hiếu mà tôi biết là một người luôn mỉm cười với tôi, cậu ấy
không bao giờ lớn tiếng với tôi. Tôi cần Minh Hiếu của năm đó, tôi không cần một người lạnh lùng, hờ hững như cậu.
Gương mặt xinh đẹp của cô ấy bị nhấn chìm trong những dòng nước mắt mờ
ảo. Minh Hiếu xót xa nhìn cô, cậu muốn dùng tay lau sạch nước mắt cho cô nhưng rồi lại sợ lớp gai nhọn ấy càng cứa sâu vào tim mình. Cậu rụt tay lại, giọng nói yếu ớt
– Xin lỗi … tôi …
Khoảng không im lặng trở nên nặng nề hơn.
Cơn giá lạnh khiến

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,40 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT