watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:32 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5288 Lượt

như của em có lẽ chỉ có thể nói bằng một từ: “ấm”.

Tình cờ mưa đến mưa đi.
Tình cờ em đến và đi cùng chàng.
Tình cờ chiều xuống dần tàn
Tình cờ anh biết, em…nàng thiên nga…

Từ đường Nguyễn Đình Chiểu, hắn dắt em dọc theo đường Cách mạng tháng 8 rồi vòng sang Điện Biên Phủ rồi mới quẹo vô cư xá Đô Thành. Chiều chiều người Sài Gòn tan sở. xe chật ních các cung đường. Chỉ có hắn và em là cứ nhẹ nhàng đi trong tiếng xe cộ ồn ã. Quay lại nơi đây, hắn tự nhiên thấy bồi hồi sao sao. Dù gì thì hắn cùng hai thằng bạn thân đã có những kỉ niệm cuối đời học sinh thật đẹp ở đây.
Dừng chân tại trường tiểu học Lê Chí Trực. Hắn nói:
– Đây nè em, nơi tụi anh ôn thi ở đây đó.
– Ủa! sao lại là trường cấp 1 vậy cà?- Em thắc mắc hỏi hắn.
– Uh! Nhìn vậy thôi em ạ, chứ bên trong cũng hoành tráng lắm. Hồi tụi anh học thì đâu còn bàn ghế nữa. Người ta chuyển đi đâu hết á. Mấy phòng học của mấy nhóc thành phòng ngủ của tụi anh. Sân thượng thì thành nhà tắm của cả nam lẫn nữ. Ấy anh lộn, con trai tắm trên sân thượng, còn con gái tắm dưới trệt.
– Anh chỉ được cái bốp chat.- Em lừ mắt nhìn hắn.
– He he- Hắn chỉ biết cười trừ không nói.
Cứ đứng như vậy nhìn vào trường, giờ các học sinh trong trường cũng đang tan học. Nhìn các bậc phụ huynh dàn hàng ngang hàng dọc đón các bé về, hắn chỉ tặc lưỡi:
– Học sinh Sài Gòn sướng thật, đi đâu cũng có người đưa đón. Chả như tụi anh ngày xưa. Tự đi tự về bằng xe đạp hay đi bộ là thấy vui lắm rồi.
– Ai bảo anh ở trên núi làm gì? Người trên núi khỏe như voi á. Đâu có như dân Sài Gòn tụi em sống quen trong nhà rồi. Yếu ớt đâu đạp xe nổi…- Em thong thả nói.
– Ủa anh tưởng nhà em ở Bến Tre? Sao giờ nói Sài Gòn?- Hắn nhìn em đầy thắc mắc. Và em giật mình thật. em liền chữa cháy.
– Thì em có học hè hồi cấp 1 trên này. Tại nhà dì em ở trên này mà.
– À, vậy hả?- Hắn đáp gọn lỏn rồi cũng chả thắc mắc gì thêm. Hắn là vậy, chả bao giờ quan tâm quá sâu vào đời tư người khác, tự người ta sẽ nói cho hắn biết nếu họ muốn. Còn không nói hắn cũng chả ép buộc gì.
Đứng nhìn lên lầu 3 của dãy A trong trường. Hắn chợt chạnh lòng, nhớ về ba tháng trước. Tại nơi này, hắn quen được Tú. Thằng bạn thân thứ 2 của hắn sau thằng Chiến. Hai thằng mà có lẽ cả đời này hắn cũng chả kiếm được một người bạn nào khác tốt hơn. Cũng tại nơi này, hắn cũng có tới 2 3 mối tình chỉ trong 1 tháng. Rồi tan thành bong bóng xà phòng, hắn chỉ nghĩ, đời hắn thật hẩm hiu. Chả được mối tình nào ra hồn. Hai thằng bạn thì cũng mỗi đứa một nơi rồi. Chả biết bao giờ, hắn mới lấy lại được tình cảm bạn bè ngày nào.
– Anh nè! Cho em theo anh nhé. Được không?- Em lên tiếng cắt đứt dòng suy nghĩ của hắn. Và câu nói của em cũng như một gáo nước lạnh dội vào hắn làm hắn lạnh cả sống lưng.
– What? Cái gì? Em đang nói đùa hay nói thật đấy???- Hắn hoảng vía.
– Em nói thật, em muốn được đi cùng anh. Được cảm nhận cuộc sống của anh.- Em nhìn vào mắt hắn nói thật nghiêm túc
Tránh ánh mắt em, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt trong vắt ấy. Hắn nhẹ nhàng nói:
– Ngốc ạ, theo anh làm gì? Anh có gì để em cảm nhận. Có gì để chăm sóc em? Theo anh em chỉ khổ chứ chả sung sướng gì đâu mà theo. Em còn trẻ không được suy nghĩ trẻ con như vậy. Có biết không?
– Em không ngốc, em cũng ko phải trẻ con nữa. Em đủ lớn để cảm nhận cuộc sống này rồi. Em muốn theo anh vì em…không muốn mất anh. Em biết con người anh đang chịu nhiều dằn vặt như thế nào. Những ngày chơi game cùng anh, nghe anh tâm sự dù chỉ là những điều nhỏ nhoi nhưng em biết anh đang có rất nhiều chuyện phải suy nghĩ mà. Nha nha anh. Anh…nha nha.- Em lắc lắc tay hắn nũng nịu.
Hắn thật chả biết phải nói sao lúc này. Em mà theo hắn thì hắn cũng chả biết phải lo cho em thế nào nữa. Hắn thì hắn có thể tự lo cho mình được. Còn em, hắn biết làm sao? Em lại đẹp nữa. không chừng lại bị…bắt cóc thì khổ. Đang méo miệng vì suy nghĩ vớ vẩn, em lại lên tiếng phá tan bầu không khí im lặng của hai đứa từ nãy tới giờ.
– Anh lại lo em không có chỗ ăn chỗ mặc hả anh?
– Uh, chính thế. Chứ thuê nhà trọ thì tiền đâu mà đóng liền cho người ta chứ. Anh đang ở nhà cô anh. Không mang em về nhà được.- Hắn cười khổ.
– Không sao. Em ngủ…quán net cũng được.- Em thản nhiên.
– Hả? em bệnh à? Ngủ quán nét ai biết được có an toàn hay không?
– Anh nghĩ ai cũng gian xảo như anh chắc?- Em nhìn hắn tủm tỉm cười.
– Ớ…Anh…- Hắn cứng họng.
– Thôi quyết định vậy nhé. Anh với em giờ về Tân Bình đi.
Chả biết làm sao với cô nàng bướng bỉnh này. Hắn cũng đành chiều lòng em. Thích chịu khổ thì hắn cho em khổ. Xem em chịu khổ được bao lâu. Bắt xe bus lên lại chợ Phạm Văn Hai. Giờ cũng đã 7 giờ tối. Điện thoại hắn lúc này đổ chuông muốn nhức óc. Hắn đành bắt máy:
– Alo! Ai đấy ạ?
– Tổ cha mày. Bố mày nè. 7 giờ rồi sao chưa chịu về ăn cơm. Đi chơi gì giờ chưa chịu về nữa?- Ba hắn hét lên trong điện thoại.
– Dạ dạ! con đang trên xe bus về nè ba. Con về liền đấy ạ.- Hắn vội vàng chữa cháy.
– Cho mày 15 phút. Không về nhanh thì thấy cái cảnh.
Rồi không cho hắn nói gì thêm. Ba hắn cúp điện thoại cái cụp. Hắn thở dài ngao ngán. Bên cạnh em cũng đang nhìn hắn với ánh mắt tò mò.
– Đi nhanh em ơi! Kiếm quán nét nào chơi thâu đêm lẹ chứ không mai em khỏi gặp anh luôn đấy.- Hắn kéo tay em đi nhanh hơn.
Em chả nói gì, cứ ngoan ngoãn đi theo hắn. Tìm đỏ con mắt trên đường bờ kè được vài quán nét. Hắn rẽ đại vào một quán gần nhất rồi hỏi chủ quán:
– Anh ơi! ở đây có cho chơi net thâu đêm không anh?
– Có em.- Anh chủ quán net nhìn hắn rồi nhìn em, thản nhiên trả lời.
Hắn thở phào nhẹ nhõm rồi bắt đầu kế hoạch “gửi gắm”, vì nhìn mặt anh này cũng không có gì “tà ác” cho lắm:
– Anh cho em gởi bạn em ở đây nhé, cứ cho em nó chơi khi nào chán thì thôi nha anh. Mai em qua em đón được không ạ?
– Được em, cứ để bạn em ở đây đi. Anh có gì giúp đỡ cho.- Anh nhìn hắn tủm tỉm cười.
– Dạ, vậy cảm ơn anh quá- Nói rồi nhìn qua em, cười nhẹ rồi dắt em vào một máy tính. Mở game, mở Yahoo cho em xong hắn mới nói nhỏ:
– Em chịu khó ngồi đây chơi tới sáng nhé. Có gì sáng mai anh đón em đi học cùng nha.
– Dạ, em biết rồi. anh về lẹ đi kẻo ba lo- Em gật đầu ra vẻ cảm thông.
– Uh vậy anh về nhé. Hẹn gặp em ngày mai nè. Mệt thì nhớ ngủ nhé. Chúc em chơi vui và ngủ ngon nè.- Hắn nhìn em nháy mắt tinh nghịch. Em cũng nhìn lại hắn và chỉ cười nhẹ. Ánh mắt như tin tưởng hắn tuyệt đối. Làm hắn cảm thấy bứt rứt vô cùng.
Về tới nhà, hắn cũng chỉ chào hỏi mọi người rồi đáp bừa vài câu hỏi của người lớn vì cái tội về trễ. Rồi ăn cơm cũng lăn ra ngủ mất đất. Đã 40 tiếng hắn chưa được ngủ, giờ có lẽ hắn thèm ngủ hơn bao giờ hết. Chỉ kịp lấy điện thoại của ba rồi nhắn cho em một tin ngắn gọn:
– Anh ngủ trước đây, em cũng ngủ sớm đi nhé, ngủ ngon nè
Rồi hắn chìm vào giấc ngủ. Đêm đó, hắn…gặp ác mộng.
Trong đêm lạnh lẽo em ngồi đó.
Bấm nhẹ bàn phím: “nhớ anh yêu”.
Chương 5:
Sáng hắn dậy sớm hơn mọi ngày, đánh răng rửa mặt xong là hắn tót ra khỏi nhà. Trước khi đi cô còn nhét cho hắn 100.000 bảo hắn lấy mà dùng. Sướng rơn, hắn cảm ơn cô rồi chạy ra chỗ em liền.
Ra tới quán net thì quán vẫn chưa mở cửa. Nhưng hắn biết quán vẫn đang hoạt động, đánh liều gõ cửa thì 2 phút sau có người ra mở cửa. Là anh hôm qua hắn gặp. Chỉ chào anh qua loa
rồi hắn nhìn thẳng vào trong. May quá em đang ngủ trên chiếc ghế xếp chẳng biết ở đâu ra. Tiến lại gần em. Nhìn em ngủ hắn thấy sao thương em quá. Chắc em ngủ ngồi cả buổi tối.
– Đêm qua thấy em nó chơi tới 10 giờ thì ngủ gục trên bàn phím, anh mới lấy cái ghế xếp với cái mền của anh cho con bé ngủ. Tội nghiệp con bé, cả đêm nằm lăn qua lăn lại, chắc khó ngủ lắm.- Anh chủ quán đứng đằng sau hắn nói.
– Dạ, em cảm ơn anh nhiều lắm ạ. Em có một số chuyện nên đành sắp xếp em nó ở đây mấy ngày. Không biết có phiền anh ko ạ?- Hắn dè dặt hỏi
– Không có gì, quán anh ban đêm cũng ít người chơi nên cũng không có gì đâu em ạ.- Anh nói giọng cảm thông.
Hắn im lặng không nói gì nữa. Quay sang nhìn em, tự dưng thấy mình có lỗi với em thật nhiều, sao lại bắt em phải chịu cảnh khổ này cùng hắn. Nếu hắn cương quyết hôm qua, chắc giờ em đã ngủ ngon ở nhà rồi.
Sáng nay trời trong xanh lắm, hắn thấy thật thư thái, lay nhẹ em dậy, hắn thì thầm vào tai em:
– Dậy đi cô bé, sáng bảnh mắt rồi kìa. Muốn anh bị trễ học à?
– Ưm…ứ chịu đâu, người ta đang ngủ mà- Em chả biết có cái tính nhõng nhẽo này từ bao giờ, chắc từ khi còn bé quá.
– Ngoan dậy đi, dậy anh dắt đi ăn sáng rồi mình đi xuống trường anh nào- Hắn dỗ dành.
Lúc này em mới chịu mở mắt nhìn hắn. Chắc giờ mới nhớ ra mình đang ở đâu. Em giật mình vùng dậy rồi chạy biến vào toilet làm hắn chả hiểu mô tê gì. Cơ mà kệ, chắc em còn đang mộng du. Hắn ra tính tiền cho em rồi ra ngoài đứng chờ em ra.
Hai mươi phút sau mới thấy em ra, hắn cười cười hỏi em:
– Nãy làm gì mà chạy biến vô toilet như người mộng du thế?
– Hứ, tại em không muốn anh nhìn thấy bộ dạng em lúc em đang ngủ chứ bộ.- Em lè lưỡi trêu hắn.
– Cơ mà anh nhìn hết rồi, có gì đâu mà giấu giấu diếm diếm kìa?- Hắn tỉnh rụi.
– Ứ, anh xấu. Em không chịu đâu. Hu hu,

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,25 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT