watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:32 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5294 Lượt

đất rồi.
– Anh! Anh làm gì thế? Sao anh đánh ảnh?- Em hét lên với anh chàng mới tới.
Chả thèm nhìn sang em, anh vẫn giọng nói nhẹ nhàng ấy mà thong thả nói:
– Cú đấm này là anh dành cho chú vì chú dắt bé Oanh nhà anh đi mà không báo về nhà. Làm cả nhà anh phải tìm khắp nơi mà không gặp. Nếu như anh không nhìn thấy hai đứa ngoài công viên thì chắc hai đứa định bỏ nhà đi luôn hả?
Chẳng để hắn và em nói gì thêm. Anh nói tiếp:
– Đi vào quán café kia nói chuyện.- Vừa nói anh vừa chỉ tay vào quán café bên đường. Người qua đường thấy có đánh nhau. Tưởng có hai nam một nữ đánh ghen cho nên cũng xúm lại mà xem, mà bàn tán. May là anh giải vậy cho hai đứa bảo hai đứa vào quán café ngồi. Không thì nhục chết.
Hai đứa lẽo đẽo vào quán café ngồi trước, anh gửi xe xong cũng vào ngồi đối diện hai đứa. Giờ hắn mới thấy cú đấm vừa rồi của anh chả nhẹ xíu nào. Thấy hắn và em đi với nhau như vậy chắc cũng phải đoán được hắn là ai chứ. Thế mà đánh em rể không thương tiếc. Thật là dã man quá đi mà. Giờ muốn trẹo luôn cả quai hàm. Đấy là hắn nghĩ vậy, chứ có thách kẹo hắn cũng chả dám nói ra trước mặt anh. Vui vui có khi anh cho hắn thêm quả đấm nữa. Buồn buồn biết đâu anh lột da hắn luôn không chừng. Cứ nghĩ tới cảnh anh vừa lột da hắn vừa nói: “này thì em rể, này thì em rể này…”. Mỗi câu “này thì” của anh là anh lóc da hắn một nhát làm hắn không rét mà run.
Nhìn hắn, anh chả cười cũng chả tỏ ra thân thiện. Nhưng hắn nhìn thấy trong ánh mắt anh hoàn toàn không có sự ghét bỏ. Âu cũng là cái phúc của hắn.
– Em là gì của Oanh nhà anh?- Anh nhìn hắn hỏi.
Hắn cũng lại đang định mở miệng trả lời thì em ngay tắp lự đáp thay cho hắn:
– Ảnh là bạn trai của em đó. Có gì không anh hai? Sao nãy anh đánh người mà không hỏi rõ nguyên do mà đánh người tùm lum dzậy?
– Anh có hỏi em đâu, ai cho em xen vào?- Anh lừ mắt với em.
– Hứ, anh đánh bạn trai em mà giờ còn lên mặt nữa à? Bữa nào em đánh bạn gái anh coi anh có làm dữ hơn em bây giờ không nhé?- Em trừng mắt nhìn anh.
– “…”
– “…”
Anh và hắn đều phải cứng họng với em. Hôm nay hắn mới thấy em…có mùi nguy hiểm. Còn anh thì chỉ thở dài ngao ngán, nhìn hắn rồi hất đầu về phía em:
– Đấy, chú thấy đấy. Con bé này nó bướng bỉnh thế đấy. Ở nhà nó toàn bắt nạt anh không chứ anh đâu dám làm gì nó. Anh chả biết chú có trị nổi con bé không chứ cái máu tiểu thư ăn sâu vào tim nó rồi. Chú mà chọn nó là chú sai lầm đấy.
Hắn: “…”
Em: “Anh hai…anh nói cái gì? Anh muốn chết phải hông?”
Anh(xua tay): “Ấy ấy, anh đùa đấy mà, làm gì nổi nóng thế, hì hì, giỡn, giỡn đấy”
Em hai tay bám chặt vào nhau: “Gruuuu”.
Hắn: “…”.
Anh: “…”.
Hôm nay hắn mới thấy được một tính cách khác của em. Cũng ương bướng, cũng chả chịu thua kém ai bao giờ. Nhưng hắn không quan tâm, chỉ cần khi ở bên hắn, em luôn ngoan ngoãn là được.
– À anh quên không nói. Anh tên Phong, là anh hai của bé Oanh. Nãy anh xin lỗi chú em vì anh hơi nặng tay nhé. Tại anh mất mấy ngày tìm kiếm không được nên anh hơi tức giận một tý. Giờ nhìn kỹ lại thấy cái mặt chú cũng không “gian” lắm nên anh em mình coi như hòa nhé. Hề hề.- Anh cười tự nhiên rồi đưa tay ra bắt tay hắn.
Hắn ấp a ấp úng cũng đưa tay ra bắt lại anh rồi cũng mở được miệng:
– Dạ em tên Cường. Em cũng xin lỗi anh vì đã dắt bé Oanh đi lung tung mà không báo cho gia đình anh biết.
– Thôi, không nhắc tới nữa. Tìm được là tốt rồi. Oanh, chuẩn bị về nhà mà ăn đòn với mẹ. Vì em mà mẹ khóc mấy ngày nay rồi đấy.- Anh nhìn sang em nói giọng đe dọa.
– Ủa??? Em tưởng mẹ của anh em anh ở dưới quê? Sao Oanh bảo Oanh ở với dì mà?- Hắn giật mình hỏi lại.
– Oanh nó nói với em thế à?- Anh Phong trở lại vẻ mặt nghiêm túc hỏi hắn.
– Dạ.
Nói rồi cả hắn và anh Phong đều nhìn sang em. Em bây giờ đang cụp mặt xuống không dám nói gì. Mái tóc dài xõa xuống che luôn cả khuôn mặt. Hắn thấy vai em run lên, có lẽ em đang khóc. Hắn chỉ nghe em nói được một câu duy nhất rồi em chạy thẳng vào nhà vệ sinh:
– Xã… Em…xin lỗi…
Hắn thừ người, ngồi bất động tại chỗ. Còn anh Phong nhìn hắn thở dài ra chiều thông cảm.
– Anh không biết Oanh nói gì với em. Thôi thì anh nói hết với em hộ nó vậy. Nhà anh bên Gò Vấp. Chỉ có hai anh em thôi. Ba mẹ cũng ở đây. Nhưng đi làm suốt, về nhà là cũng ôm cái Laptop mà làm việc tới tận khuya cho nên chỉ có anh và nó là thân nhau nhiều. Nó ít tiếp xúc với người khác. Cũng chả mấy khi ra ngoài ngoài đi học. Nhưng đến năm lớp 10 nó quyết định nghỉ học mặc cho ba mẹ anh có làm thế nào. Cũng chả hiểu được con bé này nghĩ gì. Có lẽ nó cần một tình thương hơn là một căn nhà đàng hoàng. Anh cũng lo học suốt nên cũng không có nhiều thời gian chơi với nó. Thấy nó suốt ngày cắm đầu vào máy tính chả biết làm gì. Nhưng anh cũng thấy nó cười rất nhiều khi ngồi một mình như vậy. Giờ thì anh hiểu chắc là nó nói chuyện với em. Nó bỏ nhà đi thì mẹ anh mới tá hỏa bắt anh và ba đi tìm nó về. Anh cũng không biết lần này về nó sẽ ra sao nhưng anh nghĩ hai đứa cũng khó mà gặp lại nhau được. Thôi thì tùy số phận. Coi như có duyên mà không có phận. Anh cũng thấy quý em, vì em làm bé Oanh cười rất nhiều khi anh thấy hai đứa vui đùa ở công viên nên mới không đến phá đám. Chả mấy khi nó được vui vẻ như vậy. Nhưng thôi, nó còn gia đình mà. Em chắc cũng đang là sinh viên phải không?
– Dạ.
– Uh, anh không phân biệt hay kì thị giữa sinh viên nghèo hay giàu, chỉ cần thương em gái anh là được. Nhưng xem ra em còn phải lo học hành, mang nó theo chỉ khổ thân em. Con bé còn chưa đủ 18 tuổi làm sao mà chịu được cuộc sống bươn chải.
– Oanh chưa 18 tuổi???- Hắn choáng váng.
– Ủa? thế em tưởng nó bao nhiêu? Năm nay nó mới bước sang tuổi 17 mà.
– Sao…sao Oanh nói Oanh 18 tuổi rồi.
– Haizzz, chắc là nó không muốn em nghĩ nó là con nít. Thôi, anh thay mặt nó xin lỗi em, giờ em biết hết rồi. Chắc nó cũng chả dám gặp em nữa đâu. Tính nó là vậy đấy.
Hắn ngồi bất động như vậy mãi. Cho đến khi anh Phong kêu phục vụ tính tiền và chào hắn hắn cũng chả nghe thấy. Rồi anh dắt Oanh đi lúc nào không biết. Khi hắn bước chân ra khỏi quán café, hắn mới tỉnh táo được một chút. Hắn lê bước về nhà trong một nỗi trống trải trong tim. Hắn chả thấy đau, chỉ thấy sao sao đó, một cảm giác có lẽ thật khó tả.
Về tới nhà, cố ra vẻ bình thường nhất có thể, hắn vẫn cười nói với mọi người. Cùng mọi người ăn tối rồi lại ôm cái tivi. Được một lúc thì chị Hằng đi làm về. Cô lúc này mới giục chị:
– Hằng, con chở thằng Cường qua má Kim đi. Mẹ xin cho nó làm phục vụ bên đó rồi. Má Kim cũng đồng ý rồi đấy. Cho thằng bé đi làm đi cho nó quen. Tiện chở cu Min qua đó cho nó chơi với bà.
– Thằng này á hả mẹ? Bé tý xíu thì có làm nổi không? Coi chừng sang đó bị tụi ma cũ bắt nạt chết.- Chị Hằng nhìn hắn rồi nói với mẹ.
Chị chẳng có ác cảm gì trong câu nói đó. Ngược lại hắn biết đó là một sự quan tâm của chị dành cho hắn, chị Hằng thương hắn lắm. Hắn từ ngày lên Sài Gòn ôn thi đại học. Chị cũng cất công lo cho hắn tiền ăn tiền học khi hắn bị mất bóp tiền. Rồi cũng chở hắn đi chơi đủ thứ. Đi dạo trung tâm thành phố hay uống trà sữa. Nói chung, bất cứ khi nào chị rảnh. Chị đều dành cho hắn một chút thời gian.
– Kệ con ạ. Cho nó bị bắt nạt để nó trải đời. Tại giờ chỉ có bên má Kim mới cho nó làm bán thời gian để nó đi học chứ kiếm đâu ra chỗ nào cho nó làm bây giờ.- Cô trả lời chị Hằng.
– Vâng, thế cũng được. Để con chở nó qua. Min ơi! Con có đi chơi với dì với chú Cường không nè. Cường! Em chuẩn bị đồ đạc đi rồi đi với chị.- Vừa kêu to gọi cu Min vừa nói với hắn.
– Dạ, em chuẩn bị hết rồi chị, cũng có gì đâu. Ba bốn bộ quần áo thôi mà.- Hắn lễ phép đáp.
– Uh, thế chờ chị xíu nhé. Để chị tắm một cái rồi chị em mình qua đó.
Nói rồi chị lên lầu, còn hắn ngồi dưới với ba hắn và vợ chồng cô. Cô nhẹ nhàng dúi mấy tờ polime vào tay hắn rồi nói thật nhỏ vào tai.
– Con cầm ít tiền này mà phòng thân trong người nhé. Khi nào có gì khó khăn thì chạy sang cô. Biết chưa?
– Dạ, con biết rồi. Con cảm ơn cô ạ.
Cầm mấy đồng tiền trong tay, hắn rưng rưng nước mắt. Cô chẳng phải mẹ hắn, cũng chẳng có họ hàng với hắn. Vậy mà cô thương hắn còn hơn con đẻ của mình. Nhiều lúc chị Hằng phải nói đùa:
– Mỗi khi em với bé Hạnh lên Sài Gòn là chị với chị Bo ra rìa hết. Trong mắt mẹ có mỗi em, bé Hạnh với cu Min thôi(cu Min là cháu ngoại cô, con của chị Bo).
Nghe thế hắn chỉ cười chả dám nói lại. Vì đúng như chị Hằng nói. Mỗi khi hắn và em gái hắn lên Sài Gòn hay vào nhà cô chơi. Cô luôn dành mọi sự tốt đẹp nhất cho hai đứa.
……
19 giờ 30.
Chào gia đình cô cùng ba hắn. Hắn theo chị Hằng và cu Min ra xe rồi cùng chị chuẩn bị bước vào những trải nghiệm đầu đời. Từ đó, hắn biết thế nào là sự cạnh tranh,ganh ghét nhau trong công việc, sự lấn át của đồng tiền, đàn bà và còn…thật nhiều thứ khác.
Chị Hằng chở hắn và cu Min trên chiếc Dream cũ sang hướng quận Phú Nhuận. Bây giờ hắn cũng đã tạm quên đi em. Vì hắn đang thấy vừa lo lắng vừa vui mừng vì mình sắp được đi làm, sắp sửa được làm nhiều thứ mình thích. Và điều quan trọng nhất là: hắn được tự do tung cánh mà không bị gò bó.
– Em sang đó nhớ phải làm việc thật chăm chỉ, nhìn người ta làm rồi làm theo. Phải nhanh hơn người ta thì em mới

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,25 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT