watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:42 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6858 Lượt

gian thêm lãng mạn gấp bội phần. Cả hai cùng ngồi xuống trước ngưỡng cửa, Nari nhẹ nhàng tựa đầu vào bờ vai vững chắc của Vinlee. Cả hai hướng về vầng sáng đang bắt đầu khuất dần sau núi. Cô thỏ thẻ:

- Em ước gì thời gian ngừng trôi để chúng ta có thể như vậy mãi!

- Anh cũng vậy! – Vinlee hôn lên tóc Nari.

Cô đã cố gắng kiềm chế để nước mắt không tuôn rơi nhưng sao khóe mắt cô vẫn cay xè. Cô đưa đôi mắt long lanh đọng nước ngước lên nhìn anh:

- Nếu một ngày em bỗng rời xa anh thì sao? Anh sẽ nhớ em chứ?

Vinlee cười, anh trả lời một cách rất bình thản:

- Anh sẽ không nhớ em đâu!

Cô đờ người ra nhìn anh, đôi mắt to tròn không hề chớp lấy một cái. Anh tiếp:

- Vì lúc đó anh đã chết rồi thì làm sao mà nhớ được nữa! Đồ ngốc!

Cảm xúc vỡ òa, những giọt nước trong suốt lăn dài trên gương mặt xinh đẹp. Anh hôn lên những giọt nước mắt của cô rồi nhìn cô bằng ánh mắt tha thiết:

- Em cứ khóc như vậy thì làm sao anh có thể yên tâm để em rời xa anh được chứ? Nari. anh yêu em!

Làn mi cong vút rung lên từng hồi, đôi mắt bất ngờ mở to và dần dần khép lại. Một nụ hôn ngọt ngào đi cùng với ánh hoàng hôn vàng nhạt trải dài trên sườn núi. Thật lãng mạn và ấm áp quá phải không????

Bên trong cánh cửa phòng hắn là hai kẻ đang thì thào:

- Bx! Né ra để anh coi với!

- Anh à! Lấy máy chụp ảnh ra chụp lại đi!

- Rồi! Anh đang chụp nè!

”Tách….tách….tách”

- Anh giữ cho kĩ nha! Em sẽ đem về khoe ba mẹ! Kaka…. – nó cười gian.

- Sao em không chụp hình hai đứa mình? Mấy lần trước mình hôn nhau còn đẹp hơn vậy nữa mà! – hắn nhăn nhó.

”Bốp”

- Bé bé cái mồm thôi! Sợ người ta không biết à? – nó hung dữ cốc đầu hắn.

Hắn ỉu xìu xụ mặt xuống, xem ra cặp này toàn đối với nhau bằng bạo lực nhỉ???

Chap 22

Tối hôm đó, mọi người tắm rửa rồi tập trung ăn uống. Riêng Vinlee vẫn ngồi một góc, một tay cầm bao kiếm tay còn lại cầm mảnh vải. Anh muốn giải bí mật trong mảnh vải kia nhưng mà nó theo quy tắc nào mới được chứ. Những đường nét trên vải được viết bằng mực nhưng nó có vẻ lộn xộn, cách quãng nhau. Anh không ngừng đưa ra những giả thuyết và

những cách sắp xếp nhưng mà có lẽ vô ích. Đầu óc anh lại làm việc không ngừng.

”Những đường nét này ám chỉ điều gì đây? Không lẽ là mật mã? Haizz càng nhìn càng giống một bức tranh chòm sao, chỗ này còn có một ngôi sao được in đậm nữa nhưng mà nó chỉ nằm có một mình thôi, sao không thấy bên cạnh có một nét gì thế nhỉ? Hay là sợi vải này được xếp theo một hình thù nhất định nào đó!”

- Hai đừng có coi nữa! Qua ăn tối với mọi người đi! – nó vừa ăn nhồm nhoàm vừa bảo.

- Đúng đó! Để mai hẳn coi. Còn đến hai ngày nữa mà! – Ken cũng hùa theo.

Vinlee bỏ ngoài tai vẫn tiếp tục tập trung chuyên môn, Nari và Hani mang ra một nồi canh lớn còn nóng hổi. Nari đặt xuống bàn làm mọi người thèm nhỏ dãi.

- Tớ hái một ít thảo dược nấu canh tẩm bổ cho mọi người nè!

- Woa!!!!!! – đồng thanh.

Nari múc ra cho mỗi người một chén. Bát nào bát nấy còn bốc khói nghi ngút, tỏa mùi thơm phức. Vinlee cũng chả cần quan tâm, anh nghiện trò chơi tìm kho báu rồi chăng?

- Oa….Nari nấu ngon quá! – Jee reo lên.

- Nóng lắm đấy! Anh cẩn thận! – Hani nhắc nhở.

Hắn vẫn ngồi trầm ngâm quan sát Nari, hắn thấy không yên tâm với những thứ do chính cô mang đến. Nó múc cho hắn một chén nhưng chẳng hiểu đưa thế nào lại làm đổ canh lên cánh tay của hắn. Hắn nóng quá nên giãy dựng dựng lên:

- AAA!!!! Nóng quá!!!!!

- Hơ…..em xin lỗi! Ox có sao không? – nó chộp lấy cánh tay của hắn xuýt xoa.

- Mau mang vào trong rửa đi! Tớ đi lấy thuốc! – Nari bảo rồi chạy vào phòng.

Vinlee ngước mặt lên nhìn theo rồi lại sắp xếp mảnh vải. Anh đang giống như người bị tự kỉ ấy. Nó rửa cánh tay của hắn xong thì lôi hắn ra phòng khách cho Nari bôi thuốc. Cô xem xét vết bỏng rồi bảo:

- Vết bỏng to quá! Chắc phải băng lại!

Cô nhẹ nhàng xoa thuốc lên vùng da đỏ ửng rồi bắt đầu quấn băng. Cô quấn từng vòng rất kĩ lưỡng. Hành động ấy đập vào mắt Vinlee. Anh mở to hai mắt rồi nhìn xuống cái bao kiếm, anh reo lên:

- Ra rồi! Anh nghĩ ra rồi!!!!

Mọi người ngạc nhiên nhìn anh, hai tay anh đang giơ cao cái bao kiếm và mảnh vải. Tất cả xúm xích lại cùng nhau để xem anh tìm ra điều gì. Anh bắt đầu giải thích:

- Mảnh vải này được đặt bên trong vỏ kiếm! Điều đó có nghĩa nếu hai thứ này kết hợp với nhau sẽ cho ta thấy được điều gì đó!

Jee cầm bao kiếm lên xem xét, anh ngẫm nghĩ một lát rồi bảo:

- Vậy thì nếu ta quấn mảnh vải này quanh bao kiếm thì sẽ biết những đường nét này có ý nghĩa gì đúng không?

- Đúng vậy! – Vinlee chắc chắn.

Vinlee bắt đầu quấn, từng vòng một. Những đường nét vô nghĩ đang tạo ra một hình thù gì đó. Mọi người chăm chú vào từng động tác của anh. Cảm giác sốt ruột đang đè nén lên không gian của phòng khách. Hình ảnh dần hiện ra ngày một rõ cho đến khi Vinlee hoàn thành vòng cuối cùng. Ken reo lên:

- Là một tấm bản đồ!!!!!

Hình ảnh trên mảnh vải đang chỉ một khu vực nhỏ ở đâu đó. Trong khu vựa ấy có một ngôi sao màu đen. Là kho báu chăng? Nhưng đây là hình ảnh chỉ khu vực nào mới được chứ?

- Khoan đã! Dường như anh đã thấy hình này ở đâu rồi!!! – Vinlee đang cố nhớ lại. – Không lẽ……

Anh nói đứt quãng rồi vùng chạy về phòng. Không lâu sau anh trở ra với một mảnh bản đồ mà ba anh đã đưa cho lúc anh chuẩn bị lên đường. Anh bắt đầu đem ra so sánh, quả thật đây là một phần trong bản đồ lãnh địa Tam Giác Vàng. Phần hình trong miếng vải ứng với khu vực mà mọi người đã từng đi qua trong chuyến hành trình. Khu vực cất kho báu cách nơi họ đang ở khoảng 4 giờ đi bộ. Mọi người ôm nhau vui sướng:

- Yeahhhh! Sắp tìm ra kho báu rồi!!!!

- Mọi người nghỉ ngơi đi! Ngày mai ta lên đường luôn nhé!!! – Vinlee nói.

Tất cả trở về phòng lên giường đi ngủ để lấy tinh thần. Kho báu đã nắm trong lòng bàn tay.

*Ở một nơi khác:

- Sao? Vinlee đã giải mã được tấm bàn đồ rồi à? – Triệu Hùng nói vào màn hình máy tính.

- Dạ đúng vậy! Sáng mai họ sẽ lên đường! – một giọng nói lạnh tanh vang lên.

Triệu Hùng đăm chiêu vài giây rồi tiếp:

- Người của phe ta đã đến gần với lãnh địa Tam Giác Vàng rồi, ngươi cứ nói địa điểm cụ thể ta sẽ cho người đến lấy số vũ khí đó.

- Tôi sẽ gửi bản đồ qua cho ngài! Căn cứ vào đó mà tìm sẽ được!

- Ngươi làm tốt lắm! Tiếp tục theo dõi chúng để lấy thông tin cho ta.

- Vâng.

Màn hình tắt phụt.

*Sáng hôm sau:

Trời vừa hừng sáng là tám người họ đã lên đường. Họ đi trên con đường họ đã từng đi qua để đến nơi đây. Lòng ai cũng nôn nao lạ thường. Họ được tự do đi qua các chốt kiểm tra vì Lâm Gia đã sắp xếp sẵn. Mặt trời dần lên đến đỉnh đầu và nơi họ cần đến ngay trước mắt kia thôi. Vinlee nhìn vào ngôi sao đen trên mảnh vải rồi đi đến vị trí được cho là nơi cất giấu kho báu. Tuy nhiên, khi vừa đến nơi thì chỗ đất đó đã bị đào lên và bên cạnh là một cái rương rỗng lăn lóc dưới đất. Cả đám không khỏi ngạc nhiên, chẳng lẽ công sức họ bỏ ra đã đổ sông đổ biển hết rồi sao? Vinlee cẩn thận ngồi xuống xem xét. Quanh đây xuất hiện rất nhiều dấu chân, khoảng chục người chứ không ít. Anh nói:

- Kho báu đã bị cướp rồi!

- SAO???? – đồng thanh.

- Ai cướp mới được chứ? – Ken nói.

- Chẳng lẽ Lâm Gia đang trêu bọn mình!!!! – Hani cũng rất lo lắng.

Cả bọn quyết tâm trở về để nói chuyện cho ra lẽ. Họ về đến là vào ngay sảnh lớn để gặp Lâm Gia không chút ngần ngại. Nó không kiềm nổi bức xúc:

- Người nói đi! Kho báu của tụi con đâu?

- Con đang nói gì vậy? – Lâm Gia ngạc nhiên.

- Cái rương rỗng đó là có ý gì? Người đang trêu tụi con đấy à? – nó bắt đầu mất bình tĩnh.

Lâm Gia bật dậy khỏi ghế, ánh mắt ông cho thấy ông đang rất kinh ngạc. Ông im lặng vài giây rồi bảo:

- Ta không có làm vậy, số vũ khí đó ta đã đặt ở vị trí ngôi sao đen trên mảnh vải. Không lý nào ta lại lấy đi, các con đã xem xét kĩ lưỡng chưa?

- Hoàn toàn chỉ là một cái rương rỗng! – Vinlee nói trong vô thức.

Lâm Gia ngồi phịch xuống ghế, có lẽ ông cũng đang mất bình tĩnh. Cả bọn lui ra trở về nhà để ông nghỉ ngơi.

*Tại nhà tụi nó:

- Có khi nào Triệu Hùng đã ra tay không? Người của ông ta đã đến tận đây để cướp vũ khí! – Vinlee ngồi đó.

- Không thể nào! Việc tìm kho báu này rất ít người biết! Làm sao ông ta có thể……. – nó cũng không tin nổi.

- Chắc chắn đã có người bí mật báo cho ông ta biết. – Jee bảo

- Có nội gián sao? – Roy hỏi.

Mọi người đang hoang mang vô cùng, bỗng hắn nhìn thấy khóe miệng của Nari nhếch lên, đôi mắt cô trở nên rất lạ lẫm như đã trở thành một con người hoàn toàn khác. Chẳng lẽ điều hắn suy nghĩ bấy lâu nay là đúng. Nhưng nếu cứ mãi chỉ tội Nari thì e rằng tình bạn của hắn và Vinlee sẽ không còn. Làm sao để Vinlee tin đây?

Trời sụp tối, mọi người vẫn ăn cơm sinh hoạt như bình thường. Nhưng suy nghĩ của họ lại không bình thường. Ai cũng đang đoán già đoán non kẻ được coi là nội gián nhưng chả nghĩ ra được ai.

*Ở phòng họp mật của Triệu Hùng:

- Triệu

Trang: [<] 1, 26, 27, [28] ,29,30 ,37 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT