|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
Tử, con đàn bà quyến rũ ấy…
***
Hôm ấy Diệp Tử nốc vào hai hớp rượu đỏ rắc muối, người hơi tây tây. Cô nhảy với Tiểu Ngọc lả lướt quyến rũ như một con hồ ly tinh.
Diệp Tử không uống được rượu, có thể liệt vào hạng người đến một giọt cũng không uống được.
Có những lúc Diệp Tử tiếp khách ở KTV (quán Karaoke), đụng phải loại hơi lỗ mãng hoặc khách Đài Loan thô bạo không thể từ chối, cũng không thể lừa đổ rượu đi, nhiều lần như thế Tiểu Ngọc và Ức Đình phải đến giải vây, nếu hai người này không có ở đấy, Diệp Tử chỉ còn cách nhả nhớt kích tình thích, mồm miệng đầy câu “Anh hai ơi”, nài nỉ cho đến khi đối phương mềm lòng.
Đó cũng là nguyên nhân vì sao Diệp Tử rất ít tiếp khách ở KTV.
Thây kệ tiếng nhạc disco xập xình, Tiểu Ngọc ghé sát tai Diệp Tử thầm thì: “Lát nữa hết việc rồi nhỉ? Đi ăn đêm nhé?”
“Không đi đâu, chóng mặt….”
“Thôi đừng nhảy nữa, qua nhà tớ đi, chỗ tớ có đồ ăn, còn có thuốc giải rượu…”
Về đến nơi, Tiểu Ngọc giúp Diệp Tử mở nước tắm: “Muốn ngâm bồn một lát không? Ngâm bồn sẽ dễ chịu hơn đấy, khiếp, uống như hũ chìm.”
Diệp Tử lảo đảo quay người đi vào phòng tắm. Tiểu Ngọc rót cho cô một cốc nước, rồi mở VCD bật một đĩa phim tình cảm.
Tắm xong Diệp Tử bước ra, trên mình mặc độc một cái quần lót.
Gần như là lần đầu tiên Tiểu Ngọc nhìn thấy toàn bộ cơ thể trần truồng của Diệp Tử, cùng là đàn bà, mà cách biệt quá lớn.
Vì say rượu nên cả người Diệp Tử đỏ hồng lên, hệt như một nhành hoa sen thơm ngát nhô ra từ mặt nước, cơ thể hấp dẫn của Diệp Tử đã trở thành nổi tiếng, vai rộng eo thon mông chắc nở, đến khuôn ngực cũng chúm chím tươi đầy, có nhiều kẻ bàn tán, giả dụ Diệp Tử cao thêm vài phân nữa thôi, cô ắt sẽ trở thành người mẫu hoàn hảo nhất thế giới.
Diệp Tử lờ đờ nhìn Tiểu Ngọc, thều thào: “Đồ đểu! Đêm khuya khoắt còn xem cái gì đấy? Tớ muốn ngủ, cậu vặn nhỏ tiếng lại đi.”
Tiểu Ngọc vặn to tiếng hơn, căn phòng đầy ứ những âm thanh rên rỉ phát ra từ đĩa phim tình cảm.
Diệp Tử ngẩng đầu lên ngó nghiêng cười cười: “Cái gì đấy, hoạt động cái gì mà ồn ào thế?”
Trên màn hình có 5 cô gái, lắc qua lắc lại trong mớ hỗn tạp, Diệp Tử hoa mắt, chỉ thấy loang lổ những lõa thể cao to ngập mông ngập ngực, chẳng thể phân rõ cái nào ra cái nào.
Diệp Tử đang căng mắt cố nhìn rõ đâu là ngực đâu là mông, bàn tay mềm mại của Tiểu Ngọc đã trườn lên đôi vai trần…
Tiểu Ngọc thỏ thẻ: “Bé bỏng ơi, “chồng” em đây, nói với tôi em là của tôi…”
Mãi tới sau này bỗng chốc hồi tưởng lại giờ phút ấy Diệp Tử không hiểu nổi vì sao khi đó đến một chút tỏ ý chối từ cô cũng không có, phải chăng trong xương cốt đàn bà có bản năng phóng đãng.
Diệp Tử vẫn thú nhận, khoái cảm lên giường với đàn ông và khoái cảm lên giường với đàn bà không giống nhau, sự mỏng mượt nguyên mịn của phụ nữ là thứ đàn ông mãi mãi không có khả năng học được.
Cánh tay mảnh dẻ của Tiểu Ngọc, mùi quyến rũ riêng của thân thể đàn bà, đầu lưỡi ướt mềm…tất cả đều hằn lên trí nhớ của Diệp Tử, nhưng cùng lúc cô cũng ý thức ra rằng Tiểu Ngọc là một người ham dục cực mạnh, có những lúc thấy rõ được cả lửa lòng ham muốn bốc cháy trong đôi mắt Tiểu Ngọc.
Ký ức cũng chỉ là ký ức, từ đó đến giờ, Diệp Tử thận trọng tránh né cùng Tiểu Ngọc nằm chung một giường. Đàn bà là đầm nước, không chỉ chảy ra với đàn ông, 5 từ này còn đúng giữa đàn bà với đàn bà.
ẤY LÀ LẦN DUY NHẤT.
Diệp Tử thề rằng, đó cũng là lần duy nhất cuối cùng.
Con người đều có lòng ham muốn, nhưng không thể lao đầu vào chốn ngập ngụa, Diệp Tử không phải kẻ ngu ngốc, cô biết giới hạn của buông thả và kiềm chế.
***
Tôi mở mắt thao láo nhìn vào một khoảng không, Diệp Tử đã không hề dấu diếm việc này, nếu em phủ nhận, tôi nghĩ tôi sẽ không thể tin nổi lời của riêng TIểu Ngọc.
Chẳng nhẽ em không sợ tôi…?
Thực tế cũng chẳng có gì, Diệp Tử hút hồn người như thế, ai cũng yêu em là điều có thể hiểu được. Chỉ là sự thành thật và tình cảm của người con gái này, làm tôi có đôi chút ngạc nhiên.
Trong lòng tôi không hề gợn ý trách móc em, có lẽ bởi vì em quá thẳng thắn, thành thực, cũng có thể bởi vì tôi yêu em quá rồi, tóm lại, khi sự việc mà tôi rất tò mò rối trí được cởi bỏ mặt nạ, tất cả đều lột trần ra trước mặt tôi, tôi thấy thanh thản nhẹ nhõm.
“Đang nghĩ gì thế anh yêu? Có phải anh thấy…ghê em rồi?” Diệp Tử nhổm dậy chui tọt vào lòng tôi, nhỏ nhẹ hỏi.
Từ bé tôi đã có óc phán đoán phong phú, rồi 4 năm ở trường quân sự nuôi tôi thành kẻ có sức vóc, nếu cái việc đó có để lại di chứng gì, thì chỉ có thể nói: đêm nay nó trở thành dược phẩm điều chế bôi trơn cho tôi với Diệp Tử hiệp một với nhau hết lần này đến lần khác.
Chương 26
Thời gian cuốn đi như nước chảy, cuộc đời tôi hình như đang ngừng lại, y hệt như tình yêu của tôi – nếu hàng đêm hàng đêm mãnh liệt bên em có thể gọi là tình yêu.
Tôi không biết em có yêu tôi chút nào không, tôi chỉ hết lòng chờ đợi ngày mà em sẽ nói ra 3 từ ấy với tôi.
Tiền cất trong ngân hàng càng ngày càng ít đi, thủ vận lại không may, càng đánh càng thua.
Đáng tiếc là tôi không thể tiếp tục cứ đánh cứ thua, tôi cũng không muốn trước khi chưa tìm được công việc thích hợp, lúc đi ăn phải để Diệp Tử trả tiền.
Tôi rất muốn mua gì đó cho Diệp Tử, nhưng nghĩ đến cái tủ đầy ắp đồ hiệu của em, tôi lại nhụt chí. Mua xong để em cười cho vào mũi thì thà chẳng mua gì còn hơn.
Có điều, quan trọng nhất vẫn là, nếu bây giờ tôi đi làm, liệu Diệp Tử có e ngại mà không tìm đến tôi vào buổi tối nữa không? Làm sao nói chắc được, Diệp Tử là cô gái tinh tế, biết đâu em lại ngụy biện: “Công việc nhiều cạnh tranh, anh lại vừa vào làm, đừng vì em mà bị sếp quở trách.”
Thế nên, nhân nào quả nấy, nhân quả tuần hoàn.
Tôi như kẻ vô công lang bạt trong xã hội, mạt vận như đám gái đĩ không đủ trình tiếp khách ở Đá quý trần gian.
Trước khi đến hạn nộp tiền thuê nhà, tôi gói ghém hết quần áo trở về nhà bố mẹ đẻ, ăn cái sinh nhật lần thứ 26 trong sự chúc tụng của người thân.
Thôi thì bây giờ thất nghiệp, cái căn hộ thuê mỗi tháng mất 2500 tệ đối với tôi giờ đây cũng là một gánh nặng.
Như đã từng đề cập, tôi sinh ra trong một gia đình theo nghiệp binh, thân phụ mang quân hàm đại tá, thân mẫu trước khi nghỉ hưu là một giáo viên dạy hóa trong trường cấp 3. Hai cụ cả đời yêu thương nhau, theo trí nhớ của mình thì tôi chưa từng nghe họ cãi nhau, đó cũng là nguyên nhân vì sao đối với tôi hôn nhân đầy ắp những hứa hẹn.
Chị gái hơn tôi 9 tuổi, đã sớm có gia đình, chồng con khỏe mạnh, cuộc sống hạnh phúc.
Học xong tiểu học tôi mới chuyển từ Thượng Hải lên Bắc Kinh sống gần bố, vì thế bố mẹ luôn cảm thấy 12 năm tuổi thơ thiếu thốn tình cảm của tôi là lỗi lầm lớn nhất cuộc đời họ. Kể từ đó trở đi, 14 năm sau họ dốc hết yêu thương chăm bẵm lên tôi, mà tình hình này sẽ còn chăm bẵm tôi cả đời.
Từ lúc đi làm, tôi chưa bao giờ phải nộp cho gia đình một xu. Mọi người thậm chí còn hỏi tôi: “Tiểu Đào à, thiếu tiền tiêu không đấy…”
Mẹ giao cho tôi một chùm chìa khóa, có ý thủ thỉ dặn dò: “Con khỏi ngại bố mẹ, muốn về lúc mấy giờ cũng được.”
Lúc đó tôi suýt buột miệng thổ lộ: “Mẹ ơi, nếu con đưa một tiếp viên quầy bar về làm dâu, liệu nhà mình có đồng ý không?”
Vừa lúc bố đưa tôi một lon Coca, câu nói này mới mắc ngược vào trong.
***
Tôi đến Đá quý trần gian.
Cũng không có gì, chỉ muốn giấu mình trên tầng hai, bấu vào lan can trông xuống phía dưới xem người phụ nữ của lòng mình nhảy múa, chỉ vừa mơ đến lưng eo thon thả, dáng hình hấp dẫn của Diệp Tử…mọi thứ của mọi thứ đều không còn quan trọng nữa.
Dở hơi thay, suy nghĩ tươi đẹp của tôi bỗng chốc bị Tiểu Ngọc phá tan tành.
Vừa vào cửa đi tới chỗ quầy bar lấy một lon Coca, chuẩn bị lên tầng hai, đã đâm sầm vào Tiểu Ngọc từ phòng vệ sinh đi ra, tình huống tương tự như nửa năm về trước trong cơn say tôi chúi đầu vào ngực Tiểu Ngọc.
Than ôi, ghét của nào trời trao của ấy! Không lúc nào là cô nàng này không có mặt? Có vẻ như giờ giờ khắc khắc cô ta đều chen giữa tôi với Diệp Tử.
Còn nữa, nghĩ kỹ lại, cô ta là tình địch của tôi, cũng là tình địch của Diệp Tử.
Tiểu Ngọc thoắt cái ghì siết lấy cổ tôi, đu gần như nửa thân mình lên người tôi. Trông là biết đã uống nhiều rượu, hơi thở nồng nặc mùi rượu.
Cô ta húc bờ vai giơ xương của mình vào người tôi: “Cưng ơi, cuối cùng gặp được anh rồi, anh đi đâu mất thế? Cũng chẳng gọi điện thoại cho em…”
Người trong sàn đông đúc, nhỡ ra bị Diệp Tử bắt gặp, cho dù em có mặc kệ, lòng tôi cũng không được thoải mái. Tôi gỡ mạnh tay Tiểu Ngọc ra.
Không ích gì, cô ta lại quàng tay lên.
Gỡ ra, lại quàng lên…Như thế năm lần bảy lượt, mấy tay khách chưa gọi tiếp viên và mấy tiếp viên chưa có khách tiếp đồng loạt quay lại nhìn ngó ra điều thích thú.
Tôi rít: “Ta có thể đứng dẹp sang góc chút được không?….Đây nhiều người.”
“Nhiều người thì sao cưng yêu? Em cũng không phải quái nhân bốn mông, vốn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




