watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:32 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5962 Lượt

đi thật chậm chạp, ví như những ngày Diệp Tử về quê ăn tết; đôi lúc thì lại quá nhanh, ví như bây giờ, cuộc sống không có gì thay đổi, tôi đi qua nó như một thói quen.

Tiêu Lâm vẫn gửi y nguyên đến tôi ánh mắt trong như làn nước mùa thu, không còn cách nào khác được tôi đành đi ăn cùng hay nói chuyện gì đó (đương nhiên trong lúc Diệp Tử đánh bài), ngày nào cô cũng ăn vận hài hòa sang trọng, tóc uốn những lọn xoăn ngoan hiền như một em bé, mọi người trong công ty đều nói Tiêu Lâm càng ngày càng xinh đẹp và quyến rũ.

Có hai lần tôi hỏi cô về việc du học, cô trả lời qua loa: “Đang tiến hành, đang tiến hành…”

Có lẽ tôi không nên từ chối Tiêu Lâm một cách lộ liễu? Nhưng con gái nhà người ta còn chưa mở mồm nói thích tôi, tôi thì như mọi việc đã rồi, không khéo lại làm người khác nghĩ rằng tôi đang tưởng bở…

Cùng lúc, công việc rất thuận buồm xuôi gió, được nửa năm tôi đã lên chức quản lý tiêu thụ máy fax và máy photocopy khu vực Bắc Kinh, với tôi đây là việc tất yếu, vì mọi thành tích phản ánh đúng năng lực của tôi.

Giám đốc Vương tìm tôi bàn chuyện, hy vọng tôi tích cực hơn nữa, ông vỗ vỗ lên vai tôi dặn: “Còn trẻ, chàng trai, có tiền đồ!”

Lương hàng tháng của tôi dao động từ sáu nghìn đến sáu nghìn rưỡi tệ, lần nào lĩnh lương xong tôi cũng giao cả cho Diệp Tử, Diệp Tử khăng khăng không nhận, sau này dùng tên tôi lập một sổ tiết kiệm, mật mã thế nào tôi không biết.

Diệp Tử không bao giờ đổi số điện thoại, em nói không thích đổi đi đổi lại, làm người trong lúc có điều kiện đầy đủ vẫn nên một lòng nhất quán.

Hễ đàn ông gọi đến, Diệp Tử đa số chỉ nói đôi câu rồi dập máy, có cuộc thậm chí còn không nói gì, nhưng có lúc lại trêu ghẹo đầu máy bên kia vài câu, cứ nghe được tôi đều không vui vẻ.

Nhưng tôi chưa hề nói gì em, tôi nghĩ nên cho em thời gian giải quyết những việc này. Và Diệp Tử, chưa bao giờ giải thích, em chỉ nhìn sâu vào mắt tôi, châm một hương thuốc.

Diệp Tử tiếp tục đánh bài, đốt thuốc ngày một nhiều hơn.

Tôi không biết phải khuyên em thế nào, bảo em đi học, em liền nói đã có văn bằng, sau này đủ dùng cơm cháo; bảo em đi tìm một công việc nghiêm chỉnh, em cúi ngay đầu xuống nghĩ ngợi, kết thúc nói lương tháng không đủ mua một một đôi giầy à. Bảo em mở hàng quán gì đó, em bảo thời buổi này cái gì cũng khó khăn, sau có cơ hội hẵng hay.

Chẳng phải thừa ra thời gian chỉ còn biết chơi bài?

Một ngày cuối tuần tôi và Diệp Tử cùng đến nhà Tiểu Vân.

Tuyết Nhi đến sớm hơn chúng tôi, hôm ấy cô mặc chiếc áo sơ mi rộng thùng thình, một chiếc quần bò dài bảy phân, tràn trề sức thanh xuân dào dạt.

Vừa vào cửa chúng tôi bắt gặp ngay Viên Uy và Tuyết Nhi đang ngồi ba hoa, chẳng biết họ nói gì, mặt mày đang hơn hớn, Tuyết Nhi tháo giầy dưới chân ném, ném trúng lưng Viên Uy.

Diệp Tử cười cười can: “Làm gì thế? Lại trêu ghẹo em gái tôi hả? Cậu lắm mồm lắm miệng! Tiểu Vân ơi, không quản lý chồng à!”

Tiểu Vân lười biếng trở dậy từ chiếc sa-lông, đáp: “Quản lý, quản lý cái đầu…,Tuyết Nhi ném chết hắn mới đáng đấy!”

Viên Uy chạy ra ôm lấy vai vợ: “Thế à? Bà xã, em nhẫn tâm thấy anh đau thế à, muốn ở góa phải không em? Anh mà chết thật em chẳng khóc ròng?”

***

Đang cười có tiếng chuông cửa.

Ức Đình vừa vào nhà đã làm mọi người khiếp đảm, tóc cô buộc qua quít rối bời, mắt trái mọng lên thành một bọng xanh lè, tròng mắt chi chít những vằn máu, trên trán hình như còn bị sưng một cục.

Cô gái này không hề để ý đến bộ dạng của mình, trời tối rồi có cần phải đeo thêm cặp kính đen to xụ không? Định dọa trẻ con hay sao, may mà người cô đẹp, khiến người ta nhớ ngay đến câu: dáng người ma quỷ, gương mặt ma quỷ.

Mọi người đều tò mò nhìn Ức Đình.

“Đẹp mặt chưa?” Ức Đình trề môi tự giễu cợt, coi như một lời chào, “Nhanh nhanh, mạt chược đâu, sắp ra đi!” Vừa nói vừa ngồi thụp xuống ghế, rút ra một điếu thuốc, châm lửa, rít vào một hơi dài.

“Chị ơi sao thế? Chị vừa đi Thái về mà? Làm gì mà để bọn Thái Lan quái ác biến chị ra nông nỗi này?” Tiểu Vân hỏi.

Ức Đình sắp quân bài đáp: “Nói ra thì dài…”

“Lão mặt trắng” nhà Ức Đình tên là Cao Thiền, năm nay 29 tuổi, cùng bạn bè mở một công ty Du lịch, làm ăn cũng khá.

Phải nói, ngay từ đầu Cao Thiền hoàn toàn bị Ức Đình mê hoặc. Gã từng tiêu không biết bao nhiêu tiền cho Ức Đình, đến nỗi trong đầu tranh đấu liên miên, rằng có nên đưa Ức Đình về ra mắt bố mẹ hay gì nữa không.

Có điều Ức Đình sớm đã coi Đĩ là một cái nghề, trong quan niệm của cô dụ dỗ đàn ông quả là một việc không thể không làm hàng ngày. Như cô từng tuyên bố: “M….kiếp có lấy thằng tớ yêu nhất thì tớ cũng vẫn phải đi tìm giai!”

Như lời người khác nói: Cô này không làm đĩ thì thiên hạ chẳng còn ai thích hợp làm đĩ hơn. Câu này có nghĩa là: Ức Đình chính là một “con điếm” trời sinh.

Tất nhiên, làm “điếm” cũng đòi hỏi nhiều “phần cứng”, thí dụ nước da trắng bóc, thân hình gợi dục, tính tình lả lơi, ham muốn cực lực tiền của đàn ông….Nhưng đối với Cao Thiền, Ức Đình đã đặt chuyện tiền bạc xuống thấp nhất thấp nhất.

Một hôm, Ức Đình lén Cao Lâm đi kiếm, đó là một chốn để “HIGH”, động thuốc lắc của một số ông lớn có máu mặt.

Họ bao cả một club, mở thứ nhạc disco điên cuồng, gọi một đám các em ngon tơi, Ức Đình là một trong số đó. Mọi thứ có vẻ giống như party lần trước Diệp Tử đi cùng lão Andy, nhưng hội này đông người hơn, càng đông càng điên cuồng.

Cũng khá, Ức Đình thích “HIGH”, lại thích kiếm tiền, lợi cả đôi đường.

Còn có một gã chừng 30 tuổi, nửa nam nửa nữ. 1/3 vì sex, 1/3 vì money, 1/3 vì thuốc lắc.

Một tay ất ơ nào đó phát cho mỗi người một viên, Ức Đình ngửa cổ nuốt ực vào.

Nhạc ầm ĩ rung cả sàn nhà.

Có một gã ôm lấy Ức Đình lắc như điên dại.

Gần 20 người nắm eo nhau thành một vòng tròn quanh bục sân khấu.

Vừa chạy vòng quanh vừa đồng thanh la hét: “Lắc đầu đi HIGH HIGH nữa, lắc đi HIGH đi, làm tình HIGH không HIGH, không lắc không phải HIGH ô!”

Lát sau lại có người hét: “Cả nhà HIGH hết chưa? Các em đã HIGH chưa? HIGH chưa? Tốt tốt tốt, đứa nào, phát boa phát boa!”

Lại có một gã đi một vòng gài tiền cho từng cô.

Vòng ấy Ức Đình nhận được 100 đô.

Được một lúc lại có tiếng hô lớn: “HIGH cả chưa? Vui không? Ha ha….Tốt tốt tốt, phát boa phát boa!”

Lượt này được 600 tệ.

Một em gái chộp lấy micro choe chóe gào lên: “Gái đẹp sa lông, sinh lực 28, mê tơi mê tơi, nuôi cả đời người, VCD ai-đôn (idle), em mãi mãi lên côn lên côn! Rượu Bắc Kinh, hơi bị cồn, nông dân núi Tuyền rất là điềm đạm, bổ phế uống vào hơi bị là HIGH. Lên xe xuống xe, lắc đầu xuống xe, mua vé mua vé, toàn là tem nhé!”

Một đứa khác giật lấy micro hét tiếp: “Đại Ma Đại Ma em yêu anh, như là con chuột yêu hũ gạo, Tem ơi Tem ơi em yêu anh, như khách làng chơi yêu ca-ve!”

Khung cảnh diễn ra như nồi mì nấu rối…

Một gã đàn ông chộp lấy tay Ức Đình, lôi cô vào một phòng bên không có đèn…Lúc đi ra, Ức Đình cầm trên tay 4000 đô HK.

Sáng sớm hôm sau hết giờ làm, Ngoài 4000 đô HK, còn có thêm 200 USD, 1600 tệ phí “lên thuốc”

6 giờ sáng Ức Đình lắc lư trên đường sau vụ thu hoạch, con đường nhựa buổi sáng sương lạnh vang lên tiếng lộc cộc của đôi guốc 10 phân.

Tóc dài, choàng áo, đôi mắt do chất kích thần càng long lanh rung động, Ức Đình lả lướt yêu kiều như một bóng ma buổi sớm mai.
Chương 38

Ức Đình vừa bước vào nhà đã bị Cao Thiền đạp thẳng vào bụng. Chiếc kính đen rơi chỏng chơ xuống đất, Ức Đình ngã vật ra sàn thều thào: “Anh bảo không về đây nữa mà?”

Cao Thiền không lên tiếng, nhặt chiếc ví văng dưới đất của Ức Đình, rút nhanh ra một xấp tiền, đô la HK và đô la Mỹ trộn lẫn.

Cao Thiền xé nát chỗ tiền, vất vào mặt Ức Đình, chửi rủa: “Đồ đĩ đượi, lại đi bán!”

Ức Đình vừa định mở mồm, tức thì Cao Thiền lao tới, đánh tới tấp vào mặt Ức Đình, Ức Đình hoa chân múa tay, kêu lên một tiếng, quỳ thụp xuống đất, xin: “Đừng đánh em, ngàn vạn lần đừng đánh em, em sợ nhất là bị đánh! Xin anh, em đánh em rồi em làm sao đi kiếm tiền nuôi đứa em chữa bệnh? Em đưa anh 1 vạn tệ (20 triệu), anh đừng đánh em nữa!”

Lời nói ấy là sự thật, Ức Đình cũng là một cô gái bố bỏ mẹ, cô sống với mẹ và đứa em từ nhỏ đã mắc chứng bệnh tâm thần.

Mẹ cô từng là bác sĩ, sau này ra mở một phòng khám riêng. Bệnh tình của cô em trước sau không thuyên giảm, hai năm lại đây còn có lần tự tử.

Nói thực, từ lúc Ức Đình hành nghề tại Hải Nam đến nay, trong tay cô đã tích lũy được 200 vạn, con số chính xác không thông báo cụ thể. Số tiền này đủ chữa bệnh cho người em, còn cô đã thật sự quen với một cuộc đời rữa nát.

Cao Thiền dừng tay luôn, thở dài nhìn xuống Ức Đình.

Cao Thiền nói: “Ban đầu đêm qua đã không muốn đến, nhưng vì cần cái passport của mày đi Thái, mày nói chưa đi Thái bao giờ. Được dịp đưa mày đi chơi một chuyến. Ai ngờ mày con đĩ thối tha nửa đêm 2 giờ sáng chưa thèm mò về nhà, gọi điện thì ngoài vòng phủ sóng, tao biết ngay mày đi làm này làm nọ! Tao nói cho mày biết, lần này tao tha, t…s…mày còn để tao biết mày đi bán dâm nữa tao lột da! Đứng lên, đi ngủ!”

Ức Đình chùi vội nước

Trang: [<] 1, 22, 23, [24] ,25,26 ,35 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT