watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:32 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5987 Lượt

ĐÀN ÔNG BÊN CẠNH CŨNG TỐT, KHÔNG CÓ THẰNG NÀO BÊN CẠNH CŨNG TỐT, KINH SỢ NHẤT LÀ CÓ MỘT HAI NGƯỜI, RỒI ĐAU KHỔ. CÀNG NHIỀU CÀNG KHỔ, em nói đúng không Diệp Tử?” Thanh Thanh tiếp lời

“Ôi, sao lại lôi mình vào đây?” Diệp Tử gõ gõ đũa xuống bàn, “Cho em một điếu thuốc, Lý Hải Đào,” đốt thuốc xong em nói tiếp, “Ai chẳng có suy nghĩ riêng của mình, nhận của người ta rồi là việc tốt, không nhận cũng mệt tim, ngày ngày chịu nhục như gì, phấn trát hết lớp này đến lớp khác, da dẻ đều xạm nám hết cả, thế mà vẫn phải cười cười giả bộ ngoan hiền trước bọn khốn kia, làm hề mãi không nổi, còn phải nịnh hót “Anh giai anh thật đẹp trai, được tấm chồng như anh có phải tuyệt không?”, m…kiếp! Cái bộ mặt đó của chính mình làm tớ ngày nào cũng muốn nôn! Chả hay hớm gì, chậc…Em không nói anh đâu Lý Hải Đào, em nói cái lũ làm người ta phát nôn phát ọe kia. Vân ơi, em không vướng mắc gì thì lại qua đây chơi, cái lão kia có ở đây đâu, họa hoằn hai tháng về thăm em một lần, cuối tuần em cứ qua đây nhảy nhót với bọn chị, muốn kiếm tí tiền thì lại đi kiếm.”

“Chính thế chính thế!” Tuyết Nhi hưởng ứng, cô lắc lắc lọn tóc quăn xinh xắn, “Chúng mình có thể nhảy, em thích cùng chị nhảy, mấy bà kia nhảy “yêu quái” lắm, hai mình hợp hơn”

“Ok luôn.” Tiểu Vân quay sang gật đầu với Tuyết Nhi.

“Quả thật mệt lắm rồi, tìm được một người tốt có phải xong không, có điều chẳng ai ưng tớ…hết lòng cũng chẳng ai ưng….” Tiểu Ngọc ngầm vất cho tôi một cái nhìn, “em ơi, chị ủng hộ em nhận tiền!” Cô ta giơ cao cốc rượu lên.

Tôi né vội cái nhìn ấy, lảng sang ngắm bức tranh trừu tượng treo trên tường, màu sắc lộn xộn, như kiểu có ai nhúng cọ vẽ vào thùng màu rồi văng màu lên tấm vải màu trắng. Kiểu tranh trủng thế này một ngày tôi có thể làm ba kiện.

“Chị lại mất gì rồi? Chẳng phải chị đang cặp với một chú vịt con đó sao? Nghe nói đẹp trai lắm, thật hay giả đấy?” Ức Đình hỏi Tiểu Ngọc.

“Người ta đâu phải là vịt con? Người mẫu đấy.” Tiểu Ngọc có vẻ bị đụng chạm.

“Lại còn người mẫu? Thế nào? Thằng bé ấy “làm ăn” ra sao?”

“Hà hà, đại bự, thì sao nào, giới thiệu cho mày nhé mụ yêu tinh?”

“Lấy tiền không?” Ức Đình lo lắng hỏi.

“Nếu là em chị lấy ngay.”

“Đấy, thế mà còn gọi là Vịt con.”

“Thì cũng chưa từng cho hắn bao giờ.”

“Giời ạ, cứ tưởng sẽ được thơm lây cơ đấy, chịu thiệt rồi mới tỉnh ra hả? Em ngu lắm, phải lấy tiền của hắn chứ.”

“Hai đứa có thôi không, nghe đau hết cả cái màng nhĩ!” Diệp Tử cười cười nói

..k e n h t r u y e n . p r o.. …

Tôi để ý thấy Diệp Tử không hề ăn cá, vì sao Diệp Tử không ăn cá?

Tuyết Nhi bất ngờ phát biểu: ”Cũng có người đối với em tốt thật, nhưng chưa đủ…”

“Ai thế?”

“Hi hi, đến lúc đó em sẽ kể các chị nghe.” Câu trả lời của Tuyết Nhi dậy lên sự công kích của mọi người, cả bọn lại bắt đầu ném giấy vo viên.

Tuyết Nhi vừa tránh vừa cười: “Thật đấy, tới lúc ấy em sẽ kể mà…”  

“Tiểu Vân ơi, chỉ sợ em nhận lấy chưa được bao lâu mọi thứ lại đổ ra sông Trường Giang…ha ha…toàn thứ chết tiệt!” Thanh Thanh vừa nói vừa khạc ra một cái xương cá.

Tôi ngồi cạnh như thằng ngố ngồi nghe, không thể chen vào câu nào.

Trừ Tiểu Vân, ai ai cũng đã mông má đầy đủ để tối đi làm, nói chuyện thì oang oang, may thay đây là phòng ăn riêng, nếu không, có khi bị người ta khiếu nại.

Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh cái đầu con gà trống, giống gà có cái mào đỏ.

Ăn cơm xong, các chị em muốn đi làm ngay, họ quay sang tôi, tôi ấp úng: “Mình không đi xe”

“Xe đâu?” Thanh Thanh hỏi.

“À ừ không còn xe”

“Không sao, cả nhà ngồi taxi đi, anh tới Đá quý trần gian không? Đi chứ Lý Hải Đào?” Diệp Tử trông thấy tôi loay hoay, thốt ra lời đề nghị.

Tôi không tới đó, tôi muốn qua chỗ anh em chơi bài, đi với mấy cô em lên hộp đêm lại phải đốt tiền, chứ chơi với anh em có khi được ván thắng. Giờ tôi là thằng thất nghiệp, hơn nửa tháng đã trôi qua, ban ngày tôi dùng thời gian để ngủ, ban đêm để chơi bài, hát hò, la cà ở quán bar và tơ tưởng đến Diệp Tử, những tháng ngày hỗn mang thế mà dễ sống.

Thỉnh thoảng tôi gọi cho Diệp Tử, quanh quẩn với mấy câu: Dạo này em có khỏe không? Em thế nào? Có thời gian đi ăn không?

Diệp Tử đáp lại vọn vẹn 2 câu: Vẫn ổn. Vừa về nên hơi bận. Để khi khác nhé.

3 lần như thế, tôi lại mò đến Đá quý trần gian đi tha thẩn.

Tôi mê nhất cái chỗ ngồi có thể nhìn từ trên xuống, thỉnh thoảng nhìn thấy Diệp Tử nhảy múa trên sân khấu, Dương Liễu eo thon mềm mại uốn éo.

Cặp mông của Diệp Tử tròn đầy, rất hiếm thấy ở người Châu Á, nói như lời một thằng bạn tôi: “to đến mức có thể đặt một cái bàn chơi bài mạn chược lên đấy”, thêm vào kinh nghiệm một lần ân ái với em, tôi thậm chí còn ngờ rằng bên trong ấy có đặt một chất liệu kiểu mới nào đó.

Có một lần Diệp Tử mặc một chiếc váy liền thân trễ ngực, từ tầng trên nhìn trông xuống thấy vồng ngực trắng nuột lồ lộ hiện ra, cảnh tượng làm người ta ứa máu khát thèm.

Tôi không muốn những thằng khác ở bốn phía dưới kia trông thấy cảnh tượng ấy. Điều làm tôi thất vọng ê chề là đám đàn ông ngồi phía trên nhìn xuống như tôi không hề ít, hỡi ôi, ước gì đây là thế giới người ta còn không màng đến ngày tận thế.

Tôi uất muốn cởi phăng đồ trên cơ thể mình để mặc vào cho em.

Từ một kẻ chưa một lần giao đãi với Diệp Tử tôi trở thành người thầm lặng dõi theo em. Giống như nữ sĩ Quỳnh Dao đã viết: Tôi là một một đám mây, lặng lẽ trôi đến lặng lẽ trôi đi.

Ngoài lúc tắm, tôi chưa từng tháo chiếc Longines ra khỏi tay, sau này cô bán đồng hồ ở Yến Sa cho hay đây là loại chống thấm nước, dứt khoát đến công tác tháo đồng hồ trước khi đi tắm cũng bị giản lược luôn.

Hôm ấy Diệp Tử gọi cho tôi.

Đa tạ thần Cupid, nếu không có thần, tình yêu này của tôi đã ngừng lâu rồi.

Điện thoại réo lúc 10 giờ sáng, tôi còn nhủ thầm sao hôm nay Diệp Tử dậy sớm thế.

Giọng trong điện thoại thều thào, như tiếng từ rất xa bay về.

Thông báo luôn với tôi: XẢY RA CHUYỆN RỒI!
ĐOẠN 7: ÁNH MẮT CỦA EM

Chương 17

Khu Hào Phong là một hạng mục bất động sản nổi tiếng ở Bắc Kinh, phát triển khá sớm, nhanh chóng trở thành một vượng địa cho mấy tay có tiền, người Hương Cảng, Đài Loan, Tây, Hoa Kiều.

Ngồi trên xe, tôi lẩm nhẩm lại câu nói ban nãy của Diệp tử, tổng cộng 7 chữ, thêm chữ cái tiếng Anh và số 5. Tôi rất muốn gọi lại cho Diệp Tử hỏi cho rõ, nhưng lại thôi vì có cảm giác Diệp tử gần như không muốn nói thêm gì nữa.

Tôi bảo bác xế đứng chờ ngoài cổng, bồn chồn nhấn chuông nhà C5.

Tiểu Ngọc bất ngờ xuất hiện ở cửa.

“Nhanh lên anh, còn đứng đực ra đấy làm gì nữa? Diệp tử ở trên tầng.”

“Có chuyện gì xảy ra vậy? Diệp Tử cô ấy….” Vào đến cầu thang, tôi hỏi Tiểu Ngọc.

Tiểu Ngọc cắt ngang lời tôi: “Còn thời gian để hỏi nữa sao? Bây giờ không nói rõ được cho anh…Đợi Diệp Tử tỉnh lại anh đi mà hỏi cô ấy!”

Diệp Tử nằm thiêm thiếp trên giường, mặt trắng bệch như cái ga trải giường, môi tím ngắt, không có chút sức lực.

Nghe thấy tiếng người, Diệp Tử khẽ mở mắt, đôi mắt em vẫn sáng đến kỳ lạ.

Diệp Tử hướng về phía tôi môi mấp máy không thành tiếng.

Còn tôi,

Tôi không đoán nổi cuối cùng thì cái gì đã xảy ra, càng không hiểu nổi cơ sự nào mà Diệp Tử xanh xao đến mức này, như một thằng người bằng giấy, không da không thịt, trong một khắc tôi thậm chí còn không muốn chạm vào em.

Đầu óc tôi trở nên mụ mị, nếu không có Tiểu Ngọc thúc tôi một cái, tôi thật không biết mình còn chôn chân ở đó bao lâu.

“Anh còn đứng đó làm gì? Mau bế Diệp Tử ra xe!” Tiểu Ngọc thúc thêm một cái nữa.

Tôi bế thốc em giờ trắng bệch như tờ giấy ra thang máy, Tiểu Ngọc ở đằng sau khóa cửa.

“Sao lại là taxi? Xe anh đâu? Thôi…anh đặt Diệp Tử vào ghế sau, anh lên ghế trước ngồi, đợi lát…Để em lên trước đã, để Diệp Tử gối lên chân em!”

Lúc xe chạy qua cổng chính, Tiểu Ngọc đưa chìa khóa cho bảo vệ: “Nhà C5, chủ nhà sẽ qua lấy, tôi họ Tề. Vâng…đã nói rõ rồi.”

Tôi ngoái lại trông hai cô gái, taxi lao như bay trên đường cao tốc.

Diệp Tử đã nhắm mắt, trước sau không thốt một lời, Tiểu Ngọc để em gối đầu vào lòng mình, tay vuốt nhẹ sợi tóc nhuộm rơi xuống mặt Diệp Tử. Một hành động đượm chút tình cảm, khiến người ta chợt nhớ đến điều gì đó…

Xe dừng dưới lầu nhà Diệp Tử, hình như em đã ngủ mất rồi.

Tôi bế Diệp Tử leo lên tầng 5, Tiểu Ngọc đi đằng sau, tay lục lục chiếc túi của Diệp Tử để tìm chìa khóa nhà.

Tôi nhẹ nhàng đặt em lên giường, chỉ sợ làm em thức giấc.

Tôi kéo Tiểu Ngọc vào bếp, khóa chốt.

“Đã xảy ra chuyện gì? Diệp Tử bị làm sao vậy? Có phải bị bệnh gì không hả? Hả? Tiểu Ngọc, tôi xin cô, cô nói đi chứ…Cô không nói, tôi sẽ đưa Diệp Tử vào viện ngay bây giờ!”

“Anh hết chuyện rồi à? Còn phải hỏi nữa? Chẳng đã nói khi nào Diệp Tử tỉnh dậy anh tự đi hỏi cô ấy còn gì?”

“Cô ấy bị đến thế biết lúc nào mới khỏi? Cô phải nói rõ với tôi…Lạy cô…Cô muốn tôi lo đến chết à…?”

“Được, em nói trước

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,35 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT