|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
nhiều người vây quanh thành một vòng tròn lớn.
Nhỏ nữ sinh tỏ vẻ khó chịu.
_Tại sao…tại sao anh lại để cho con nhỏ này nắm tay của anh chứ?
Hắn nhếch môi cười đáp trả.
_Cô lấy tư cách gì hỏi tôi câu này?
Nhỏ nữ sinh tức giận nói không nên lời.
_Anh…anh…anh quá đáng lắm, anh có biết là em rất yêu anh không? Tại sao anh lại để cho người khác nắm tay ngay trước mặt em hả?
Tôi đứng bên cạnh hắn thầm mĩm cười, không ngờ tôi chỉ vừa nắm tay hắn thôi mà đã có phản hồi đến như vậy, lợi dụng cơ hội này không để cho hắn kịp lên tiếng tôi nhảy vào nói ngay.
_Vậy là sao chứ? Anh nói anh thích tôi mà bây giờ anh lại có người yêu rồi là sao?
Vội vàng hắn giải thích.
_Không phải, cô ta không phải là người yêu của anh, anh chỉ yêu có mình em thôi
Nghe hắn nói vậy nhỏ nữ sinh nhìn tôi liền to tiếng.
_Anh ấy là người yêu của tôi, cô đừng theo bám anh ấy nữa
Tức giận hắn quát.
_Nè, cô đừng nói bậy đó
Rồi hắn quay sang đặt hai tay lên vai tôi giải thích.
_Cô ta nói bậy thôi, em đừng tin những gì cô ta vừa nói
Mặc dù tôi biết rõ rành mạch nhỏ nữ sinh này không phải là người yêu của hắn mà chỉ là một người quá đổi yêu thích nét đẹp trai của hắn một cách mù quáng, nhưng tôi cũng giả vờ như đó là một sự thật hiển nhiên để kiếm chuyện hành tội hắn, tôi giận dỗi dặm chân tại chỗ đưa tay đánh vào ngực hắn một cái ình ịch trách móc.
_Không có mà cô ta dám nói như vậy sao, anh quá đáng lắm dám đem tình cảm của tôi ra làm trò đùa, đồ thấy ghét
Dứt lời tôi đưa tay lau dòng lệ giả rồi chạy ra khỏi đám đông, hắn liền chạy theo nhưng không kịp vì lúc này đây hắn đã bị nhỏ nữ sinh nắm chặt lấy và được một đám nữ sinh khác bao vây nhìn ngó trầm trồ và chụp ảnh như một ca sỉ hay diễn viên nổi tiếng nào đó.
Thoát ra khỏi đám đông việc đầu tiên tôi cần phải làm là ra sức hít thở thật sâu, và sau đó là ngoái đầu nhìn về phía hắn cùng đám nữ sinh mà bật cười trong lòng, nhưng lại có cảm giác không được thoải mái cho lắm, suy cho cùng thì tôi đối xử với hắn như vậy là đúng hay sai?, tôi cũng không biết nữa, chỉ biết đó là cái giá mà hắn phải trả cho những lỗi lầm trước đây mà hắn đã từng gây ra cho tôi.
_Có chuyện gì mà vui vậy?
Hoán Phi bất ngờ lên tiếng.
Bỏ túi xách xuống bàn, tôi đưa tay làm quạt vừa thở vừa nói.
_Bí mật
_Bí mật gì vậy?, ai có bí mật hả?
Nhỏ Vũ Thy vừa bước đến trước cửa lớp đã lên tiếng thể hiện sự nhiều chuyện bẫm sinh.
Vội vàng tôi kéo tay nhỏ Vũ Thy ra hành lang to nhỏ, vừa lúc đó nhìn thấy nhỏ Nhã Quyên bước tới tôi liền kéo nó vào rồi kể luôn một lượt, thế rồi tôi mang câu chuyện vừa xảy ra kể lại, nghe xong câu chuyện tưởng chừng chỉ có
trong phim của tôi tụi nó không nhịn được cười liền nhe hàm răng trắng giả cười hô hố mà chẳng cần quan tâm đến những ai xung quanh, và điều đó đã vô tình thu được rất nhiều ánh mắt quan tâm của mọi người một cách rất đặc biệt không thể diễn tả thành lời mà chỉ có thể dùng ánh mắt để thể hiện sự chân thành đó.
Đang cười nhỏ Nhã Quyên bỗng dưng nín bặt mắt nhìn về một phía rồi nói.
_Ê…ê…ê…Kỳ Quân đến kìa
Nghe đến hai chữ Kỳ Quân cả tôi và nhỏ Vũ Thy đều tắt hẳn những nụ cười trên môi mà quay lại nhìn hắn ta.
Vừa chạy đến chỗ tôi, hắn nắm lấy tay tôi vừa thở vừa nói.
_Khiết Linh nghe anh giải thích đi, sự thật không phải như em nghĩ đâu
Giả vờ ghen tuông tôi nói.
_Tôi đâu có nghĩ gì, mà chính mắt tôi nhìn chính tai tôi nghe thấy anh còn muốn nói điều gì nữa?
Nhỏ Vũ Thy biết tôi đang cố tình làm khó cho hắn nó nhanh trí nói vào.
_Hotboy Kỳ Quân ơi là hotboy Kỳ Quân, cho dù anh có đẹp trai, có tài giỏi, có nhiều người yêu thích cách mấy đi nữa, nhưng khi đã quyết định yêu một ai đó thì anh nên thành thật mới phải đạo làm người chứ
Nhỏ Nhã Quyên a dua.
_Anh là hotboy tức nhiên sẽ được nhiều người yêu mến, nhưng không có nghĩa là anh phải đáp lại tình cảm cho tất cả những ai yêu mến anh, anh hiểu không vậy?
Nghe thấy những lời nhỏ Vũ Thy và nhỏ Nhã Quyên vừa nói, hắn đưa tay gãi đầu với vẻ rất tức giận vì không biết phải giải thích mọi chuyện như thế nào, rồi nói.
_Tất cả những gì tụi em vừa nói anh đều hiểu, nhưng anh khẳng định anh không phải là một con người như vậy?
_Vậy chứ anh là một người như thế nào?
Nhỏ Vũ Thy hỏi.
Hắn lại đưa tay gãi đầu ấp úng.
_Anh…anh…anh cũng không biết nữa, nhưng anh không phải là một người như tụi em nghĩ
_Thôi đi, anh đi về lớp đi tôi không muốn nghe anh nói thêm bất cứ điều gì nữa
Tôi nói, rồi sau đó nắm tay nhỏ Vũ Thy và nhỏ Nhã Quyên kéo vào lớp chẳng buồn quay đầu nhìn lấy hắn một lần.
Chưa bước được vào lớp tôi có cảm giác như có một bàn tay ai đó nắm lấy tôi và bóp chặt làm tôi rất đau, quay đầu nhìn lại thì quả thật là hắn đang nắm lấy tay tôi và kéo đi không một lý do dù tôi đã cố hỏi và phản kháng lại, nhưng càng cố phản kháng thì bàn tay tôi lại càng bị siết chặt.
Hắn đưa tôi ra phía sau sân trường một nơi khá vắng người qua lại, tôi hơi ngạc nhiên vì không biết hắn đang muốn làm gì mà lại đưa tôi ra đây, cố sức vung tay ra khỏi bàn tay đang nắm chặt của hắn tôi hỏi bằng cả sự tức giận.
_Anh đưa tôi ra đây làm gì vậy chứ?
_Anh muốn nói chuyện riêng với em
Hắn đáp.
Tôi nhếch môi cười đầy vẻ coi thường giả tạo và nói.
_Giữa tôi và anh thì làm gì có chuyện để nói
Không nói gì hắn chỉ nhìn thẳng vào mắt tôi, thấy vậy tôi cũng mở to mắt nhìn lại nhưng sau đó không lâu tôi lại có một cảm giác giác rất đổi kì lạ, và rồi tôi cũng chỉ im lặng khi phải đối diện với hắn trong một cự ly không thể nào gần hơn được nữa.
_Anh phải làm sao thì em mới tin anh đây Khiết Linh?
Hắn bất ngờ lên tiếng.
Giật mình tôi trả lời.
_Ờ…việc này lẽ ra anh phải hỏi bản thân mình mới đúng, anh hãy tự mình suy nghĩ lại những gì anh đã làm mà tạo cho người ta có cảm giác không an toàn khi ở bên cạnh anh
Gật gù hắn đáp.
_Anh thừa nhận là trước đây anh rất bay bướm và xem thường tình yêu vì bên cạnh anh lúc nào cũng có người sẳn sàng hy sinh tất cả cho anh, nhưng đó không phải là tình yêu, là thứ anh cần, cho đến khi gặp em anh mới cảm nhận được một tình yêu thật sự, một tình yêu đối với anh như một món quà sa xỉ, anh đã dần thay đổi con người mình rất nhiều chỉ vì em, em hiểu được điều đó không Khiết Linh?
Cố gắng tỉnh táo trước những lời ngọt ngào không biết có xuất phát từ đáy lòng hắn hay không?, tôi hỏi tiếp.
_Tôi biết anh thích tôi và tôi cũng muốn đáp trả lại lắm chứ, nhưng mỗi khi đi bên cạnh anh tôi không có được cảm giác an toàn, lúc nào tôi cũng bị mọi người cười chê, bị coi thường, có một người nói với tôi rằng khi nhắm mắt lại, nghĩ đến người mình thích mà lòng vẫn không thấy bình yên thì có nghĩa là mình đã thích nhầm người, ở bên cạnh anh tôi cảm thấy bất an lắm
Khẽ nắm bàn tay tôi bóp nhẹ, hắn nói.
_Anh xin lỗi, sau này anh sẽ bù đắp cho em, anh sẽ bảo vệ cho em mà Khiết Linh
Tôi mĩm cười, nụ cười chất chứa đầy sự ngỗn ngang.
_Anh bảo vệ tôi bằng cách nào đây?, mỗi lần nhìn thấy tôi không vui vì anh, anh xin lỗi hứa sẽ sữa chữa và thề thốt đủ điều là bảo vệ tôi sao?
Khẽ cuối đầu im lặng, một lúc sau hắn lên tiếng.
_Em có thể cho anh một cơ hội để sữa sai những lỗi lầm hay không?, anh sẽ không thề thốt, không hứa bất cứ điều gì nữa, nếu em tin anh thì hãy cho anh một cơ hội, anh sẽ dùng hành động để chứng minh tình cảm anh đối với em là hoàn toàn xuất phát từ đáy lòng
Ánh mắt và nét mặt chân thành của hắn làm tôi chỉ biết im lặng nhìn hắn không nói được lời nào, trong lòng bối rối thử hỏi có tình yêu nào là vĩnh viễn hay không?.
Quá bối rối trước những gì hắn nói và không biết có được bao nhiêu phần trăm là sự thật, giờ chơi tôi kéo nhỏ Nhã Quyên và nhỏ Vũ Thy xuống căn tin mà hỏi ý kiến, vừa đặt mông ngồi xuống tôi lập tức vào thẳng vấn đề, tôi mang lời thống thiết cầu khẩn của hắn kể lại thì được nhỏ Nhã Quyên và nhỏ Vũ Thy cho ý kiến như sau.
Không hẹn trước nhưng cả hai lại đồng thời khuyên tôi nên cho hắn một cơ hội, và tụi nó đều cho rằng tình cảm mà hắn dành cho tôi ít nhất là chín mươi lăm phần trăm, vì trong suốt một thời gian dài vừa qua tuy rằng tôi luôn tìm đủ mọi cách trả đũa hắn những chuyện trước kia, nhưng hắn vẫn không hề trách móc hay nổi nóng và có thái độ muốn bỏ cuộc mà ngược lại càng ngày hắn càng dành tình cảm cho tôi nhiều hơn, bằng chứng là sáng nay khi tôi giả vờ giận dỗi không muốn nghe hắn giải thích bất cứ điều gì, hắn đã nắm lấy tay tôi kéo đi trước mặt mọi người như một cơn gió thoáng qua chỉ để giải thích rõ ràng mọi chuyện.
Đây không phải là đầu mà tụi nó cho tôi những lời khuyên như thế này, thật sự từ sâu trong đáy lòng tôi, tôi cũng có tình cảm với hắn nhiều lắm chứ, tôi cũng muốn được như tụi nó hạnh phúc bên cạnh người mình yêu không phải lo âu suy tính muộn phiền điều gì, và cũng không muốn phải làm những việc gây cho hắn khó xử, không muốn trả đũa lại hắn bất cứ điều gì, nhưng sao tôi lại không làm được điều đó?, trong lòng thì nghĩ một đường nhưng đến khi thực hiện lại rẽ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




