|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
tránh em nghe điện thoại của Chu Lỵ Á, hoàn toàn chỉ là không muốn em biết khiến em lo lắng quá mức, không nghĩ tới anh làm như vậy lại biến khéo thành vụng.”
Ài, sớm biết sẽ bị hiểu lầm, trước đây hắn đã thẳng thắn toàn bộ không che giấu.
“Thế nhưng hành động của anh cùng Chu Lỵ Á ở nhà hàng lại thân mật như vậy, anh muốn tôi làm sao tin tưởng lời giải thích của anh?” Vừa mới một màn kia ở nhà hàng cô vẫn còn khắc sâu nhớ rõ.
Điểm này Đỗ Phương Cần lại không cách nào giải thích được.
Dù sao hắn cùng Chu Lỵ Á đã từng qua lại nhiều năm. Rất nhiều hành động là ăn ý tự nhiên, trước đó ở nhà hàng, khi cô ấy cầm khăn ăn lau khoé miệng cho mình, xác thực có chút sửng sốt, nhưng cũng không có đặc biệt cảm thấy hành động như vậy có gì không đúng.
Xem ra là hắn quá mức sơ suất.
Nhiều khi đàn ông luôn không cảm thấy gì, nhưng ở trong mắt phụ nữ xem ra, hành động như vậy cũng không phải là hành động “bạn bè” có thể làm.
“Quỳnh An, anh. . .”
“Có phải anh cảm thấy hành động như thế là không có gì?” Kiều Quỳnh An cắt đứt lời của hắn.
Dù sao đối phương cũng là bạn gái thân mật đã từng qua lại với hắn.
“Anh. . .” Đỗ Phương Cần không có cách nào nói dối, hắn thở dài thừa nhận: “Không sai, đúng là anh nghĩ không có gì.”
Kiều Quỳnh An nhắm mắt lại, trầm mặc trong chốc lát mới nói: “Phương Cần, trước đây anh có thể ở cùng một chỗ với tôi. . . là bởi vì yêu tôi?” Trở về vấn đề lúc ban đầu, cô muốn hỏi một vấn đề mà cô để ý nhất, nhưng thuỷ chung đặt nghi hoặc ở trong lòng.
Đỗ Phương Cần không trả lời.
Hắn lặng im nhìn cô, nhìn vào đáy mắt sâu thẳm của cô, còn nhớ rõ ở trong câu lạc bộ thời đại học, hắn đã từng nói với cô: Lời nói dối có thiện ý là nhất thiết phải tồn tại.
Mà bây giờ, ở giữa lời nói dối và chân thực, hắn nhất định phải chọn một cái. Nếu ngày trước hắn lựa chọn nói dối, nhưng hắn không muốn lừa gạt người phụ nữ hắn yêu.
“Nếu em hỏi là trước đây. . . Không, lúc đó anh cũng không phải vì yêu em mới ở chung một chỗ với em.” Mà là bởi vì xảy ra quan hệ với cô, cướp đi lần đầu tiên của cô, ngay lúc đó hắn cảm thấy mình nên có trách nhiệm với cô.
“Thế nhưng đó là trước đây, hiện tại. . .” Đỗ Phương Cần còn chưa nói hết, Kiều Quỳnh An liền yếu ớt cắt ngang hắn.
“Không, tôi không muốn nghe, như vậy là đủ rồi, xin anh hãy đi đi được không?”
Cô không hề khóc, tâm tình kích động trái lại lắng đọng xuống dưới, cả người như bị hút hết linh hồn.
“Quỳnh An. . .”
“Tôi mệt rồi, xin anh hãy để tôi nghỉ ngơi một chút, có được hay không?”
Cô vô cùng vô cùng kiên trì.
Đỗ Phương Cần nhìn thấy sắc mặt của cô tái nhợt mệt mỏi như vậy, hắn không thể không thoả hiệp, quyết định trước hết để cho cô nghỉ ngơi, sau này hai người lại nói chuyện.
Vì vậy hắn rời đi trước.
Chương 8
Hắn không nên rời đi trước.
Hắn đã đưa ra một quyết định tồi tệ nhất, sau khi hắn rời khỏi nơi ở của Kiều Quỳnh An, hắn sẽ không còn cơ hội để bước chân quay trở lại nơi đó.
Bảo vệ của toà nhà vốn rất thân thiện đối với hắn, nhưng chỉ sau một đêm lại coi hắn như kẻ thù, chỉ còn thiếu nước đem hình của hắn dán ở phòng bảo vệ để cảnh cáo.
Dù có làm thế nào đi nữa hắn cũng không thể bước vào toà nhà một bước, chứ đừng nói đến là nơi ở của Kiều Quỳnh An ở tận lầu mười hai.
Không chỉ có vậy, Quỳnh An thậm chí đã đổi số di động, điều này làm cho hắn cảm thấy rất khủng hoảng, không thấy được cô, không nghe được thanh âm của cô, cảm giác dường như hắn sắp mất đi cô!
Đỗ Phương Cần chưa bao giờ hoảng loạn như vậy, ngay cả một chút tâm tư cho công việc cũng không có.
Hắn thừa nhận sau khi xuất ngũ hắn cùng Quỳnh An qua lại với nhau không phải vì tình yêu, hắn thích Quỳnh An, lúc đó chỉ thuần tuý là tình cảm yêu thích giữa những người bạn, nghĩ cô là một người con gái có thể khiến cho hắn cảm thấy thoải mái khi ở chung một chỗ.
Chỉ tự trách mình say rượu mất lý trí, cướp đi sự thuần khiết của cô.
Mặc dù nói ở thời đại này còn có người có ý tưởng chịu trách nhiệm vì sự thuần khiết của phụ nữ là rất ngu xuẩn, nhưng hắn chính là không nén nổi áy náy trong lòng, hơn nữa lúc đó bị Chu Lỵ Á phản bội, trên phương diện tình cảm hắn rất cần có một người để che lấp đi khoảng trống trong lòng.
Quỳnh An là một lựa chọn rất phù hợp.
Về sau, không biết từ khi nào, cảm giác của hắn đối với Quỳnh An đã thay đổi, từ chị em đồng môn, tình cảm bạn bè, chuyển hoá thành tình cảm thân mật giữa nam và nữ tràn ngập lực hấp dẫn.
Hắn thích cảm giác được ở chung với Quỳnh An, cũng thường thích ngắm dáng vẻ lơ đãng của cô. Dung mạo của Quỳnh An có thể không xuất sắc như Chu Lỵ Á, nhưng ở chung với cô cảm giác rất thoải mái tự do tự tại.
Phản ứng của cô có chút chậm chạp, nói chuyện luôn luôn chậm rãi, chưa từng có nhiều yêu cầu hay giới hạn đối với hắn, luôn luôn chịu đựng hắn vô điều kiện, khích lệ hắn. Người phụ nữ như vậy hắn yêu sâu sắc, cũng dự định đem cô cất giấu đi, không muốn cho những người đàn ông khác phát hiện ra vẻ đẹp của cô.
Chỉ là nguyện vọng này đã bị chính hắn đập tan.
Đỗ Phương Cần ảo não bới tóc, hắn nên làm như thế nào để xoay chuyển tâm tư của Quỳnh An đây? Không để cho cô lại tức giận, không còn thương tâm nguyện ý quay trở lại bên hắn?
“Trưởng phòng, chủ nhiệm Chu của ‘Vũ Trụ’ tới chơi.” Thư ký báo tin thông qua điện thoại.
“Ừ, mời cô ấy vào.”
Hắn có hẹn với Chu Lỵ Á, thảo luận về vấn đề liên quan đến các cửa hàng quảng cáo trò chơi mới cho tháng sau.
Thư ký đưa Chu Lỵ Á đến phòng làm việc, rồi quay ra pha cho hai người cốc cà phê.
“Mời ngồi.” Đỗ Phương Cần mời Chu Lỵ Á ngồi lên ghế sô pha ở trong phòng, nghiêm túc dùng giọng điệu bàn luận công sự.
Một giờ sau ——
“Ok, chúng ta cứ như vậy tiến hành, ngày mai anh sẽ đem đề án này lên báo cáo với tổng giám đốc, cùng ông ấy nói rõ về nội dung tuyên truyền phát triển trò chơi lần này.”
“Làm phiền anh, Phương Cần.” Chu Lỵ Á ưu nhã nhấp ngụm cà phê, nghỉ ngơi một chút.
“Cà phê nguội cả rồi, để anh gọi thư ký vào đổi cho em một cốc khác.” Đỗ Phương Cần nói.
“Không, không cần.” Chu Lỵ Á dành tặng cho Đỗ Phương Cần một nụ cười xinh đẹp.
“Lần trước. . . Rất xin lỗi, để em một mình ở lại trong nhà hàng. . .”
“Không việc gì, em có thể thông cảm.” Chu Lỵ Á bày ra sắc mặt bao dung. “Nhưng mà, hi vọng học tỷ Quỳnh An không vì như vậy mà hiểu lầm em.” Lời là nói như thế, nhưng trong lòng suy nghĩ cũng không phải như vậy.
Mặt Đỗ Phương Cần lộ vẻ khó xử, hiển nhiên chuyện khó giải quyết vẫn chưa giải quyết được.
Chu Lỵ Á đắc chí trong lòng.
“Kỳ thực em có một chút bất ngờ, thì ra người bạn gái ở chung với anh lại là học tỷ Quỳnh An, dù sao ngoại hình của học tỷ với hình mẫu ưa thích của anh. . .Ách, có chút chênh lệch.”
Cùng với người xinh đẹp như cô căn bản không so được.
“Đó là cách nghĩ lúc còn trẻ, sau khi ở cùng với Quỳnh An, anh mới cảm nhận được, người anh chân chính muốn yêu thương chung sống cả đời không hề có liên quan đến ngoại hình của người đó, mà là cá tính cùng cảm giác, thời gian ở chung với Quỳnh An anh cảm thấy rất vui vẻ, mà cô ấy cũng hoàn toàn ủng hộ ước mơ của anh, hai người có chung mục tiêu cùng cổ vũ ủng hộ lẫn nhau, cũng không có so sánh cái này hơn cái kia.” Nghĩ đến người bạn gái thân yêu, Đỗ Phương Cần nở một nụ cười dịu dàng. “Đợi sau khi hiểu lầm được tháo gỡ, anh muốn cầu hôn Quỳnh An, chân chân chính chính sống cùng cô ấy cả đời.”
Biểu tình ôn nhu của hắn, làm cho Chu Lỵ Á đố kỵ không ngớt.
Căm giận bản thân năm đó không có mắt nhìn xa một chút, hôm nay cũng sẽ không mất đi Đỗ Phương Cần, người đàn ông ưu tú này vốn thuộc về cô.
“Thật sự là quá tốt, em chúc phúc cho hai người. . .” Cô khẩu thị tâm phi dâng lên lời chúc, sau đó lại giả bộ lo lắng hỏi: “Học tỷ Quỳnh An, cô ấy vẫn chưa tha lỗi cho anh?”
“Đúng vậy.” Đỗ Phương Cần khẽ thở dài.
“Không bằng em giúp anh đi giải thích với học tỷ Quỳnh An thì như thế nào? chính miệng nói cho cô ấy biết, giữa chúng ta thực sự không có gì.”
Đỗ Phương Cần suy nghĩ một chút, đây không phải là một phương pháp tồi, nhưng lại cảm thấy sự xuất hiện của Chu Lỵ Á đã khiến cho mối quan hệ giữa anh và Quỳnh An có hiềm khích lớn, nếu lại để cho cô cùng Quỳnh An đối mặt nhau, chỉ sợ sẽ càng tăng thêm nhiều hiểu lầm.
Hắn lắc đầu, từ chối đề nghị của Chu Lỵ Á.
“Đây là chuyện riêng giữa anh và Quỳnh An, tuy hiện tại cô ấy không chịu gặp anh, nhưng anh sẽ dùng thành ý của mình làm cho cô ấy cảm động.”
Suy nghĩ của Chu Lỵ Á vừa vặn trái ngược với Đỗ Phương Cần, cô ước gì Kiều Quỳnh An cả đời này không nên gặp lại Đỗ Phương Cần, nếu như có thể, cô sẽ đem hết mọi cách thức để khiến cho bọn họ vì vậy mà hiểu lầm, sau đó chia tay.
Đỗ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




