|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
sao có thể có khúc mắc trong lòng?”
“Không cần nói hình thức với anh như vậy!” Anh nhăn mày, “Bởi vì anh là một phần tử của Quách gia, cho nên em không thể nói thật với anh, sợ anh sẽ gây ‘nội chiến’ sao?”
Cô có chút hoảng. “Em không nghĩ nhiều như vậy……”
“Không, em luôn nghĩ nhiều lắm, thường xuyên vì băn khoăn người kahsc mà ủy khuất bản thân, thật sự là ngu ngốc!”
“Em không có vĩ đại như vậy, chỉ là sợ chọc phiền toái, sợ người ta tranh chấp tranh cãi ầm ĩ.” Nói xong, trong lòng cô có chút chua xót. Cái này gọi là nhát gan đi!
Trái tim thả lỏng, tay anh nắm lấy vai cô, ôm cô dựa vào. “Thủy Dạng, so với em anh càng hiểu mỗi người trong Quách gia. Chú từ trước vẫn luôn làm người ta đau đầu, cái đó thì khỏi phải nói; thím thì nóng lòng yêu chồng hộ con, thân thiết thiện ý của thím ấy dựa trên điều kiện tiên quyết là không xung đột lợi ích, một khi có người làm tổn hại đến lợi ích của thím và người nhà, bà ấy sẽ không tiếc biến thân thành quỷ mẹ (mẫu dạ xoa) đâu.”
Cô ngạc nhiên nhìn anh.
Hình dung của anh thật đúng là thấu đáo!
“Là thím nói gì đó với em đúng không?”
Cô vô lực che dấu. “Thím cũng không nói gì trực tiếp với em, mà là em tình cờ nghe được ông chú và thím đang bàn luận hôn sự của bốn vị vãn bốn chúng ta……” Cô kể sơ lại cuộc đối thoại nghe được. “Có lẽ suy nghĩ toan tính hôn phối trong đầu ông chú dọa sợ thím, mà thím tuyệt đối không thể nhận em làm con dâu, từ đó, em cảm giác thím ấy đề phòng em thân cận với đôi song sinh, cười với em cũng cảm thấy giả dối. Có lẽ, em tự mình đa tâm, nhưng trong lòng rất khổ sở, làm gì mà đề phòng em như phòng cướp như thế? Em đi là được.”
Cô lẳng lặng nói, giọng điệu yếu ớt thản nhiên, giống như cũng chẳng có gì to tát cho lắm.
Quách Ngọa Hổ biết, cô bị tổn thương rồi.
Không nói gì mà chống cự, so với tức giận mắng mỏ có khi càng tổn thương người hơn.
Quách Ngọa Hổ đau lòng ôm chặt cô trong ngực mình, thương tiếc vuốt ve mái tóc mềm mại của cô, lại ra vẻ tiếc nuối nói: “Ông nội cũng thật là, đã là hôn sự của chúng ta, trực tiếp hỏi chúng ta không phải là xong sao. Hại anh vòng một vòng luẩn quẩn theo đuổi em, tốn bao nhiêu tinh lực, trực tiếp nói với ông nội: ‘Chọn cháu! Chọn cháu! Cháu nguyện ý hy sinh bản thân kết hôn với Thủy Dạng!’ hiệu quả và lợi ích phù hợp kinh tế.”
Thủy Dạng giơ nắm tay nhỏ đánh vào ngực anh, “Anh nghĩ hay thật đó!” Kỳ thực trái tim đã bay lên chín tầng mây, nở nụ cười thâm tình với anh.
“Thực ra đôi song sinh kia có gì tốt, nửa đêm ngủ nhầm chồng còn không phải bẽ mặt sao? Để lại cho thím ‘tự thương tự quý’ đi! (ví von đồ vật tuy không tốt, nhưng của mình thì mình vẫn quý)
Em họ Thủy Dạng ánh mắt tinh tường, đương nhiên sẽ lựa chọn anh Ngọa Hổ độc nhất vô nhị rồi!” Anh đắc ý tự tâng bốc mình, khép lại cánh tay, ôm chặt.
Thủy Dạng bật cười, có một loại cảm giác thỏa mãn rốt cuộc cũng đã tìm được hạnh phúc.
***
Vừa bước vào khách sạn là đã nhìn thấy một căn nhà bánh gừng khổng lồ cùng hai chiếc cây Noel bánh gừng siêu to đặt ngay giữa sảnh, bên trên còn trang trí thiên sứ nhỏ, người tuyết nhỏ, chỉ số mơ mộng trăm phần trăm.
Mỗi một đôi tình nhân trang phục lộng lẫy tới thưởng thức bữa tiệc Noel, gần như không có người nào từng nhìn thấy qua căn nhà bánh gừng cao hai tầng thế này, phía trước căn nhà còn có hai chú hươu vàng lấp lánh, đáng yêu không chịu được, mỗi vị khách nữ đều sẽ duyên dáng “Oa ~~” một tiếng, lập tức bị nhiễm không khí Noel nồng đậm.
“Căn nhà và cây Noel bánh gừng to như thế làm thế nào mà ra vậy? Thật sự khi ăn có vị gừng sao?” Thủy Dạng giống như đứa trẻ khen mãi không thôi, “Thật muốn bẻ một miếng ăn thử nha!”
“Bọn họ có bán nhà bánh gừng nhỏ đấy, chúng ta mua một cái mang về.” Quách Ngọa Hổ rất biết lắng nghe.
“Căn nhà kẹo trong chuyện cổ tích mà cũng đáng yêu như vậy, em cũng sẽ bị lừa mà đi vào.”
Quách Ngọa Hổ ngược lại cảm thấy cô lúc này thật mơ mộng đáng yêu, vụng trộm dùng di động chụp ảnh, kết cấu là: Cô bé lạc đường trước căn nhà bánh gừng.
Gần đây, bọn họ đi dạo qua rất nhiều công ty bách hóa hay khách sạn lớn, thấy được rất nhiều cây Noel hoặc sáng ý mười phần, hoặc thời thượng xa hoa,
hoặc tràn ngập không khí cổ tích, mỗi cái đều có vẻ đẹp riêng, làm người ta há hốc mồm tán thưởng, nhưng đều không bì kịp tay nghề của khách sạn này, nhóm sư phụ làm bánh ngọt khẳng định bận đến váng đầu đi!
“Thủy Dạng, nên vào phòng ăn thôi.”
“Cho em xem chút nữa thôi!”
“Thích cây Noel như vậy sao?” Anh tiến lên nắm lấy vai cô, cười hỏi.
“Vâng, nhìn cây Noel phảng phất liền cảm nhận được không khí vui vẻ, từ trước đây em đã thích cây Noel rồi, còn đặc biệt đi xe bus tới công ty bách hóa xem đó.”
“Sang năm chúng ta tự mình trồng một gốc cây nhé.”
“Thật sao?”
“Có thế ngoắc tay với em.”
“Không cần, em tin anh Ngọa Hổ sẽ không nói ba hoa.”
“Loại dỗ ngọt này anh thích nghe nhất đó.”
Quách Ngọa Hổ ha ha cười, để cô khoác lên tay anh, định đi thang máy lên tầng 12, thời điểm chờ thang máy, gặp người quen biết.
“Đây không phải cậu em họ Quách Ngọa Hổ sao?” Một người đàn ông thân cao trung bình cười chào hỏi, bên cạnh có cô bạn gái xinh đẹp nhưng sắc mặt có chút khó chịu. (nguyên văn là thối thối =3=)
Thủy Dạng cứng đờ, “Anh cả.” Là con trưởng Vân Quang Thiện của bác cả, bề ngoài hiền lành nhưng nội tâm gian trá, được cha mẹ giáo dục rất thành công, tất cả chỉ nhìn vào “Tiền”!
Vân Quang Thiện sao cũng được gật đầu, “Cô cũng tới đây sao, Quách gia vẫn rất thương cô đấy nhỉ!”
Quách Ngọa Hổ thấy anh ta lạnh nhạt với Thủy Dạng, cũng lạnh nhạt mà chào hỏi. Vốn dĩ, ngoại trừ bác chồng cùng Thủy Dạng, đối với đám người Vân gia, Quách Ngọa Hổ cùng đôi song sinh một năm cũng hiếm lắm gặp một, hai lần, hơn nữa tính cách khác xa nhau, chí hướng bất đồng, nói là anh em bà con, giao tình so với bạn bè bình thường còn không bằng. Sau khi bác chồng qua đời, càng không thiết yếu phải qua lại.
Thủy Dạng dựa sát vào Quách Ngọa Hổ, không muốn tự làm khó mình với người Vân gia.
Còn Vân Quang Thiện? Anh ta cũng sẽ không ngu ngốc giới thiệu Quách Ngọa Hổ cho bạn gái, nói ra thân thế lai lịch của cậu ta.
Song phương đều không nói gì, chỉ mong thang máy mau tới. Cô gái xinh đẹp bên cạnh Vân Quang Thiện không kiềm chế được khó chịu trong lòng, phát tiết ra ngoài.
“Em đã nói với anh rồi, em muốn bữa tối dưới nến kiểu Pháp, chứ không phải bữa ăn Noel tự chọn. Trong ngày lễ lãng mạn này, mà lại phải tự mình bê mâm chọn đồ ăn, mà người chắc chắn sẽ đông, còn gì không khí nữa!” Cô gái xinh đẹp kia nếu không phải còn lo lắng đến mặt mũi bản thân, đã sớm làm anh ta khó coi tại chỗ rồi.
“Sẽ không! Số bàn của phòng ăn là cố định, đủ rồi thì mời sang năm tới sớm hơn, anh thiếu chút nữa không đặt được đâu đấy.”
“Tôi thấy anh rõ ràng là đồ keo kiệt, ăn tự chọn một người hai ngàn đồng, mà bữa ăn kiểu Pháp lấy ba ngàn trở lên, anh rõ ràng khinh thường tôi, tiếc tiền không muốn dùng cho tôi, tôi nói cho anh biết, cha tôi tốt xấu gì cũng là chủ tịch một công ty, đàn ông muốn theo đuổi tôi có cả đống!”
“Em đừng hiểu lầm, anh thật sự không đặt chỗ được, phòng ăn kiểu Pháp của khách sạn này một tháng trước đã bị người ta đặt hết chỗ vào đêm Noel rồi, mà khi đó em còn chưa đồng ý cho anh theo đuổi đâu!” Vẻ mặt vô tôi của Vân Quang Thiện tuyệt không giả, vừa khéo thang máy đến, vội vàng mời đại tiểu thư kia đi vào.
Mục tiêu của mọi người chính là phòng ăn tầng 12, cảnh từ trên đó nhìn xuống là tốt nhất!
“Em xem, đám em họ của anh cũng muốn ăn tự chọn.” Vân Quang Thiện tự động quên Thủy Dạng là em gái bên nội của mình. rắcrốiquá,bêntrênlàbiểumuội–emgáibênhọngoại,bêndướilàđườngmuội–bênhọnộinhé:ngườicótàiliềndùng,mặckệlàkẻthùhayngườinhà.[ nào đó tranh giành một phần canh. Nguyên tắc của anh là, chỉ cần người nào có năng lực vì công ty mà sáng tạo lợi nhuận, thì liền bồi dưỡng giá trị, nếu là ngồi không ăn bám, anh nghĩ…… sẽ chờ Hoàng Lượng về khai đao đi!” Quách Ngọa Hổ vẻ mặt thú vị.
“Anh Hoàng Lượng?”
“Đám hoàng thân quốc thích của thím kia chỉ đề phòng mỗi anh, sợ anh cản tài lộ của bọn họ, nhưng mà, cứ chờ xem! Thủy Dạng, tin anh đi, trong ba anh em, kẻ tâm ngoan thủ lạt nhất không phải là anh đâu.”
“Làm sao có thể? Thím không nhìn ra sao?”
“Tình thương của mẹ sẽ sinh ra điểm mù, bình thường thôi đã khiến người ta rơi mắt kính rồi.”
Thủy Dạng ngược lại thở dài nhẹ nhõm một hơi, điềm nhiên cười nói: “Anh Ngọa Hổ, có lẽ anh sẽ cảm thấy em ích kỉ, nhưng khi biết không cần đến anh chính diện đi đắc tội với nhóm người nhà của thím, em không nhịn được có chút vui vẻ.”
Quách Ngọa Hổ khóe môi cong vút, “Anh cũng rất vui, Thủy Dạng với anh đồng lòng.”
Tiếng nói ngừng rơi, Thủy Dạng đã bị anh ôm trọn vào lòng, cảm giác ôm nhau chân thật tốt đẹp như vậy.
Phút chốc, cửa phòng bị đẩy ra –
“Khụ, khụ! Khụ, khụ!” Lương Mĩ Đế lớn tiếng ho khan, làm đôi uyên ương cụt hứng, “Ăn cơm thôi!”
Thủy Dạng thẹn thùng đẩy Quách Ngọa
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




