|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
thương tâm hồn đứa bé còn nhỏ, khiến cô lại nhịn không được sinh ra bất mãn với Tề Thiệu Bạch.
“Mẹ, chúng ta đi tìm ba có được không?”
“Không được, mẹ phải làm việc, ba con cũng đang bận, chờ ba hết bận sẽ tới thăm con.”
Cô không muốn phá hư hình tượng tốt của Tề Thiệu Bạch trong lòng tiểu Tề, chỉ có thể tìm lý do qua loa lấy lệ.
Nhưng, từng có vết xe đổ, Thẩm Gia Tề cũng sợ ba sẽ biến mất lần nữa.
“Nếu không tự con đi taxi đi tìm ba. . . . . .”
“Đừng tranh cãi nữa, mẹ mới vừa nói con không nghe rõ sao? Ba có chuyện đang bận, con tùy tiện chạy đi sẽ quấy rầy công việc của ba, ở chỗ này ngoan ngoãn chờ.”
Không muốn làm cho con trai lại bị đối xử lạnh lùng, cũng là bởi vì lo âu trong lòng, cô không nhịn được nâng cao giọng điệu.
Cậu không hề ồn ào nữa, lại trốn vào một góc len lén rơi nước mắt, bộ dáng kia bị A Quế nhìn thấy.
“Mạt Hinh tỷ, tiểu Tề đang khóc!”
Nghe vậy, cô tim se lại, cũng khó trách A Quế ngạc nhiên, tiểu Tề luôn luôn vui vẻ, chỉ có ba năm trước đây Tề Thiệu Bạch đột nhiên không thấy khi đó cậu khóc lớn một hồi, cô dụ dỗ cậu mới khiến cậu anh khôi phục vui vẻ.
Từ sau khi đó, cũng rất ít nhìn thấy cậu khóc.
Biết tâm hồn của con trai lại bị tổn thương, Thẩm Mạt Hinh rất đau lòng, cô đi tới góc con trai ẩn núp, ngồi xuống bên cạnh cậu.
“Sao vậy?”
Cô sờ đầu của con trai, dịu dàng hỏi.
“Không có gì ạ. . . . . .”
Đầu cậu rủ xuống thật thấp, chỉ sợ bị mẹ nhìn thấy cậu hốc mắt hồng hồng.
“Nhớ ba vậy sao?”
“Ba có thể giống như trước biến mất không?”
Cậu quay đầu, chăm chú nhìn mẹ, hi vọng mẹ có thể cho cậu một đáp án khẳng định.
Nhưng Thẩm Mạt Hinh làm gì có khả năng có đáp án.
Trước kia chuyện tuyệt đối nghĩ rằng không thể nào xảy ra cũng xảy ra qua rồi, hiện tại, cô làm sao dám đánh cam đoan nói Tề Thiệu Bạch sẽ không tái phạm.
Dù sao, anh đã từng làm chuyện như vậy, là có tiền án.
Nhưng cô biết, nếu mình không cho đáp án xác định, con trai sẽ lo sợ hơn, không thể làm gì khác hơn là nói lời nói dối có ý tốt.
“Sẽ không, ba không phải nói ba rất thích tiểu Tề, muốn dạy dỗ tiểu Tề trở thành bác sĩ, cho nên ba nhất định sẽ không biến mất.”
“Vậy tại sao ba lại không tới? Lại không nhận điện thoại của con?”
“Có thể là đang bận thôi.”
“Con muốn đi tìm ba. . . . . . Mẹ, cầu xin mẹ để con đi tìm ba được không?”
Cô không muốn đồng ý, nhưng đối mặt bộ dạng năn nỉ khổ sở của tiểu Tề, lại không thể độc ác từ chối.
“Chờ một chút xem sao? Mẹ nghĩ tối nay ba sẽ phải gọi lại cho con.”
“Nếu như ba vẫn không trả lời điện thoại, mẹ có thể mang con đi tìm ba không?”
Đối mặt đứa bé tha thiết chờ đợi, Thẩm Mạt Hinh không còn cách nào.
“Được, tối nay nếu ba vẫn là không gọi lại cho con, mẹ sẽ dẫn con đi tìm ba.”
Lời hứa của cô, đổi lấy một hồi hoan hô của con trai, lo lắng trên mặt vừa rồi đổi thành nụ cười rực rỡ.
***
Bác sĩ giúp Tề Thiệu Bạch truyền dịch, sau đó muốn trợ lý Hứa đi theo ông tới phòng khám bệnh lấy thuốc, thời điểm trợ lý Hứa sắp rời đi, trùng hợp thấy Thẩm Mạt Hinh đưa Thẩm Gia Tề đến thăm Tề Thiệu Bạch.
“Thẩm tiểu thư, hai người tới thật đúng lúc.”
Trợ lý Hứa thấy Thẩm Mạt Hinh thì mừng rỡ.
Bởi vì nhiều lần đưa tổng giám đốc đến quán cà phê gặp hai mẹ con này, anh từng tò mò hỏi thăm, biết được quan hệ chặt chẽ của ba người. Anh đang lo mình rời đi sẽ không ai chăm sóc tổng giám đốc, bây giờ họ tới, anh cũng có thể yên tâm.
“Thế nào? Tề tiên sinh có nhà không?”
“Ở đây, nhưng mà anh ấy bị bệnh, hiện tại tôi phải tới phòng khám bệnh lấy thuốc cho tổng giám đốc, có thể làm phiền cô chăm sóc tổng giám đốc một chút không?”
“Bị bệnh? Anh ấy hai ngày trước còn hoàn hảo khỏe mạnh, sao đột nhiên lại bị bệnh?”
Nghe thấy Tề Thiệu Bạch sinh bệnh, lòng của Thẩm Mạt Hinh đau đớn chùng xuống, cô lo âu hỏi:
“Nghiêm trọng không? Tại sao không trực tiếp đưa anh ấy đi bệnh viện?”
“Tổng giám đốc không muốn đi bệnh viện, tôi đã tìm bác sĩ tới khám, hiện tại phải đi lấy thuốc.”
“Bác sĩ nói thế nào?”
“Bác sĩ nói tổng giám đốc buộc cảm xúc quá chặt, khiến mình bị áp lực quá lớn mới bị bệnh. Anh ấy hình như vẫn muốn khôi phục trí nhớ, nhưng làm thế nào cũng không tìm được phương pháp, kết quả không ngừng nhức đầu, hơn nữa ăn cái gì cũng sẽ nôn ra.”
Là cô khiến anh áp lực quá lớn sao?
Bởi vì cô không tin anh mất đi trí nhớ, cho nên anh mới sẽ liều mạng muốn nhớ tới quá khứ như vậy?
Vừa nghĩ tới mình có thể là đầu sỏ gây chuyện, Thẩm Mạt Hinh trong lòng cảm thấy áy náy lo lắng hơn.
“Anh mau đi đi, tôi sẽ chăm sóc anh ấy.”
“Vậy làm phiền cô.”
Sau khi trợ lý Hứa rời đi, cô đưa tiểu Tề đẩy cửa tiến vào phòng Tề Thiệu Bạch.
Phòng này cô không nên cảm thấy xa lạ, bởi vì cô từng ở nơi này năm năm.
Nơi này tất cả đều thay đổi, cô vẫn cảm giác như đi tới một địa phương xa lạ, tâm tình rất phức tạp, nhưng cô rất nhanh đè xuống những thứ u sầu kia, đi tìm người đàn ông giờ phút này cô quan tâm nhất.
Chương 9
Tề Thiệu Bạch vẫn nửa mê nửa tỉnh, khi anh nghe được tiếng gọi của tiểu Tề, còn tưởng mình lại nằm mơ, hoặc sinh bệnh nên nghe nhầm.
Nhưng ngay sau đó, trán của anh được thứ gì đó che lên man mát lành lạnh, cảm giác lạnh lẽo này giảm bớt cơn đau đầu của anh, cũng hạ thấp trên nhiệt độ trán anh.
Anh mở mắt ra, mơ hồ nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, rồi lại không dám xác định, mình là thật sự nhìn thấy hay xuất hiện ảo giác.
“Người nào. . . . . . Cô là ai. . . . . .”
Anh nhìn Thẩm Mạt Hinh lẩm bẩm nói nhỏ.
Mới hai ngày không thấy, Tề Thiệu Bạch liền gầy đi rất nhiều, khuôn mặt tái nhợt đầy râu ria, khiến Thẩm Mạt Hinh sợ hết hồn, lại hết sức đau lòng.
“Cô rốt cuộc là ai. . . . . .”
Anh lại hỏi lần nữa.
Nghe anh lẩm bẩm mê sảng, khẽ vuốt ve lông mi nhíu chặt của anh, Thẩm Mạt Hinh tương đối đau lòng, nhỏ giọng trấn an:
“Nói khổ sở như vậy, vậy đừng nghĩ nữa, đừng nghĩ nữa.”
Thẩm Gia Tề biết Tề Thiệu Bạch bị bệnh, im lặng ở một bên đợi, không ầm ĩ làm phiền.
Cô thay Tề Thiệu Bạch nấu cháo trắng, thêm một chút muối ăn, thổi nguội một thìa nhỏ, chậm rãi đút cho Tề Thiệu Bạch.
Anh bị động uống xong những thứ cháo kia, người có một chút tỉnh táo, anh nhìn chằm chằm Thẩm Mạt Hinh, cảm giác tình huống như vậy đã từng xảy ra, trong đầu thoáng qua một chút kí ức ngắn mơ hồ.
Anh hình như cũng giống hiện tại bị bệnh liệt giường, bởi vì thủy đậu kéo dài mà sốt cao, thân thể ngứa ngáy, khi đó một mình anh ở tại Đài Bắc, cho là mình sẽ bệnh chết ở nhà, kết quả, Thẩm Mạt Hinh giống như thiên sứ xuất hiện.
Giờ khắc này ở trước mắt anh Thẩm Mạt Hinh, cũng giống như thiên sứ lúc đó.
Nhưng anh không xác định được có phải chuyện đó đã từng xảy ra hay không, tựa như anh cũng không xác định được hiện tại những điều anh cảm thấy tất cả là chân thật hay mộng cảnh.
Cho nên anh không dám chớp mắt mắt, sợ hình ảnh sẽ biến mất, vì vậy, khi Thẩm Mạt Hinh xoay người phải đi ra ngoài, anh lấy hết hơi sức, kéo cô tới gần mình mình, hôn lên môi của cô. (Kate: Hun rùi @@~)
Một phần của kí ức đã niêm phong bị đào ra, Thẩm Mạt Hinh còn đắm chìm trong phần ngọt ngào đó, ngây người rồi lại không thèm để ý chút nào thoát người ra.
Tề Thiệu Bạch sau khi hôn cô, lại ngủ mê man như trước, bình tĩnh giống như không có bất kỳ chuyện xảy ra sinh.
Cô biết, không cần thiết nổi giận với người bị bệnh, căn bản như vậy không có ý nghĩa.
Cho nên cô quyết định ở Tề Thiệu Bạch sau khi tỉnh lại, cũng làm bộ như chuyện gì cũng không có xảy ra, nhưng cô quên còn có cậu con trai là người chứng kiến.
***
Lúc trời sáng, Tề Thiệu Bạch rốt cuộc tỉnh dậy. Anh đã mơ một giấc mơ dài, trong mơ có Thẩm Mạt Hinh và tiểu Tề, càng khoa trương hơn, ở trong mơ, anh đã hôn cô.
Mà khi anh mở mắt ra, thấy Thẩm Mạt Hinh cùng Tiểu Tề thật sự xuất hiện tại trước mắt thì anh không khỏi nghĩ mình còn đang trong giấc mộng không tỉnh táo.
“Ba, ba thấy sao rồi?”
Thẩm Gia Tề nhào tới ôm lấy anh, rất quan tâm hỏi .
“Ba tốt hơn nhiều. . . . . . Hai người. . . . . . tại sao lại ở chỗ này?”
Tầm mắt của anh từ tiểu Tề chậm rãi dời về phía Thẩm Mạt Hinh.
“Tiểu Tề muốn tới tìm anh, tới đây đúng lúc gặp phải trợ lý của anh, anh ấy nói anh bị bệnh, là anh ấy cho chúng tôi đi vào .”
“Anh bị bệnh sao. . . . . . Anh nghĩ anh chỉ ngủ thiếp đi, còn mơ một giấc mơ rất dài.”
Thẩm Gia Tề tùy tiện hỏi:
“Ba ở trong mơ có hôn mẹ không?”
Một câu đồng ngôn đồng ngữ, làm cho Thẩm Mạt Hinh và Tề Thiệu Bạch lúng túng.
“Ba nói mớ sao. . . . . .”
Tề Thiệu Bạch lúng túng hỏi.
“Không phải, ba hôn mẹ, còn gọi mẹ học muội. . . . . .”
Thẩm Mạt Hinh xấu hổ chỉ muốn chui xuống hố, sợ nhi tử sẽ tiếp tục nói ra lời ngoài dự đoán, cô vội cầm túi xách lên, lôi kéo con trai nói:
“Tốt rồi, ba đã tỉnh, chúng ta cũng nên về nhà.”
“Đợi chút, chúng ta hàn huyên một chút có được không?”
Tề Thiệu Bạch từ trên giường ngồi dậy, nói với con trai:
“Tiểu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




