|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
để cho bọn trẻ thư giãn gân cốt một chút.”
Cô biết nơi Tề Thiệu Bạch nói là gì, đó là căn nhà bọn họ cùng chung sống năm năm.
Vừa nghĩ tới việc thăm lại chốn xưa, tâm tình của cô không khỏi nặng nề .
Sau khi hai người gặp lại, đây là lần thứ hai cô bước vào nhà Tề Thiệu Bạch, lòng Thẩm Mạt Hinh vô cùng nặng nề, rõ ràng chính là căn nhà cao cấp kia, tuy nhiên tất cả đã thay đổi.
Bài trí đổi, trang trí cũng thay đổi, ngay cả hoa trong sân nhà cũng không giống, nhìn căn nhà mình đã từng ở năm năm trở nên xa lạ như thế, nói không đau khổ là gạt người.
Nhưng mặc dù tất cả đều thay đổi, cô vẫn nhớ rõ từng chi tiết.
Buổi lễ tốt nghiệp hôm đó, bọn họ uống một chút rượu, có rượu hỗ trợ khiến bọn họ vụng trộm nếm thử trái cấm. Lần đầu tiên của cô đã tặng cho Tề Thiệu Bạch ở căn phòng này.
Đa số những người đàn ông ở tuổi của anh đều không muốn bị hôn nhân trói buộc quá sớm, nhưng Tề Thiệu Bạch rất có trách nhiệm, sáng sớm khi họ tỉnh dậy, anh lập tức cầu hôn cô.
“Gả cho anh đi, về sau anh nhất định sẽ làm em hạnh phúc .”
“Anh. . . . . . Là em cam tâm tình nguyện giao mình cho anh, anh không phải cần vì trách nhiệm mà lấy em.”
Mỗi người phụ nữ đều mong muốn cùng người đàn ông mình thích nhất sống đến già, cô dĩ nhiên cũng không ngoại lệ. Nhưng cô không muốn hôn nhân của họ vì trách nhiệm mà miễn cưỡng, càng không muốn trở thành vật cản của anh.
“Là anh muốn chịu trách nhiệm với em, nếu em không gả cho anh, anh sẽ không thể chuyên tâm làm việc, nghĩ mãi xem liệu em có bị người khác theo đuổi không, coi như là vì tốt cho anh, cầu xin em gả cho anh đi.”
Anh cố làm ra vẻ đáng thương, cùng tình ý trong giọng nói, làm cô cảm động.
Cho nên bọn họ chọn ngày, đến tòa án công chứng, trở thành vợ chồng trong lời chúc của mấy người bạn tốt.
Mới bắt đầu, bọn họ quả thật rất ngọt ngào.
Mỗi ngày nằm trong khuỷu tay Tề Thiệu Bạch, tỉnh lại trong ánh nắng ban mai, cô luôn cảm thấy mình như sống trong mộng, hạnh phúc ngập tràn.
Nhưng cũng bởi vì cuộc sống như một giấc mộng, sau khi tỉnh mộng thì thế giới hiện thực vô cùng tàn khốc.
Trương Lệ Anh đột nhiên xuất hiện, ngọt ngào của cô cũng biến mất, đến bây giờ chỉ cần nghĩ tới việc mẹ chồng không thích cô, tay của cô luôn run run không kiềm chế được.
Trong lúc cô đang tâm ý hoảng loạn, một bàn tay to từ phía sau cầm lấy tay của cô.
Rất thần kỳ, tâm tình của cô, bởi bàn tay có lực và ấm áp của anh mà dịu xuống.
“Em phải chuẩn bị thức ăn cho nhiều người như vậy nên khẩn trương sao?”
“Ừ. . . . . . Đúng vậy, em sợ chuẩn bị không tốt sẽ thất lễ với khách.”
Không muốn làm anh lo lắng, cô lại giống trước kia, nỗ lực che giấu lo lắng của mình, cố gắng cho anh thấy nụ cười rực rỡ nhất.
“Hay để anh yêu cầu trợ lý Hứa tìm đầu bếp tới? Anh mở tiệc chứ không phải muốn em chịu cực khổ.”
Tề Thiệu Bạch đau lòng nói.
“Không cần, bình thường ở quán cà phê cũng có lúc phục vụ 20, 30 khách hàng một lúc, em và A Quế có thể ứng phó, anh cứ tin tưởng em.”
Cô vỗ mu bàn tay anh, nhẹ nhàng rút ra, xoay người nói:
“Anh nhanh đi ra ngoài đi, mời khách tới thì phải chủ nhà phải tỏ rõ thành ý, làm cho khách cảm thấy như đang ở nhà.”
“Chuyện bên ngoài em cũng không cần lo lắng, anh có trợ lý rất tài giỏi, cậu ấy sẽ giải quyết tất cả.”
“Có trợ lý đắc lực như vậy, thật là may mắn!”
“Cũng đúng! Nếu không phải có cậu ấy, anh hiện tại sẽ không biết đến cà phê em pha, càng không biết mình chính là cha tiểu Tề.”
“Hôm nào anh hãy mời cậu ấy đến ăn bữa cơm.”
“Đương nhiên được, tuy nhiên nói đến đây, anh đang suy nghĩ em và tiểu Tề có muốn chuyển đến sống ở đây không? Không phải anh nói nhà trọ không tốt, chỉ là thay vì cùng người khác thuê phòng, thì ở căn nhà của mình sẽ tốt hơn, hơn nữa không gian cũng rộng rãi, đúng không?”
Anh nói không sai, nhưng cô vẫn có điều kiêng dè.
Cô sợ mẹ Tề Thiệu Bạch lại đột nhiên trở lại, đến lúc đó lập trường mẹ con cô sẽ trở nên rất lúng túng, trước kia cô ít nhất là vợ hợp pháp của Tề Thiệu Bạch, có thể cùng anh cùng ở chung một mái nhà, nhưng bây giờ bọn họ đã ly hôn, mẹ anh càng có lý do phản đối.
“Để em suy nghĩ một chút đã.”
Không muốn khiến anh quá mức thất vọng, cô quyết định không trực tiếp trả lời anh.
“Ừ, em cứ từ từ suy nghĩ.”
“Vâng.”
Chương 13
Thật ra đáy lòng của cô sớm đã có đáp án, trước kia mẹ Tề Thiệu Bạch không chấp nhận mẹ con cô, cô không thể nào vào cái nhà này được nữa. Có lúc nhớ lại cũng không phải không cố gắng, mà không muốn trực tiếp tổn thương đối phương.
Chỉ là kế hoạch biến hóa khó lường, Thẩm Mạt Hinh mặc dù biết Trương Lệ Anh sẽ không chấp nhận cô và Thẩm Gia Tề vào nhà Tề Thiệu Bạch, nhưng bởi con trai rất muốn ở nhà ba, cô không cưỡng lại năn nỉ của hai cha con được, còn nhượng bộ một chút, đồng ý sau khi bữa tiệc kết thúc, sẽ ở lại nhà Tề Thiệu Bạch một buổi tối.
Mặc dù chia tay tất cả các bạn nhỏ và phụ huynh từ sớm, nhưng đến khi bọn họ dọn dẹp xong hết, thời gian cũng đã khuya lắm rồi, cuối cùng trợ lý Hứa phụ trách đưa A Quế về nhà, còn mẹ con cô thì ở lại nhà Tề Thiệu Bạch qua đêm.
Chơi cả buổi chiều, tiểu Tề thật sự đã rất mệt mỏi, sau khi cùng Tề Thiệu Bạch tắm xong, vừa trèo lên giường đã đi ngủ.
Người lớn dù có mệt chết, cũng không dễ dàng ngủ giống trẻ con như vậy, hơn nữa đáy lòng cô còn có thật nhiều lo lắng, càng không cách nào ngủ say.
Mà không ngủ được cũng không chỉ một mình cô, chủ nhân cái nhà này, Tề Thiệu Bạch cũng không buồn ngủ.
Thẩm Mạt Hinh xuống lầu uống nước thì nhìn thấy Tề Thiệu Bạch ngồi một mình ở quầy bar uống rượu, không kìm được, ân cần đi tới.
“Sao còn chưa ngủ? Ngày mai anh còn phải đi làm đấy.”
Tề Thiệu Bạch hỏi lại cô:
“Sao em cũng chưa ngủ?”
“Em khát nước, xuống uống nước.”
“Để anh giúp em.” Anh trượt xuống ghế chân cao, muốn rót nước giúp cô.
“Không cần, em tự làm được.”
“Em ngồi yên, để anh lấy.”
Tề Thiệu Bạch mạnh mẽ nhấn cô ngồi xuống ghế, mình đi về phía phòng bếp. Một lát sau, anh đưa tới một cốc nước.
“Của em.”
“Cám ơn.”
Thẩm Mạt Hinh trượt khỏi ghế, nhận lấy cốc nước, khẽ nhấp một ngụm, hỏi anh:
“Anh có tâm sự à?”
“Sao lại hỏi như thế?”
Bị nhìn thấu rồi sao? Anh tối hôm nay vẫn muốn cô, mặc dù đây không phải là lần đầu tiên cùng ở chung một mái nhà, nhưng chỉ cần vừa nghĩ tới quá khứ bọn họ từng sống cùng nhau trong căn phòng này năm năm, trong lòng anh vẫn có một loại cảm giác thật kỳ diệu.
Điều này khiến anh ý thức rõ ràng hơn được một chuyện, Thẩm Mạt Hinh là người phụ nữ anh yêu, mà anh đã từng hoàn toàn có cô.
Nghĩ đến điều này, tim anh không bình tĩnh được, máu giống như đợt sóng mênh mông, không ngừng cuồn cuộn, dâng lên, sôi trào.
Ánh mắt của anh chỉ có thể nhìn cô thật chặt, không chút nào dời đi được.
Ánh mắt của anh phát sáng, làm lòng Thẩm Mạt Hinh không khỏi đột nhiên lay động kịch liệt, bởi vì khẩn trương, cô theo bản năng lui về phía sau, bước chân lại lảo đảo một cái, suýt nữa ngã nhào.
Tề Thiệu Bạch nhanh tay kéo cô lại, cũng thuận thế ôm cô vào ngực của mình.
Thân thể của hai người cứ dán vào thành một khối như vậy, mơ hồ có thể cảm giác được nhịp tim của người kia.
“Em. . . . . . đi. . . . . .”
Cô mở miệng muốn lấy cớ rời đi, làm cho Tề Thiệu Bạch thừa cơ hội, anh cúi đầu, nhanh như chớp hôn lên môi cô, kiếm cớ muốn nhiều hơn, thâm nhập sâu vào trong, đến khi hai người không thở nổi mới thôi.
“Trước khi gặp em, anh cho rằng không nhớ được quá khứ, anh cũng có thể sống rất tốt, nhưng sau khi gặp lại em và tiểu Tề, anh thật sự hận đầu óc của mình, lại quên mất hai người quan trọng nhất trong cuộc đời mình. Nhưng cho dù không nhớ được quá khứ, lòng anh vẫn không chế ngự được mà nhớ em, bị em dụ dỗ.”
Ngón tay anh nhẹ nhàng chỉnh lại sợi tóc tán loạn của cô, lướt nhẹ qua gò má mềm mại của cô, nhẹ nâng nâng gương mặt của cô, anh nhỏ giọng nói:
“Em tin tưởng số mệnh không? Anh cảm thấy được đây chính là ông trời cố ý an bài để chúng ta gặp lại.”
“Vâng.”
Ánh mắt của anh chân thành làm cho cô không cách nào không tin. Sau khi gặp lại biết anh bị mất trí nhớ, cô cũng một mực nghĩ, ly hôn có lẽ cũng không phải là ý của anh.
Lòng cô đã tha thứ cho anh từ lâu.
Nhưng cô phát hiện trong mắt anh vẫn thường tràn đầy tự trách, nên cô luôn nghĩ mình có thể làm gì cho anh được đây?
Đến khi anh hôn cô, cô rốt cuộc biết mình có thể làm những gì cho anh rồi.
Cô nên vì anh dũng cảm!
Không hề kháng cự nữa mà dựa gần vào anh, không sợ hãi lần nữa đem mình giao phó cho anh, nếu có thể lại bị thương, nhưng cô không hề sợ nữa, bởi vì cô rất tin tưởng, trong lòng người đàn ông này hiện tại rất yêu cô.
Yêu, đã từng tồn tại, như vậy là đủ rồi.
người đàn ông vẫn đang chờ đợi cô.
Sáng sớm, Thẩm Mạt Hinh tỉnh lại trong khuỷu tay Tề Thiệu Bạch, mở mắt là có thể thấy khuôn mặt đẹp như tượng của anh, cảm giác này tựa như trong mộng.
Cô vẫn tưởng rằng đời này sẽ không có cơ hội nữa
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




