|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
Hàn cố gắng lên , tôi sẽ cứu em “
Dược Thiếu Phàm lặn xuống biển , anh đưa tay cố gắng tháo xây xích ra nhưng nó đã bị khóa lại . Anh dùng sức để kéo ra , một lúc sau anh ngoi lên mặt nước để thở , nước dâng lên mũi của Từ Tử Hàn , anh lại lặn xuống , nâng bàn chân của cô , sau đó rút sung ra bắn vào ổ kháo , anh bắn rất cẩn thận để đạn không văng trúng chân cô . Nhưng sợi dây xích lại kẹt giữa hai cục đá to phía dưới. “Shit !” – Dược Thiếu Phàm tức giận rủa thầm , ngườc mắt lên nhìn cô , thấy nước biển đã dâng qua đầu , Dược Thiếu Phàm ngoi lên mặt nước , đỡ lấy mặt của Từ Tử Hàn , thở hổn hển nói “Cố gắng lên , em không được chết ! Phải cố chịu đựng , Tôi sẽ mang em ra khỏi đây.” Sau đó lại lặn xuống , lần này anh dung hết dức , nắm chặt lấy sợi dây xích , dung sức kéo nó ra , hai tay anh nổi đầy gân xanh . Dược Thiếu Phàm cầm sợi dây xích càng chặt hơn , nhưng lần này anh không kéo mà anh muốn tháo nó ra . Chỉ mấy giây sau sợi dây xích dày cộm đã bị Dược Thiếu Phàm bẻ gãy . Anh nhanh chóng tháo ra khỏi người cô , rồi kéo cô lên bờ . “Tử Hàn….Tỉnh dậy….mau lên” – Anh đưa tay vỗ nhẹ mặt của cô.
“Thiếu Phàm….” – PhongNhất Thiên cùng một số ám vệ vừa đến nơi.
“Từ Hàn , em có nghe tôi nói không , Mau tỉnh dậy ! “ – Dược Thiếu Phàm dung hai tay ép ngực cô , sau đó liền hô hấp nhân tạo . “Chưa có sự cho phép của tôi em không được chết…” – Hai bàn tay anh run rẩy , giọng nói cũng khan đi . Nhìn thấy anh như vậy PhongNhất Thiên vô cùng lo lắng , anh liền lại gần “Thiếu Phàm , mau đưa cô ấy đến bệnh viện….”
“Tránh ra ! “ – Dược Thiếu Phàm hất tay của PhongNhất Thiên ra , sau đó lại tiếp tục dùng tay để ép ngực Từ Tử Hàn để đẩy nước trong người cô ra . PhongNhất Thiên sững người nhìn anh , từ hai khóe mắt Dược Thiếu Phàm xuất hiện hai dòng nước , những giọt nước lấp lánh từ từ rơi xuống . Đây là lần đầu tiên PhongNhất Thiên nhìn thấy anh quan tâm một người , thấy anh vì cô mà mất bình tĩnh , và cũng vì cô mà khóc…
“Tử Hàn , mau tỉnh dậy . TỬ HÀN…” – Dược thiếu Phàm bất lực hét lên , dường như đã gần muốn bỏ cuộc , nhưng đột nhiên nước trong miệng Từ Tử Hàn trào ra “Khụ…khụ…” – Từ Tử Hàn ho vài tiếng , phun nước trong miệng , rồi lại ngất đi tiếp . Dược Thiếu Phàm mừng rỡ , nói “Tử Hàn….”
“Mau đưa cô ấy đến bệnh viện đi.” – Phong Nhất Thiên lúc này mới dám lại gần anh một lần nữa. Dược Thiếu Phàm nghe lời anh , bế cô dậy , nhanh chóng đưa lên xe , phóng thật nhanh đến bệnh viện. PhongNhất Thiên cũng đi theo
“Đã bắt được ông ta rồi !” – Đột nhiên tiếng chuông điện thoai của PhongNhất Thiên vang lên . Đó là cuộc gọi của Lôi Lạc Kình . PhongNhất Thiên nhếch môi cười , cúp máy , rồi lên xe.
Chương 12
Bệnh viện đa khoa “Dược Thiên” là bệnh viện do Dược Thiếu Phàm sáng lập . Bệnh viện nổi tiếng và to lớn nhất Đài Bắc với hàng trăm bác sĩ tài giỏi do anh lựa chọn và tuyển vào .
Dược Thiếu Phàm , Phong Nhất Thiên và thuộc hạ của anh đang chờ ở ngoài phòng cấp cứu. Lôi Lạc Kình từ xa chạy lại “Sao rồi ?”
Phong Nhất Thiên nhìn anh lắc đầu , Lôi Lạc Kình thở dài ngồi xuống. Dược Thiếu Phàm vẫn im lặng không nói . Đôi mắt màu hổ phách cứ chăm chú nhìn cửa phòng cấp cứu một phút cũq không rời. Sau hai tiếng trôi qua , cưa phòng cập cứu mới mở , một người bác sĩ bước ra. Dược Thiếu Phàm lập tức đi lại , cất tiếng “Sao rồi ?”
“Thưa , trên người của cô gái ấy có rất nhiều vết thương nhưng cũng may không quá sâu . Vết thương ở phần đầu khá nặng , mất máu quá nhiều , cộng thêm bị trói chặt ở nước biển quá lâu dẫn đến bị thiếu máu trầm trọng , phổi thì bị ngập nước…. Tình trạng vẫn còn đang nguy kịch , chúng tôi…”
*Rầm….
“Khốn khiếp , đồ ăn hại . Tôi còn nuôi các người để làm gì nữa. Đồ vô dụng!” – Chưa nói hết câu Dược Thiếu Phàm tức giận , nắm chặt cổ áo của bác sĩ đập mạnh vào tường , đôi mắt tóe ra lửa đỏ . Ông bác sĩ sợ đến xanh mặt , Phong Nhất Thiên chạy lại can ngăn anh “Thiếu Phàm…dừng lại . Đừng làm vậy !”
“Tôi nói cho ông biết , nếu cô ấy xảy ra chuyện gì , tôi sẽ khiến cho các người sống không bằng chết !” – Dược Thiếu Phàm rít lên , bàn tay càng lúc càng siết chặt hơn , ông bác sĩ xanh mặt lắp bắp trả lời “Vâ….vâng !” Bàn tay anh nới lỏng , thô bạo hất hất vị bác sĩ ra ra , ông run rẩy chạy vào phòng cấp cứu . Anh chán chường ngồi phịch xuống đất , đôi mắt mệt mỏi ngước mắt lên trời . Phong Nhất Thiên và Lôi Lạc Kình chỉ biết đứng nhìn anh không thể làm gì hơn.
Lại thêm một tiếng trôi qua , phòng cấp cứu vẫn chưa mở , Dược Thiếu Phàm như người thất thần cứ nhìn cái cửa , không nói một câu nào . Đôi mắt anh vô cùng mệt mỏi , lúc thì híp lại chờ đợi , lúc thì rũ xuống thất vọng . Anh lúc này đang rất lo lắng cho cô….
“Ông chủ !” – Thêm một lúc nữa , thì đèn cẫp cứu cũng đã tắt . Người bác sĩ vừa nãy lại chạy ra nói. Dược Thiếu Phàm đứng dậy, đi tới. Ông cung kính trả lời “Đã qua cơn nguy kịch rồi ạ ! Chỉ chờ thêm vài ngày nữa là có thể tỉnh .”
“Cô ấy đâu ?” – Anh thở phào nhẹ nhõm hỏi .
“Đã chuyển sang phòng Tổng thống rồi ạ !”
Nghe xong anh vội vã chạy vào phòng tổng thống , Dược Thiếu Phàm ngồi xuống chiếc ghế cạnh giừơng , anh đưa tay chạm nhẹ khuôn mặt tiều tụy của Từ Tử Hàn , đưa đôi mắt ngắm nhìn cô , người con gái này thật đáng thương….”Đợi khi nào em tỉnh lại tôi sẽ tính sổ với em…vì dám cãi lời tôi…” Anh chợt im lặng đưa bàn tay to lớn rắn chắc ra nắm chặt lấy bàn tay mảnh khảnh của cô đưa lên mặt anh, nói tiếp ” Và làm tôi phải lo lắng…”
“Thiếu Phàm , đồ của cậu ướt hết rồi kìa , về nhà thay đồ đi , để tôi ở lại canh chừng cô ắy cho !” – Lôi Lạc Kình bước vào , vỗ nhẹ vai anh.
“Không cần !” – Dược Thiếu Phàm không quay lại , vẫn chăm chú ngắm nhìn cô.
“Để như vậy , cậu sẽ cảm đó !”
“Ông ta đâu !”
“Đúng như kế hoạch đã bắt được ông ta . Hiện tại Từ Hải Thành ở phòng giam của Hắc Nguyệt ! Cậu có đến đó không ?”
“Canh chừng cô ấy , có chuyện gì thì gọi cho tôi !” – Dược Thiếu Phàm đứng dậy , sau đó bước đi .
Chiếc xe Aston Martin màu trắng lướt trong gió , trên con đường tĩnh lặng của đêm khuya chỉ có chiếc siêu xe tỏa sáng . Men theo con đường trong rừng , Dược Thiếu Phàm tăng tốc đi sâu hơn vào trong . Khu rừng về đêm yên tĩnh lạ thường , làm cho người khác phải ghê rợn. Một khu rừng trúc hiện lên từ phía xa , Chiếc xe đi xuyên qua những cây trúc cao lớn . Đằng sau rừng trúc là một tòa nhà to lớn trải dài , thiết kế theo nhà cổ xưa của Nhật Bản . Nơi đây chính là nơi hoạt động của Hắc Bang – Hắc Nguyệt , với diện tích hơn 20 ngàn mét vuông . Được chia ra làm hai bộ phận : thứ nhất là những người chuyên hoạt động ngầm , làm những nhiệm vụ cao hơn được phân chia vào khu B , họ được giao những nhiệm vụ như truy sát , bảo vệ…., được gọi là “Ám vệ – Người bảo vệ ngầm” và sát thủ . thứ hai là những người hoạt động trong bang , được phân chia vào khu A thực hiện những mệnh lệnh do chủ tử giao . Hai người đàn ông mặc đồ đen thấy anh liền mở cửa , cánh cổng bằng ghỗ to rắn chắc từ từ mở ra , chiếc xe tiến sâu vào trong , dừng ở trước sân , Dược Thiếu Phàm mở cửa xe bước ra , tất cả mọi người có mặt ở đó đều dừng hết các hoạt động đang làm cung kính cúi đầu chào anh. Dược Thiếu Phàm lãnh đạm bước đến phòng chính .
Dược Thiếu Phàm đi xuống tầng hầm , nơi đây là phòng giam cũng như là phòng tra khảo của Hắc Nguyệt. Tại phòng giam cuối dãy , có một người đàn ông hai tay bị trói trên thanh sắt trên trần phòng giam , cả người đầy vết thương , máu dính đầy quần áo , khuôn mặt hốc hác .
“Chủ tử.” – Hai ám vệ thấy anh liền cúi đầu chào.
“Mở cửa.” – Dược Thiếu Phàm thanh âm lạnh lẽo ra lệnh .
*Cạch.
Dược Thiếu Phàm bước vào , khuôn mặt không chút biểu tình nhìn người đàn ông trước mặt.
“Dược…Thiếu Phàm…” – Từ Hải Thành ngước
mặt nhìn anh , hơi thở khó nhọc thều thào nói.
Dược Thiếu Phàm nhếch miệng cười khinh miệt , thanh âm trầm lặng đến rợn người “Thoải mái chứ ?”
“Thằng khốn , m…mày không phải con người…thả tao raaa…!” – Từ Hải Thành rít lên khi nhìn thấy anh.
“Chưa ai nói tao là con người….mày cũng biết điều đó mà , phải không ?” – Dược Thiếu Phàm cầm con dao sắc bén lướt trên người Từ Hải Thành , mỗi một chữ anh đều di chuyển con dao khiến cho tim của Từ Hải Thành đập liên hồi sợ đến mức không nói lên lời. Ông cũng tự biết anh…vốn không phải con người , từ sau cái chết của Dược mẫu anh đã không còn là con người nữa , anh trở nên lãnh khốc và tàn độc.
“Mày dám đụng vào người của tao….” – Con dao găm đè mạnh vào người của Từ Hải Thành , một dòng máu tươi chảy ra , Dược Thiếu Phàm cười nhạt “Sẽ phải chết ! Mày biết rõ mà !”
“Ư….ư….dừng lại….mau dư…dừng lại .” – Từ Hải Thành run rẩy , vô cùng cùng đau
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




